Thứ Năm, ngày 23 tháng 10 năm 2014

Lễ hội – Cơ hội cho quan tham

Trước đây theo truyn thống dân tộc, cứ dịp đầu năm là nhà nào nghèo cũng có vài quả pháo tép nổ cho vui nhà để đón xuân sang. Làng pháo Bình Đà ăn nên làm ra nhờ có nghề làm pháo truyn thống. Tết đến lễ hội pháo Bình Đà cũng rộn ràng tiếng trống thi làm nhng quả pháo thật to kết rồng phượng. Thế rồi chính phủ học Trung Quốc, cấm dân đốt pháo vì lãng phí. Sau đó nhà nước lại lấy thuế dân mua pháo hoa của Trung Quốc bắn trong nhng ngày lễ hội lớn và dịp tết, nhưng chỉ bắn ở vài nơi trong thành phố, còn dân nông thôn thì buồn hiu hắt ngóng từ đàng xa tít quầng ánh sáng mờ nhạt.
Năm nay chính quyền bỏ ra 30 t đồng mua pháo hoa của TQ, chưa kể đèn hoa, cờ quạt và các thứ rườm rà khác kèm theo mất 800 tỷ đồng (Ít nhất 1 nửa số này chẩy vào túi quan tham). Trong khi dân mình đang đói khổ, ngân sách cạn kiệt, nợ quốc gia chồng đống. Giặc ngoại xâm rập rình cướp biển đảo, mà ngân sách cho quốc phòng èo uột.
Tiếng Sóng Biển cứ ước, giá số tiền đó dành cho người nghèo thì hàng chục ngàn gia đình đã có thể vượt qua cơn hoạn nạn. Nếu có bắn, cũng chỉ nên bắn vài điểm gọi là thôi, đằng này chính phủ bắn pháo hoa hoành tráng chủ yếu để tiền tiêu th hàng cho TQ và chạy vào túi quan tham, chứ dân chẳng được gì. Nghĩ mà xót xa! 30 phút đì đùng tiêu tùng 800 tỷ. Quá là lãng phí! Ngay nước Đức giầu thế mà họ cũng chỉ bắn pháo ở 1 điểm tại cổng thành Berlin thôi.

Cấm dân đốt pháo dịp đầu năm
Lãng phí lý do, giữa lúc trầm
“Tiết kiệm”, hô hào nghe đúng sách
Thôi đành, bỏ tục truyền bao năm

Hình minh họa

Đất nước giờ đây trước ngoại xâm
Dân nghèo đói khổ, lễ rầm rầm
Tám trăm tỷ bạc bay theo pháo
Kỷ niệm Thủ đô – nghe được không?

Ngân sách đi vay, sài lãng phí
Béo loài sâu mọt, kế Trung thâm
Nợ nần trút lại đời sau trả
Nhắm mắt vơ vào, loại chết bằm!

Nước nhà điêu đứng trong nguy khốn
Lễ hội hoành tráng, thiết thực không?
Tiền đó giúp dân qua hoạn nạn
Đồng lòng góp sức, chống Trung xâm

Lo cho Tổ Quốc tương lai sáng
Truyền thống anh hùng, sẽ lập công
Đánh đuổi giặc Trung, nêu chí khí
Con Hồng, cháu Lạc, tốt hơn không?

Cớ sao lãng phí cho tham nhũng
Được thể làm giầu, bợ đít Trung
Bán nước hại dân bao khốn đốn
Ngàn năm nỗi nhục mãi ghi lòng!


Tiếng Sóng Biển

Thoát xác




Đời vô tình, sao bắt trải bôn ba....
Đành đau khổ cuối trời xa cô quạnh
Vốc bàn  tay trong đêm buồn đặc quánh
Hứng nước mắt rơi, nghe chạnh nỗi lòng

Vầy vũ đêm dài, trong nỗi khát mong
Hồn chua xót, khi không còn ai nữa
Trái tin nát vì tình xưa một thuả
Ôm trăng gầy, khép cửa một mình ...đau!


