Thứ Ba, ngày 23 tháng 9 năm 2014

Xuân về bên khung cửa



Xuân bỗng trở về khi mình gặp nhau
Nụ hôn nồng mang dấu yêu nhung nhớ
Đường phố đứng im, nôn nao nhịp thở
Cho những đắm say, nức nở tuôn trào
Khung cửa sổ bên góc phố cao cao
Hình đôi lứa, sắc xuân đào tươi thắm!
Chụm đầu vào nhau, hương say nồng đậm
Trái ngọt đầu môi, ướt đẫm thi tình
Ánh nến dập dìu tỏa sáng lung linh
Tình yêu đến ru mình trong đắm đuối
Ngắm khung trời cao trăng thanh vời vợi
Gió ngát hương đêm đem tới tình nồng
Xuân đang tràn trề, gieo nỗi ước mong
Khung cửa sổ tô hồng cuộc sống mới


TSB

Chúng mình



Hai đưa chúng mình, hai vầng Nhật Nguyệt
Như bóng trăng thanh, hết khuyết lại đầy
Như vì Sao Hôm lặn xuống phía tây
Để Sao Mai báo một ngày đang đến
Tia nắng mặt trời tỏa thành vương miện
Tình của anh dâng hiến xây đời
Tạo cuộc sống nẩy nở sinh sôi
Cho tương lai thảnh thơi, sung mãn

Vầng trăng em trong lành, lãng mạn
Dịu ngọt ru anh lãng đãng trong tình
Phản chiếu ánh dương, tỏa sáng lung linh
Vần thi phú trải lòng mình âu yếm
Trái ngọt trăm năm, tình như ngọc hiếm
Chạm mặt nhau, ta quyện lại bóng hình
Anh rất thương em, cô gái nhỏ xinh
Giang vòng tay, đưa vai mình em tựa
Hai đứa thương nhau đâu cần lời hứa
Nợ tiền duyên, chất chứa đã ngàn đời
Luôn thủy chung, chỉ nhớ về nhau thôi
Dành quan tâm cho người mình yêu dấu.

TSB


Bên nhau



Giờ đây, anh chẳng cô đơn
Đã quen ríu rít chiều buồn có em
Mong chờ hạnh phúc êm đềm
Mình bên nhau mãi, trăng đêm sẽ tình
Thương anh phương đó một mình
Biết anh rong ruổi đăng trình vì em
Bữa ăn chệch choạc, thương thêm
Giấc khuya chỉ ước chăn êm, gối nồng
Yêu anh, thương lắm biết không?
Xót xa đáy dạ, chỉ mong gần Chàng
Chăm anh chu đáo, dịu dàng
Cơm ngon, canh ngọt sẵn sàng vì anh
„Anh quen rồi!“ – Nghe chẳng đành
Con tim ứa lệ, muốn nhanh bên Chàng
Tình đầu đôi lứa dở dang
Cách nhau biển cả, lại càng thương thêm
Bên nhau đời sẽ dịu êm
Bên nhau ta sẽ bình yên cõi lòng
Bên nhau thỏa mọi ước mong
Bên nhau mãi mãi sẽ không đổi rời
Bên nhau lại rộn tiếng cười

Bên nhau đời sẽ thảnh thơi, an bình.

TSB

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 9 năm 2014

"Tướng" thời nay

TSB nhìn những thành quả mà các quan, tướng VN "tiết kiệm" được phô trương ra ngoài, chưa kể của chìm bên trong hay cất giấu đâu đó, rồi nhìn đám dân lành lốc nhốc kéo nhau đi kiện cáo, kêu oan khắp nơi ngày một động, không khỏi chạnh lòng, mà không suy nghĩ và không thể cứ im lặng mãi.
TSB cứ trăn trở với những câu hỏi: Tại sao chính quyền "từ dân, cho dân, tất cả vì dân" mà sự khác biệt giầu , nghèo càng ngày càng lớn thế này? Tại so chính quyền nói làm "dự án phục vụ dân sinh" mà dân lại phản đối? Tại sao chính quyền lại phải dùng quân đội, CA để cưỡng bức thu hồi đất của dân và coi dân như kẻ thù khi đánh đập, bắt bớ họ? Thay vì bồi thường thoả đáng, tạo điều kiện cho họ chỗ ở và việc làm ổn định, vì dù sao đó cũng là trách nhiệm của nhà cầm quyền cơ mà. Tại sao "dự án" vì dân mà lại không ưu tiên bố trí tái định cư cho dân ngay trên mảnh đất mà họ đã gắn bó bao đời? Tại sao giá bán nền trong các khu "dự án" cao ngất ngưởng mà tiền bồi thường cho dân lại quá rẻ mạt? Liệu có chuyện các "Quan Tướng" dùng chiêu "nâng cấp bộ mặt thành phố" để cướp đất vàng của dân bằng giá rẻ bèo để bán lại làm giầu hay không? Tại sao Lãnh đạo các cấp lại cố tình im lặng, không giải quyết dứt điểm cho dân? Hay bàn tay họ đều lỡ "dính chàm" cả dây nên khó ăn khó nói chăng? 
Chắc chắn với cung cách sống, tiêu pha của các"Quan Tướng" và thân nhân gia đình họ, thì đồng lương chỉ đủ chi tiêu. Không thể có tiền "tiết kiệm" nào xây nổi dinh thự đồ sộ thế này.
Vậy tiền ở đâu ra? Nếu từ con cái, thân nhân góp lại thì phải có bằng chứng  cụ thể: họ kinh doanh gì? Tiền thu nhập có đóng thuế không? Tài sản bản thân họ có những gì? Có cân xứng với số thu nhập và số dư để dành của họ không? Và số tiền những người thân góp vào đó xây nhà có bằng chứng rút ra hay chuyển khoản ở ngân hàng không? Ngay cả số tiền của "em kết nghĩa tặng" cũng phải giải trình lấy từ đâu? có bằng chứng không? Đã đóng thuế chưa? Nếu không có mà chỉ nói miệng, đều không có giá trị pháp lý, đều phải bị tịch thu và phạt nặng.
Nếu Nhà nước mình diệt được tham nhũng, công khai minh bạch được mọi chuyện, giải quyết thấu đáo cho dân oan, công bằng trong xét xử, các Quan Tướng trong sạch làm gương cho dân, thì ngại gì dân phản đối? Lo gì mất lòng tin? Sợ gì "các thế lực phản động thù địch"???

