Thứ Hai, ngày 25 tháng 8 năm 2014

Tâm sự của một người đàn ông

Tiếng Sóng Biển cũng không còn trẻ nữa, lại giao tiếp nhiều nên đọc được bài viết này và ao ước: Giá đàn ông VN cũng có được những suy nghĩ này, thì chẳng bao giờ trong gia đình có chuyện cãi lộn, coi thường nhau và cuộc sống sẽ đẹp hơn biết bao nhiêu bởi sự chia sẻ, cảm thông và chung tay trong mọi việc, cùng nhau xây dựng gia đình HP.

Đàn ông VN thường ví bồ như Phở, lâu ko có lại thèm. Nhưng họ không hiểu rằng người vợ (tức Cơm) mới bền bỉ bên họ trong mọi thăng trầm, là điểm tựa vững chắc cho cuộc đời họ, nên họ phải có trách nhiệm chia sẻ và gánh vác việc nhà cùng với vợ.

"Tôi là giám đốc một công ty, lương tháng ba nghìn đô, cao gấp chục lần vợ tôi nhưng khi về nhà thấy vợ hì hụi trong bếp, tôi vẫn sẵn sàng lao vào nhặt rau, rán cá bình thường. Thậm chí có lúc nhìn mặt thấy vợ tôi mệt tôi luôn giục nghỉ đi, để tôi làm.Bạn bè, bố mẹ, gia đình, nhân viên của tôi trong cơ quan đều biết việc này nhưng tôi lấy đó làm hãnh diện chứ không bao giờ có suy nghĩ “thằng đàn ông kém cỏi mới rửa bát” như bạn. Thậm chí nhân viên ở cơ quan còn ngưỡng mộ vì sếp là người tình cảm, yêu chiều vợ hết mực.
Chúng ta làm việc 8 giờ, vợ cũng phải làm việc 8 giờ. Cớ gì sau giờ làm mình được phép gác chân xem tivi còn vợ thì đầu tắt mặt tối nấu ăn, rửa bát, chăm con? Làm đàn ông, sức dài vai rộng thì phải ba đầu sáu tay, không quản ngại giúp vợ chứ đi làm về cơm bưng nước rót thì chả xứng làm chồng. Lấy vợ chứ có phải lấy osin đâu? Yêu vợ, thương vợ thì càng phải xắn tay áo vào làm đỡ đần vợ.
Quan điểm của tôi là, dù bạn có là thủ tướng, là giám đốc to đến đâu đi chăng nữa thì về nhà bạn cũng chỉ là một người chồng, một người cha bình thường. Đừng mang địa vị cao thấp trong xã hội, chuyện thu nhập ra so đo như thế. Tổng thống Mỹ Bush còn công khai chuyện ông rửa bát cho vợ trên truyền hình một cách tự hào được cơ mà? Cớ sao bạn lại coi đó là sự nhu nhược?
Các cụ ta vẫn thường bảo “của chồng công vợ” quả đúng không sai, tôi tạo dựng cơ ngơi, mua nhà, mua xe cho vợ con cuộc sống sung túc, nhưng vợ lại là chỗ dựa tinh thần của tôi. Vợ tuy không kiếm tiền bằng tôi nhưng lại phải chăm sóc, nuôi nấng con cái, chăm lo cho gia đình thì vất vả vô cùng. Điều này còn quý giá gấp vạn lần cái lương ba nghìn đô kia!"

Thứ Bảy, ngày 23 tháng 8 năm 2014

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 8 năm 2014

Đêm Hoa Quỳnh nở

TSB ví Hoa Quỳnh như một trinh nữ mà mỗi đời con gái chỉ có 1 lần. Một lần duy nhất rực rỡ rồi tàn phai theo qui luật của tạo hóa. Giờ "Hoàng đạo" đó, hoa Quỳnh thường chọn nở vào giữa đêm trăng sáng vằng vặc, cứ e ấp từ từ từng cánh một rất dịu dàng, quyến rũ. Chỉ những người tinh tế và đủ kiên nhẫn mới chờ xem được Hoa Quỳnh nở. Hương hoa Quỳnh lúc đó tỏa ra thật nồng nàn, nó không thơm ngát như hoa hồng, không hắc như hoa Sữa, không mát như hoa Lan, nhưng nồng nàn lan tỏa, càng ngửi càng....nghiền.