Anh đã đến bên, xoa dịu đời nhau
Nguồn ánh sáng, x
ua u sầu đen tối
Tắm mát tâm hồn, gột tình vô tội
An ủi lòng bớt nhức nhối vì ai...
Em chợt thoát xác lãng đãng canh dài
Trong vô định, gót hài tìm chỗ đứng
Dạo giữa vườn thơ ngát hương thơm lựng
Nồng nàn vấn vương dẫu có phai chiều
Tìm lại tình thương chứa đựng tin yêu
Những sợi nắng vẫn lưu nhiều nỗi nhớ
Con đường em đi, dù nhiều trắc trở
Nhớ về anh, hoa nở lại trong hồn!....

TSB

Lời khuyên cho bạn

Thuyền đêm

Thuyền ai lờ lững trên sông
Vô tình sóng vỗ mênh mông nỗi niềm.
Lạnh lùng tắm ánh trăng đêm
Là khi sương gió càng thêm não nề.

Thơ Tuyết Lan



Giải thoát

Hãy tự giải thoát cơn mê
Thả hồn thanh thản trôi về phương loan
Thuyền mộng cập bến địa đàng
Phong vân hội tụ, mênh mang đất trời
Dương buồn vượt sóng ra khơi                
Xua tan sương giá, cuộc đời nở hoa.


Thơ đối của TSB


Hậu quả nhãn tiền

Một tên phòng kinh tài của huyện chơi gái quỵt tiền bị gái đâm chết khi sắp cưới vợ. Mình không thấy thương xót hắn, mà thấy may cho cô vợ sắp cưới thoát thằng bủn xỉn, lừa đảo và dâm đãng.

Hình minh họa

Chơi gái quịt tiền không chịu trả
Kinh tài của huyện thiệt thân thôi
Tiếc chi trăm ngàn ̣đồng tiền lẻ?
Hai nhát dao ̣đâm phí một đời
Đạo ̣đức gia phong như thế á?
Điếm đàng trước lúc cưới ̣- thằng tồi!
Ai bênh cho hắn, đều mang nhục
Chết xuống tuyền đài chịu vạc sôi.


TSB

Canh cửa

Giữa phiên tòa có hàng trăm con mắt nhìn vào mà một người (có lẽ là an ninh) dám bịt miệng bị can thế này thì chuyện cho người theo ̣đuôi canh cửa chắc là chuyện thường ngày ở huyện. Chán thật! Nghe cứ như chuyện hài. 
Chỉ cần tiêu diệt tham nhũng, tất cả vì dân, vì nước thực sự, thì có gì để dân phàn nàn, chê trách và các nhà văn nhà báo cũng chỉ còn viết những bài ca ngợi thôi. Làm sao phải canh cửa họ nhỉ?


Đau đớn thay những Nhà văn, Nhà báo
Những đứa con không viết láo, hại người
Những Trí thức dám nói sự thật thôi
Bị giam lỏng ngay khi ngồi uống nước.

6 thằng trẻ theo ông già từng bước
Tự do ơi, sao có được chốn này?!
Không án tù, họ làm gì ông đây?
Dùng thuế dân trưng mặt dầy có đáng?

Ai đó điều quân, bôi nhọ mặt Đảng
Làm trò canh me, ngăn cản trí hiền
Cướp giật, đánh đập, giở thủ đoạn điên
Giả dạng côn đồ „riềng“ dân vô tội.

Đảng thả tự do cho bầy sói đói
Hành hung giữa đường, tự nói lên rằng
Xã hội xuống cấp, mạt vận, tiêu tan
Nên bọn chúng mới làm càn giữa phố.

Vì danh Nước nhà, hãy mau tỉnh ngộ
Rọ mõm ngay những con chó cắn càn
Tổ Quốc đang trải năm tháng gian nan
Đừng để chúng làm điêu tàn thêm nữa!


