Chủ Nhật, ngày 11 tháng 1 năm 2015

Bán dâm

Thật buồn cho VN! Chỉ vì tiền làm đảo điên xã hội. Thế này làm sao nạn hiếp dâm và lạm dụng tình dục trẻ em ở VN không lan rộng!


Sinh viên áo xanh ngực phanh cho hở
Cúc chực bung nở, hứa cuộc tình nồng
Anh nào thích không? Biển mời ghi rõ:
Sinh viên dù nhỏ, nguyện sẽ hết mình
Sẵn sàng làm tình cho anh tới bến!

 













“Sao” dụ khách đến, phơi rốn, khoe đùi
Đất nước “làng chơi” gọi mời đủ kiểu
Đô la đang thiếu, đành phải bán trinh
Dụ khách ham tình, gái xinh câu nhử…..


Này ngực, này mông, chìa đủ mọi thứ
Dịch vụ bán dâm có đủ chiêu trò
Khách lên máy bay mắt phải tròn vo
Vì con gái bỏ áo phô bày vú


Trên sàn diễn thôi thì khoe đủ thứ
Nhằm kiếm đô la, khai tử chính mình
Còn đâu áo dài duyên dáng xinh xinh
Còn đâu nữa những bóng hình quyến rũ?


Tiếng Sóng Biển






Thứ Bảy, ngày 10 tháng 1 năm 2015

Tình êm



Mưa nhẹ rơi rơi, trời nồng ấm áp
Suối lượn vòng quanh như ngân câu hát
Chiếc ô nghiêng, từng hạt đọng mi mềm
Nỗi nhớ anh lặng lẽ thật nhẹ êm
Cứ len lỏi trong tim em dịu ngọt
Từng ngọn gió rung cành cao chót vót
Đùa tóc mai bay thẽ thọt gợi tình
Thì thầm gửi gió tiếng gọi Ơi mình!“
Chợt như thấy bóng hình anh thấp thoáng
Mây nhẹ trôi trên bầu trời lãng đãng
Sợi nắng mong manh chạm phải môi mềm
Quang cảnh sau mưa chợt sáng bừng lên
Khi trái tim êm đềm lời nhắn gửi
Yêu anh thật nhiều như mây ngàn gió núi
Như biển ban mai nắng rọi muôn phương
Trao về anh, tất cả những yêu thương
Cho mắt biếc, má hường xuân trở lại
Tình chân thành lưu trong tim mãi mãi
Mình dắt nhau vượt trở ngại thăng trầm.


Day dứt



Thơ rơi buốt giá đêm đông
Vắng anh bỗng thấy trong lòng xót xa
Mơ về hình bóng người ta
Thương ai bên ấy chiều tà không em
Nhớ day dứt nét môi mềm
Nhớ vòng tay ấm hằng đêm ru tình
Trăng vàng dẫu sáng lung linh
Vắng biển cũng thấy một mình cô đơn
Nữa là em thích dỗi hờn
Để cho anh dỗ bằng cơn mưa tình
Nhớ anh, nhớ lắm ơi mình
Đêm dài trăn trở, ôm hình bóng ai.


TSB

Hẹn thầm



Chợt chạm anh giữa khúc hát ngọt ngào
Hai đứa mình cùng trao nhau duyên nợ
Một câu thơ tình thả vào nỗi nhớ
Nét đàn ông khiến ngơ ngẩn đáy hồn

Biết cách trời anh mãi ngóng hoàng hôn
Buồn lãng đãng, bồn chồn trong chờ đợi
Dấu tự đáy lòng một câu anh hỏi
Biết bao giờ cho mình được gặp nhau?

Sợ hứa trước sẽ gieo nỗi u sầu
Em không muốn làm đau lòng người... nhớ
Nên câu hỏi giữa hồn anh trăn trở
Chờ bên nhau, hoa nở giữa xuân thì....

Vòng quay bốn mùa cứ thế trôi đi
Đêm từng đêm Biển thầm thì ước hẹn
Trăng dịu ngọt ghé bên thềm rón rén
Đặt làn môi cho biển thẹn .....sóng trào....

