Thứ Bảy, ngày 13 tháng 12 năm 2014

Phật đời

Mình lang thang trên mạng biết được 1 điều, nhiều vị "sư" khoác áo cà sa, tụng kinh như hát nhưng tâm lại rỗng tuếch, giảng những điều trái đạo, tiếp tay cho bọn tay sai TQ bán nước, hại dân. Ru ngủ dân tình bỏ mặc vận nước, chỉ còn biết cúi đầu tụng niệm cầu mong nước nhà "tai qua nạn khỏi"?!
Có những "Đại đức" thì sa hoa, trụy lạc, trác táng, ăn tục, nói phét, khoe khoang gái gú. Và rất nhiều tín đồ Phật giáo miệng "Nam mô" đó, nhưng lại chửi bậy kinh khủng. Khoe diễn, trưng phô những cảnh ngược với mọi điều răn của Đức Phật.
Nhưng mình thấy điều lạ lùng nhất là trong đám con nhang đệ tử có vẻ kính cẩn, đứng hàng đầu nhiều khi lại là đám quan chức tham lam, tàn ác nhất, đám mặc sắc phục công an, quân đội. Có lẽ họ sợ bị quả báo vì bàn tay nhúng chàm nên kính cẩn chăng? Hay họ cầu mong móc ruột được thêm nhiều hơn nữa ngân sách nhà nước để làm giầu và giữ được ghế ngồi đầu dân lâu hơn nữa để có cơ hội chèn ép dân? Liệu có ai trong số họ thực tâm cầu mong cho Quốc Thái Dân An không nhỉ?

Sư sắt máu

Kinh kệ cần lo tiếp tục truyền,
Tỉnh hồn bá tánh giấc sầu miên,
Bỏ đi lối sống theo ma quỷ,
Tìm đến đường sanh cõi Phật Tiên,
Công lớn ngọc vàng đâu dám sánh,
Đức cao tước lộc khó so duyên,
Hởi ai nối chí theo Thầy,Tổ,
Kinh kệ cần lo tiếp tục truyền

tien quang tien

Sư bộ đội hay bộ đội sư?

(Thơ đối của Tiếng Sóng Biển)

Liệu tâm thanh thản để bình yên
Ngồi đó tụng kinh, nhắm mắt thiền
Trong khi nước nhà đang khổ nạn
Dân còn chết gục vì oan khiên?

Nếu chỉ vị thân thèm cảnh tiên
Mặc dân khổ lụy khắp ba miền
Có tu ngàn kiếp không thành Phật
Mỏi miệng tụng kinh, lòng chẳng yên

Đời thật chỉ một lần hiện hữu
Yêu thương, chia sẻ sẽ lên tiên
Tham, Sân từ bỏ, hồn thanh thản
Rũ áo bần tăng chẳng vị tiền

Góp tay dẹp lũ quan tham tước
Thức tỉnh thiện tâm mấy kẻ  điên
Gắng công tích đức làm điều phước
Phật ngự trong lòng sẽ bình yên


TSB 12,2014

Sư hay bọn đồng tính giả sư?

Cái gì đây?

"Thầy" Thích Minh Nhựt khoe ảnh cua gái


Dưới đây là những bức ảnh tiêu biểu của "Đại đức" Thích Thanh Cường





Hoa đá



Em là một loài hoa
Mỏng manh bên vách đá
Chịu bão đời tơi tả
Tím bạc lá riêng mình
Vẫn tỏa sáng lung linh
Chung tình dầu sương gió
Đón ban mai sáng tỏ
Trải nắng đỏ trưa hè
Chẳng ngại những trách chê
Giữ lời thề chung thủy
Luôn nâng niu trân quí
Giá trị cuộc đời mình
Gìn giữ tấm lòng trinh
Bằng tâm tình chân thật

TSB


Hạt nắng trong tim



Lấp lóa hạt nắng đậu nhẹ trên môi
Như thấy bóng anh nụ cười tỏa rạng
Cặp mắt nheo nheo trên gương mặt sáng
Hóm hỉnh cùng em thấp thoáng đâu đây
Gió vuốt dịu êm lên mảnh vai gầy
Đùa trong nắng cùng làn mây quyến rũ
Buổi sáng trong lành lòng còn ấp ủ
Kỷ niệm yêu thương ngày cũ tuôn trào
Hạt nắng nhẩy múa, lời gió xôn xao
Mây lãng đãng như hôm nào anh đến
Người em ước mơ là anh hiển hiện
Tô hồng má môi, duyên khiến tình êm
Lời ngọt ngào xuất phát từ trái tim
Cho con sóng êm đềm ngân câu hát
Trở lại xuân thì, hương nồng bát ngát
Niềm tin yêu cháy khao khát đáy lòng
Hướng về anh từng giờ và ước mong
Ngày tương hợp trong ấm nồng say đắm


TSB

Chiến dịch canh cửa của chính quyền

Chẳng có ở đâu lại như xứ sở này! 
Họ cứ ra rả Nhân quyền, tự do đi lại.... kiểu tù giam lỏng thế này, là chính phủ VN đang tự bôi nhọ mình! Đảng vẫn tự tin là 90 triệu nhân dân ủng hộ, thì việc gì phải dở trò canh giữ, hay giả côn đồ đánh đập người yêu nước ngay giữa phố? Hoặc cho người ném đủ thứ vào nhà dân mà dấu tay và đe dọa họ? Càng làm những trò như thế, càng khiến XH suy đồi và bạo lực tràn lan, ngay cả trong học đường. 
Thật buồn cho những nhà lãnh đạo mà ko có tâm và tầm!