TSB

Thứ Ba, ngày 14 tháng 10 năm 2014

Tự do trong nhà kính



Những chú chim nhởn nhơ trong nhà kính
Tha hồ bay, tưởng mình được tự do
Vội cất giọng ngợi ca đời líu lo
Thức ăn sẵn, không bao giờ rét mướt
Chúng tự hào khoe có bộ lông mượt
Nhẩy múa tung tăng, chao lượn nô đùa
Tưởng cuộc sống đẹp tựa như thơ
Mặc thế giới, ngủ mơ trong khung kính.
 
Rồi một ngày lũ chim bỗng chợt tỉnh
Mới biết lòng tham, toan tính người đời
Phận mỏng manh, chỉ là thú vật nuôi
Bị bán đứng, không một lời thương xót
Bấy nhiêu tháng ngày, nghe lời mật ngọt
Lỡ ngủ mê đua tiếng hót bầy đàn
Đâu có ngờ cuộc sống đầy dối gian
Chỉ vì tiền họ quyết làm điều ác.
Xõa cánh đau thương, gục đầu ngơ ngác
Mất giọng ca, chim xơ xác héo mòn
Khát vọng tự do buộc phải vùi chôn
Đành cúi đầu héo mòn trong tủi nhục.
 
Họ hứa „Độc lập, Tự do, Hạnh phúc“
Thỏa cánh bay, tự túc kiếm miếng ăn
Đất nước thanh bình, chẳng còn khó khăn
„Thế giới đại đồng, tiến nhanh vũ bão“....
Bị đóng khung, mới biết họ lừa đảo
„Vô sản“ là đây, loài cáo rình mồi
Thiệt trăm đường chỉ có lũ chim thôi
Nuôi béo múp suốt đời quân gian tặc
Hy sinh bản thân, chưa hề thắc mắc
Chịu chết vì ai? Bây giờ giặc là ai?
Lũ cáo già đang được thể dương oai
Giăng lưới khắp bắt muôn loài tuân phục
 
Vì tự do, chim ơi đây là lúc
Vùng thoát lên tìm hạnh phúc cho mình
Vì danh dự của bao lứa hy sinh
Vì nước non, giữ trọn tình dân tộc.
 
Tiếng Sóng Biển


Thứ Sáu, ngày 10 tháng 10 năm 2014

TSB đối lại câu đối của ông Vũ Khiêu, một vị tự coi mình như "Quốc sư" thân Tầu

Đọc bài này (chỉ lược trích), TSB nổi hứng (mặc dù không thạo mấy về thể loại này) có 3 câu đối để đối lại 2 câu của ông Vũ Khiêu dành cho cô Nhã Kỳ theo ý một bạn đọc là:
Trang Mac11:07 Ngày 09 tháng 10 năm 2014 Dân gian có câu: "Một già một trẻ bằng nhau", nghĩa là người già đến chừng nào đó thì tâm tính lại giống trẻ con, mà nét nổi bật là thích được chiều chuộng, khen, nịnh. Rồi được khen, nịnh nhiều quá, vống lên, những giá trị ảo bên ngoài được nhập tâm thành ảo mộng bên trong, làm cho đứa trẻ không còn biết mình là ai, mình như thế nào! Có phải cụ VK cũng được nghe quá nhiều những những lời ca tụng: GS đầu ngành, Nhà văn hóa lớn, Triết gia, Giải thưởng quốc gia, hai lần anh hùng và cơ man nào là những bằng khen, câu đối, quà tặng với những lời lẽ trên mây của các vị lãnh đạo cao cấp... đã khiến cụ luôn mơ mộng "Vĩ cuồng", không còn biết mình là ai? Thật đáng thương thay!"