TSB

Thứ Năm, ngày 08 tháng 1 năm 2015

Hãy yêu thương Mẹ



Mẹ già như trứng đầu non
Như đèn trước gió chỉ còn lắt lay
Hãy chăm sóc mẹ mỗi ngày
Bằng lời thăm hỏi, nâng tay mẹ dìu
Hãy bày tỏ những tin yêu
Nhẹ nhàng lời nói, hãy chiều, hãy thương
Mẹ có mắng, cũng nhịn nhường
Người già khó tính chuyện thường có sao!?
Hãy nhớ rằng mới ngày nào
Ta còn nhỏ dại, mẹ trao những gì
Mẹ nâng ta từng bước đi
Đút từng thìa nhỏ, kiên trì dỗ ăn
Từng đêm đắp lại tấm chăn
Từng ngày tần tảo trở trăn kiếm tiền
Đêm dài thức chẳng ngủ yên
Khi ta đau ốm, mẹ hiền đâu than?

Nay mẹ lẩm cẩm phàn nàn
Tay run xúc vãi chỉ toan cằn nhằn
Tuổi già đâu thể tinh nhanh?
Lưng đau, chân yếu mới đành dựa con
Nỡ nào bỏ mẹ mỏi mòn
Buồn trong sầu tủi cô đơn một mình?
Những gì mẹ đã hy sinh
Nỡ nào gay gắt cạn tình không thương?

Mỗi người chọn một con đường
Xử nhân bạc bẽo là phường vứt đi!
Dù danh tước có là gì
Mẹ mình không trọng, làm chi quí người?
Dẫu rằng đưa đẩy đầu môi
Tâm tính tráo trở, được rồi quay lưng
Có tiền lắm giống lá rừng
Mà không thương mẹ, người dưng ngọt ngào
Chỉ là giả dối đổi trao
Sa cơ mới biết kẻ nào có Nhân.

Hãy giúp mẹ lúc mẹ cần
Hãy làm điểm tựa nâng thân mẹ ngồi
Hãy nhặt từng hạt cơm rơi
Nhẹ nhàng nâng giấc khi trời đổi thay
Hãy xoa bóp giúp chân tay
Khi mẹ đau mỏi, mỗi ngày hỏi han
Tình yêu thương sẽ ngập tràn
Cháu con kính trọng, xua tan tủi buồn
Niềm vui thường trực luôn luôn
Gia đạo yên ấm tạo nguồn lộc sinh.


TSB

Chủ Nhật, ngày 04 tháng 1 năm 2015

Những phút cuối cùng đắng cay

Tặng Nguyễn Văn Chưởng và Hồ duy Hải cùng những người đang và đã bị kết án oan.
Tôi nghe câu chuyện của 2 tử tù, với óc phán đoán và bằng linh cảm, tôi dám khẳng định có gì đó không bình thường trong quá trình điều tra. Ở nước Đức, dù có nghi bị can tới đâu đi nữa, nhưng khi bị can có bằng chứng ngoại phạm (nhất là không có bất cứ dấu vết gì của Hải ở hiện trường vụ án) thì không được phép kết án, mà phải tha bổng. Đằng này.... chắc chắn họ tính dùng Hải và Chưởng để thế mạng cho kẻ nào đó mới nhẫn tâm quá đáng đến vậy, chứ giết oan một mạng người, oán trả vạn kiếp.