(Nhân đọc lá Thư kháng nghị của nhà văn Phạm Đình Trọng trên Tễu Blog)


Ðại úy công an tên Minh, đội phó an ninh của quận Hoàn Kiếm, Hà Nội, đạp vào mặt người biểu tình khi anh ta bị khiêng như con vật tới ném lên xe buýt. (Hình: Dân Làm Báo)

Đau đớn thay những Nhà văn, Nhà báo
Những người con không nói láo, hại người
Những Trí thức dám viết sự thật thôi
Bị giam lỏng ngay khi ngồi uống nước.

6 thằng trẻ theo ông già từng bước
Tự do ơi, sao có được chốn này?!
Không án tù, họ làm gì ông đây?
Dùng thuế dân trưng mặt dầy có đáng?

Ai đó điều quân, bôi nhọ mặt Đảng
Làm trò canh me, ngăn cản trí hiền
Cướp giật, đánh đập, giở thủ đoạn điên
Giả côn đồ chúng riềng dân vô tội.

Đảng thả tự do cho bầy sói đói
Hành hung giữa đường, chỉ nói lên rằng
Xã hội này sắp mạt vận, tiêu tan
Nên bọn chúng làm càn ngay giữa phố.

Vì danh Nước nhà, hãy mau tỉnh ngộ
Rọ mõm ngay những con chó cắn càn
Tổ Quốc đang trải năm tháng gian nan
Đừng để chúng làm điêu tàn thêm nữa!

TSB

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 12 năm 2014

Đèn cù cộng sản

Nhân đọc cuốn Đèn cù của Trần Đĩnh tôi thấy đau xót cho dân tộc tôi. Sao lại mãi cúi đầu để những đồi bại, vô lý như thế lên ngôi thống trị? Sao một nhóm người lại có quyền tước đoạt hết mọi quyền của dân tôi? Bắt họ hành xử côn đồ với chính bố mẹ mình, với thân nhân, hàng xóm chỉ vì một nhóm bám đít Tầu? Bây giờ vẫn còn cúi đầu trước Trung, quay lại triệt hạ những người ngay thẳng, dám nói sự thật. Không lẽ cả dân tộc này là những con lừa?


Ôi, những vòng quay ma quái
Cứ thay nhau làm hại dân tôi
Còng lưng thống khổ một đời
Để đảng chễm chệ lên ngồi đầu dân

Tước đoạt những thứ dân cần
Đánh cắp tất cả, cấm dân mọi quyền
Quyền đi, quyền nói bình yên
Quyền viết Blog than phiền khổ đau
Quyền chống bọn chó theo Tầu
Tham tiền bán nước, thi nhau làm càn
Quyền tố cảnh sát dã man
Ép cung, giết chết dân oan một đời
Quyền được yêu nước thương nòi
Quyền chống Trung Quốc quyết đòi Hoàng Sa
Quyền được sống như người ta
Được biết sự thật, dù là đắng cay
Được thông tin thật đủ đầy
Không bị bóp méo, mặt dầy ca điêu
Quyền chống lại bọn làm liều
Móc ruột ngân sách, dở chiêu lọc lừa

Đảng độc quyền gieo gió mưa
Đầy đọa dân chúng làm vừa lòng Trung
Mặc dân đau khổ, khốn cùng
Vòng tròn ma quỉ dửng dưng quay hoài....

 Tiếng  Sóng Biển


Thứ Năm, ngày 04 tháng 12 năm 2014

Anh lại về bên em

Kính tặng bác Vinh. Rất ít khi TSB vào Face, nhưng lần nào ghé vào, đọc những vần thơ bác viết dành cho người vợ yêu đã khuất, em đều ko cầm được nước mắt. Sao lại có người đàn ông chung thủy đến vậy? Chị Mai thật hạnh phúc. Em tin chị sẽ theo phù hộ cho anh trên khắp nẻo đường đời.
Em viết vội bài thơ này chia sẻ với bác, rất mong bác nhận nó như lòng kính trọng của em dành cho anh và hương hồn chị nhân NGÀY CỦA CHỊ.

Bác Vinh ́(nhà văṇ) bên mộ người vợ yêu từng là nhà giáo

Anh lại về bên em

Cứ hàng năm kỷ niệm ngày nhà giáo
Anh lại trở về, dù mưa bão gặp em
Quì bên ngôi mộ cát trắng dịu êm
Ngỡ bàn tay em nhẹ nhàng mềm mại

Mai ơi Mai, em không hề đi mãi
Vẫn bên anh, ta trở lại ngày xưa
Vẫn dáng tần tảo lúc sớm, khi trưa
Lo cho anh từng bữa vừa ngon miệng

Bốn năm rồi tình mình là bất biến
Em vẫn còn đây hiện diện khắp nơi
Dù phải xa chốn góc bể chân trời
Ta vẫn trong nhau không rời em nhỉ!