Căn nhà "bình thường" của ông Truyền, nguyên Tổng Thanh Tra Chính Phủ

Chỉ vì nhà „Tướng“ vung vinh
Nên đường phải đổi hành trình cong queo
„Tướng“ giầu, dân chúng thì nghèo
Bữa no bữa đói, cổ treo nhiều tròng
“Tướng” trông no đủ, thong dong
Mặt mũi phì nộn, mà lòng thối tha
Dân chúng bị “Tướng” đập nhà
Cướp hết ruộng đất đẩy ra ngoài đường
Nhà “Tướng” hoành tráng phô trương
Nhà dân xiêu vẹo, vách tường tan hoang
“Tướng” khen: “xã hội địa đàng”
Dân thường chua xót, Nước đang mất dần
“Tướng” trên trời, vực dành dân
Giầu – Nghèo phân cấp, cấm dân phàn nàn
Học Trung Quốc, dở trò gian
Đất thuộc nhà nước, dễ dàng tịch thu
Dân chống lại, tống vào tù
“Tướng” thành tư bản, dân “ngu” chịu nghèo
Kháng chiến, dụ khị dân theo
Hứa cho ruộng đất mà gieo, cấy, trồng
Cướp đất từ địa chủ xong
Vào “hợp tác xã”, dân không còn gì
Suốt đời nghe “Tướng” mà chi?
Khổ nhục, dân chịu, sướng thì “Tướng” ôm.


Tiếg Sóng Biển

Cũng "căn nhà" đó bên cạnh "biệt điện" của dân

Thứ Tư, ngày 10 tháng 9 năm 2014

Đêm nhớ em



Chỉ có anh với màn đêm lạnh lẽo
Tiếng máy ầm vang khắp rẻo rừng già
Ngắm nhìn trăng, chênh chếch cuối trời xa
Lại nhớ lúc chìm mặn mà lòng biển

Điếu thuốc trên môi, khói vương vấn quyện
Mang hình bóng em âu yếm mỉm cười
Biết rằng xa nhau chỉ tạm thời thôi
Sao thương nhớ cứ bồi hồi day dứt

Hai đầu nhân gian, cách vòng Nhật - Nguyệt
Quấn quýt bên nhau quyến luyến tự tình
Tim mãi thầm gọi hai tiếng "Ơi mình!"
Hẹn em nhé, bước đăng trình hạnh phúc!

Em hiểu lời thương anh trao là thực
Ấp ủ trong tim, háo hức đợi chờ
Lời ước nguyền sẽ trọn vẹn như mơ
Bõ năm tháng ngẩn ngơ Trăng xa Biển.

Thay lời anh V.T.


Người đàn bà



“Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc,
Em tìm gì khi thất vọng về tôi?”

Từng sợi phai sương trút xuống tả tơi
Trên khóe mắt đọng lệ rơi chua xót
Em chẳng tìm lại những lời mật ngọt
Đã dụ em vào đắng đót cuộc đời
Đành lặng câm, hóa đá trái tim côi
Trong đêm vắng một mình ngồi xõa tóc
Xuân trôi đi với bao điều khó nhọc
Tủi phận đành quên hạnh phúc ngày nào
Em lỡ chọn lầm cuộc tình chênh chao
Giọt lệ đắng thầm tuôn trào day dứt….

Xa rồi xa, những điều không chân thật
Lời dối gian người cứ khất lần hoài
Tiếc cuộc tình theo gió dần phôi phai
Người Đàn bà lạc loài không thân phận
Nuối tiếc làm chi, một thời hương phấn
Trao cho người, mãi ân hận về sau

Người đàn bà im lặng gìm nỗi đau
Nuốt uất ức, nén sầu vì con cái
Đôi mắt mở to, ngỡ như ngây dại
Ánh chiều rơi, hoang oải cả thân hình
Giấu đêm trong tóc, ngậm tủi làm thinh
Ôm đau đớn chỉ riêng mình quằn quại…..

Tiếng Sóng Biển


Tình chờ



Ngẩn ngơ
Đêm vắng hững hờ
Thu đi lá trút
Tình mơ
Xa rồi!

Trăng vàng
Sao quá xa xôi?
Để tôi đơn lạnh
Giữa đời
Bơ vơ

Nhớ thầm
Nên mới thẫn thờ
Thơ như khúc nhạc
Tình chờ
Trăm năm