Mỗi ngày em đếm từng giờ
Giật thót mỗi lúc, bơ phờ xót xa
Em không giết hại người ta
Cớ sao họ tới tận nhà bắt em?
Đòn thù dội xuống ngày đêm
Ép em nhận tội, rồi đem tống tù
8 năm ngỡ đã ngàn thu
Lời kêu không thấu, mặc dù chứng oan
Từng giờ, đời cứ thế tàn
Biết sắp bị giết mà tan nát lòng
Mỗi thời khắc cứ cầu mong
Phép mầu nhân thế, cởi tròng dây oan
Cầu được ôm đứa con ngoan
Báo hiếu Cha Mẹ, vái van đất trời
Trả nghĩa chồng vợ một đời
Cạn khô nước mắt, khan lời đắng cay
Bỗng dưng oan trái đọa đày
Bỗng dưng khoác tội xuống tay giết người
Hỡi ơi, sao khổ thân tôi
Số phận bèo bọt sụt trồi bấy nay.
Ai người nhân nghĩa ra tay?
Ai người đủ đức, ơn dầy công minh?
Xin cứu xét lại sự tình
Giải oan tích phúc, thánh linh mở lòng
Cầu trời, em chỉ ước mong
Trở về với mẹ, trong vòng yêu thương
8 năm qua một chặng đường
Mất đi tuổi trẻ vì phường đảo điên
Hỡi ơi, pháp luật vì tiền
Dân oan còn khổ triền miên chốn này!

TSB


Xin xét lại

Nếu Công lý có trên đời
Xin xét xử lại, cho mời chứng nhân
Hãy giải oan khuất cho dân
Bắt kẻ cưỡng bức, để lần cho ra
Vì đâu lại đánh người ta?
Bỏ qua nhân chứng, tạo đà xử sai.
Có không chuyện “đánh tráo bài”?
Giết nhau vì giận, ra oai thế người?
Tội ác không thể buông trôi
Bắt chúng trả giá, cho đời bớt đau!
Giết lầm, nợ đến ngàn sau
Oán chồng chất oán chìm sâu hận thù.

TSB

















Tử tù Hồ Duy Hải









Thứ Năm, ngày 01 tháng 1 năm 2015

LS Võ An Đôn - Con người nhân cách



Nghề luật sư, anh khát khao từ nhỏ
Quyết học thành tài, chứng tỏ khả năng
Khát vọng vì dân, chí chẳng buộc ràng
Văn phòng Dân chủ, đành dở dang đóng cửa
Từ bỏ chỗ làm, về quê trồng lúa
Vui thú điền viên, bào chữa giúp dân
Mọi khó khăn anh chẳng thấy ngại ngần
Vì Công lý, quyết dấn thân chịu đựng
Ngay giữa tòa, lý luận anh rất cứng
Đòi lôi ra kẻ hèn đứng đằng sau
Buộc trách nhiệm, phải chịu tội cùng nhau
Không nương nhẹ kẻ cầm đầu lẩn tránh.
Vụ án anh Kiều chết vì bị đánh
4 thằng công an thoát cảnh tù đầy
Chỉ một thằng không thể cãi khố dây
Đành nhận án 5 năm đầy trong ngục.

Vẫn biết Luật sư chỉ như công chức
Dù cãi hay, chúng định mức án rồi
Dẫu có lẽ phải, Tòa cấm đành thôi
Một xã hội suy đồi ngay khi xử.
Anh vẫn một lòng gom đủ chứng cứ
Kiên quyết, nhẹ nhàng làm chủ tình hình
Đòi bằng được, tòa phải xử công minh
Bắt bồi thường cho gia đình bị hại.

Sau vụ án, chúng rủ nhau chống lại
Trả thù anh, đòi phải loại thẻ nghề
Công an, Kiểm sát, Tòa án - hèn ghê!
Tính hại anh, nhưng ê chề vì nhục!

Hết lòng vì dân, coi là hạnh phúc
Bảo vệ lẽ phải, nhất mực kiên trung
Chẳng vì tiền, anh chỉ có ước mong
Giúp cho dân, không hòng lưu danh tiếng
Cứ thầm lặng theo đuổi các vụ kiện
Chẳng ngại khó khăn, nguyện hiến sức mình
Đòi lại công bằng, bảo vệ dân sinh
200 vụ anh tận tình giúp đỡ
Thương dân nghèo còn chịu nhiều oán khổ
Anh dấn thân, làm sáng tỏ án gian.

Tôi bỗng thấy mình nhỏ bé trước anh
Một nhân cách biến anh thành thánh sống.

Tiếng Sóng Biển