Câu đối của ông Vũ Khiêu:
Tâm tràn thiện hạnh cao thanh nhã
Tài vượt minh tinh đẹp diệu kỳ

Câu đối lại của TSB: nói về cả 2 người

Tâm loạn Đặng gia cuồng vĩ mộng
Tài khoe Kỳ nữ bất thanh cao

Có nghĩa, nhà ông Vũ Khiêu không bình thường mới ôm mộng cuồng là Đương đại Quốc sư
Còn cô Nhã Kỳ dẫu có tài sắc vẹn toàn mà thích khoe mẽ thì cũng chẳng có giá trị gì.

Hoặc nói về riêng sự cao ngạo của ông Khiêu: (Sửa lại 18.10.2014)

Tâm ỷ quyền cao thành t phụ
Tài thi họa phóng bất hoàng quang

Có nghĩa, Bản tính ông ta cao ngạo quá thành ra khoe mẽ. Tài thơ ca bình thường mà tô vẽ lên mây xanh thì cũng chẳng để đời.

Hoặc đơn giản và dễ hiểu hơn (Sửa lại 18.10.2014)

Tâm chưa thoát tục nên cao ngạo
Tài chẳng hơn người đã vội khoe 

Không biết có được chuẩn không? Rất mong những bậc anh tài trong thiên hạ cho ý kiến để có dịp học hỏi! Xin cám ơn!

Tiếng Sóng Biển

Cụ VŨ KHIÊU ngày càng KỆCH CỠM, LỐ BỊCH
Trích đoạn bài đâng trên trang Tễu Blog
.......
Ôi thôi! Giáo sư, Anh hùng lao động, học giả uyên bác, triết gia, nhà văn hóa lớn, nhà nghệ sĩ Vũ Khiêu.






.........

Lại nhớ đôi câu đối của bác Đào Thái Văn kính tặng Giáo sư, Anh hùng Lao động Vũ Khiêu:

.......
Đào Thái Văn 21:07 Ngày 07 tháng 04 năm 2014
Xin kính tặng GS.AHLĐ đôi câu đối mà nhà con đã viết cách đây hơn chục năm nhân dịp cụ có bài thơ "con cóc" được "ẵm" giải cao của Đài Tiếng nói Việt Nam:

假教師滿劫筆奴玷辱先賢武族
偽英雄終身犬馬羞慚列祖鄧家

Phiên âm:

Giả giáo sư, mãn kiếp bút nô, điếm nhục tiên hiền Vũ tộc
Ngụy anh hùng, chung thân khuyển mã, tu tàm liệt tổ Đặng gia.

Diễn viên điện ảnh Lý Nhã Kỳ trong câu đối Vũ Khiêu

Gs Hoàng Chương
........
Từ khi biết tiếng GS Vũ Khiêu là một học giả uyên bác của đất nước, diễn viên điện ảnh Lý Nhã Kỳ ngỏ ý với ông Trần Đức Trung – Phó Tổng biên tập Tạp chí Văn hiến Việt Nam là cô mong được đến thăm GS Vũ Khiêu.

Ngày 2 tháng 3 (2012) vừa qua, thể theo nguyện vọng của nghệ sĩ và được GS đồng ý, nhà báo Trần Đức Trung đã đưa nghệ sĩ Lý Nhã Kỳ đến nhà GS Vũ Khiêu và được GS vui vẻ tiếp đón.

Trong lúc trò chuyện, ông Trần Đức Trung đã giới thiệu đôi nét về cô Nhã Kỳ. Cô là một doanh nhân luôn luôn làm những việc từ thiện, giúp đỡ người nghèo. Cô còn là một nghệ sĩ điện ảnh có tài năng thông minh và sắc sảo. Cuối cùng ông Trung nói lên nguyện vọng của nghệ sĩ Nhã Kỳ là muốn xin GS viết cho mấy chữ để làm kỷ niệm.

GS hỏi Trần Đức Dung là “Theo ý ông, tôi nên viết những gì”. Ông Trung trả lời “Xin GS cho cô ấy mấy chữ có tên Nhã Kỳ lại vừa nói lên được một người vừa có tâm vừa có tài”.