Mộ cát lặng thinh, gió đang thủ thỉ
Khói hương bay, gợi kỷ niệm ngày nào
Chợt ngấn lệ khiến lòng lại nôn nao
Sờ lên cát, ngỡ má đào ngày cũ….

Nhớ em vô cùng, thắt lòng tự nhủ
Em chẳng xa anh, chỉ ngủ chút thôi
Anh thẫn thờ cảm nhận được nét môi
Nghe trong gió tiếng bồi hồi day dứt

Anh ngồi đây, cát vun cao là thật
Mà ngỡ em còn ngây ngất trong tay
Mặc nắng mưa, ướt lạnh gió heo may
Hơi ấm mộ em ngợp đầy vương vấn

Mai ơi, Mai xin em đừng hờn giận
Dẫu đi đâu, em vẫn mãi tim này
NGÀY CỦA EM anh lại trở về đây
Ngồi bên mộ nhớ môi gầy em tặng

Mình chẳng xa nhau, cũng chưa hề vắng
Em trốn anh trong cát trắng dỡn chơi
Đã thề cùng em câu hứa trọn đời
Anh vẫn sẽ nói ngàn lời Yêu mãi“…..

Tiếng Sóng Biển


Sư thời loạn

Thần Tăng mạt pháp tới hồi

Phật bị lợi dụng, tiếm ngôi làm càn

 

*****

Thiền sư và khoảnh khắc tự tại. Ảnh: HM

Thiền Sư Thích Nhất Hạnh - nho nhã, đạo đức, học thuật uyên thâm. Cuộc đời ông là tấm gương sáng cho các đệ tử noi theo.


Cạo đầu chứng với thế gian

Không ham sắc dục, đạo tràng quyết theo

Áo nâu, tay nải vốn nghèo

Gánh cho nhân thế cheo leo họa vùi

Tụng kinh, ban phước làm vui

Không màng danh lợi, không đòi cao sang

Tâm từ, đức hiển nhẹ nhàng

Hết lòng vì nghĩa, nặng mang giúp người

Truyền bá đạo Phật khắp nơi

Yên dân, Quốc thái vàng mười ghi tâm

Chấp nhận gian khổ, thăng trầm

Giữ gìn đạo hạnh, quyết không sa đà

Gái đẹp quyến rũ lánh xa

Sân si tục lụy phải đà lãng quên

Lòng thanh tịnh, giữ trí hiền

Đã nguyền học đạo, giữ nguyên Phật lời.

 

*****

Sư đấu môi với MC ngay giữa sân khấu

Sư gì đánh mắt, cong môi

Lừa tình, dụ gái chát rồi thông dâm?

Khuyên dân phải trọng ngoại xâm?

Vì tiền lẫn lộn sai lầm địch ta.

Sư gì nhậu nhẹt bê tha?

Cũng tham danh vọng, khoe là thánh nhân?

Sư gì dở thói lừa dân

Cúng dường thật lớn, được phần lợi ban“?

Tiền đâu sư sài đồ sang?

Xe đẹp, Phôn xịn, bảo hoàng hơn vua

Một lời nói chẳng chịu thua

Ăn tục, chửi bậy lại vừa tham lam

Buôn trẻ, sư cũng dám làm

Lấy tiền mua đất, kế gian xây chùa

Mượn danh Phật để bán mua

Làm giầu nhanh chóng, chẳng thua gian hùng

Sư gì ăn nói lung tung

Muốn quân đội phải phục tùng Đảng thôi?

Chỉ bảo vệ chỗ Đảng ngồi

Học Triều đàn áp, giữ ngôi độc tài

Sư gì xa sỉ hơn ai

Lễ lạt hoành tráng lấy oai thượng đàn

Ăn mặc diêm dúa xênh xang

Múa may đồng cốt phũ phàng lừa dân

Vòi tiền những lúc dân cần

Từ thiện chỉ để vinh thân chính mình

 

Tiếng Sóng Biển


Sư quốc doanh ai cũng béo lú lại thích sát cánh bên quân đội.....

......và thích làm lễ phô trương rất tốn kém, xa xỉ, mặc cho con nhang đệ tử đói rách. Tự phục trang cho mình như những ông Phật sống và bắt người đời cung kính tôn thờ trong khi mình chỉ là người truyền ̣bá Đạo, chứ không phải Phật.

Sư thời loạn nên vô khuôn phép, nốc rượu và chơi gái sành điệu

Sư tự cho mình ngang hàng các Đức Phật nên tự ý đặt tượng mình đưa lên ban thờ của chùa

Bài đọc thêm:

 


http://dangchihung.blogspot.de/2012/05/su-that-ve-toa-thich-chan-quang_1.html