GS Vũ Khiêu vui vẻ nhận lời và gọi cô thư ký mang giấy bút ra để GS viết. GS viêt 4 chữ:

Tâm… Nhã
Tài… Kỳ

Ông suy nghĩ một phút rồi viết tiếp:


Tâm tràn thiện hạnh cao thanh nhã
Tài vượt minh tinh đẹp diệu kỳ



GS AHLĐ Vũ Khiêu chụp ảnh với diễn viên điện ảnh Lý Nhã Kỳ.


GS Vũ Khiêu tặng cô Lý Nhã Kỳ đôi câu đối như trên và chúc cô cả cuộc đời sẽ thể hiện được ý nghĩa của 2 câu đó.


Hôm nay, ngồi cùng các bạn, được xem câu đối này của GS Vũ Khiêu mọi người rất kinh ngạc về sự sắc sảo và trình độ uyên bác của GS. Có thể chúng ta chưa nắm hết được lời hay ý đẹp của đôi câu đối, nhưng cũng có thể tạm hiểu như sau:


Câu 1: Lòng đầy những phẩm chất từ thiện nên sẽ sống một cuộc đời thanh cao và tao nhã.


Câu 2: Chúc cho tài năng của cô sẽ ngày một vươn cao, đứng trong hàng ngũ những minh tinh màn bạc. Minh tinh còn có nghĩa là tên gọi của sao Kim tức là sao Venus (sao của thần Vệ Nữ) nên cô sẽ mang mãi trong cuộc đời mình một vẻ đẹp diệu kỳ của ngôi sao minh tinh.


Về mặt nghệ thuật câu đối, chúng ta thấy sự trong sáng từ âm thanh của ngôn từ, tính hoàn chỉnh và sự đối xứng giữa từng chữ của câu trên với từng chữ của câu dưới:


Trên là chữ “tâm” đối với chữ “tài”, dưới là chữ “nhã” đối với chữ “kỳ”


“Tâm tràn thiện hạnh”, đối với “tài vượt minh tinh”


“Cao” đối với “đẹp”
“Cao thanh nhã” đối với “đẹp diệu kỳ”


Chỉ có hai câu song thất, mỗi câu bảy chữ nhưng tác giả đã vẽ đầy đủ chân dung của một mỹ nữ, một minh tinh màn bạc, một doanh nhân, một người còn gái tài hoa có tâm, có tài và có đức hạnh đang làm nên sự nghiệp lớn cho mình và cho đất nước. Hình dung ra được trong hai câu đối ngắn mà đọc ngang cũng thấy hay, đọc dọc cũng thấy đúng. Ta thử đọc ngang theo cách đọc quốc ngữ thì thấy rõ một người con gái trẻ, có đầy đủ các tố chất của một mỹ nhân, của một nghệ sĩ tài năng, một nhà kinh doanh và làm từ thiện nổi tiếng: Tâm tài, tràn vượt, thiện minh, Hạnh tinh, cao đẹp, thanh diệu, Nhã Kỳ. Và khi đọc dọc theo cách đọc chữ Hán thì những nét đẹp của cô gái Lý Nhã Kỳ vẫn hiện ra đầy đủ từ hình thức đến tâm hồn, từ lời ăn tiếng nói đến tài năng, hành động hiện tại và tương lai.
Tâm Tài
Tràn Vượt
Thiện Minh
Hạnh Tinh
Cao Đẹp
Thanh Diệu
Nhã Kỳ
Chỉ có bút pháp cao cường với tư duy triết học thì mới có thể kết bằng hai chữ Nhã Kỳ.

Vài nét trên đây để chứng minh tài năng bút pháp của nhà thơ triết gia Vũ Khiêu trong nghệ thuật thơ phú và câu đối mà cho đến nay chưa có ai sánh kịp.

Tôi được biết cô Lý Nhã Kỳ cảm thấy rất hạnh phúc được hai câu đối này và nguyện sẽ suốt đời phấn đấu để xứng đáng với 14 chữ vàng của GS Vũ Khiêu.

Theo Văn Chương +