Hoàng lộc đêm, Quỳnh hương hé nở
Trăng ngoài song rạng rỡ đầy trời
Cánh khoe nhụy, ngập ngừng trăn trở
Bỡ ngỡ nồng nàn, sương ngậm lả lơi

Trong trắng vài giờ, Quỳnh thôi sẽ rũ
Sắc hương nồng, lưu mãi trong tôi
Như sao băng, vụt ngời tinh tú
Lộng lẫy hào quang, thoáng chốc tuột rơi

Chính nụ Quỳnh như lời nhắn nhủ
Bước đầu đời khó lắm người ơi
Sống trăm năm vật vờ - không đủ
Vài phút thôi, mang trọn sắc hương trời!

Chưa thưởng thức mùi Quỳnh hương quyến rũ
Hiểu làm sao thấu lúc tàn rơi?!
Xuân con gái chỉ một lần bừng nở
Dấu ấn ngày sau, ghi nhớ suốt đời

Đêm Trinh nữ ngỡ ngàng trăn trở
Như cánh hoa e ấp sáng ngời
Hương nụ Quỳnh thơm nồng lúc đó
Mùi ái ân đượm mãi không phôi!

Dễ thương lắm, phút giây Quỳnh nở
Là lúc trăng trong, rực rỡ sắc ngời
Dù thăng trầm đời nhiều hận tủi
Nhưng tình nồng, vẫn mãi trao người!


TSB

Nụ cười và giọt nước mắt

Khi chưa gặp anh, TSB cứ sống trong thầm lặng của tâm hồn mình với nỗi đau khó nói giấu trong tim. Cứ khóc thầm, nhưng gắng sống vì con. Chính vì thế cũng tự hủy hoại dần trái tim vốn mỏng manh và yếu đuối của mình. Đã có khi....TSB tưởng mình không thể gượng được nữa, nhưng .... rồi duyên nợ với đời vẫn còn. 
TSB đã gặp anh. Anh mang lại cho mình sức sống, niềm tin vào cuộc đời, an ủi và động viên, chìa tay ra nắm chặt bàn tay nhỏ bé của mình, chia sẻ cùng mình mọi buồn vui trong cuộc sống, chỉ cho mình biết làm nhiều thứ mà xưa nay mình không biết. Mình bị cuốn theo sự hiểu biết sâu sắc, bản lĩnh đàn ông, tính cách vững vàng, đĩnh đạc, tự tin, vui vẻ và hóm hỉnh của anh. Chợt nhận ra một "nửa trái táo Adam" của mình mà mình vẫn hằng mơ....Thế là giữa nụ cười vẫn có những giọt nước mắt vui mừng và hạnh phúc. Mình bỗng cảm thấy lòng bình an đến lạ....



Suốt  đời em, đâu chỉ có niềm vui?
Vẫn còn đó, những ngậm ngùi chua xót…
.
Cuộc tình nào, dù chứa chan mật ngọt
Ẩn dấu trong tim, chút giọt lệ sầu
Giữ nụ cười tươi, mắt ứa lệ đau
Lòng không muốn tự vò nhầu cuộc sống.

Tâm hồn Biển luôn mênh mang thoáng rộng
Sóng vẫn xôn xao nồng ấm nghĩa tình
Lặng lẽ dìu thuyền về bến đậu xinh
Chôn tâm sự riêng một mình cay đắng.

Chợt gặp được anh, nhớ trong thầm lặng
Tâm thiện mở ra, chan nắng cho đời
Lời thương dịu dàng, thi tứ chơi vơi
Niềm mong ước, sáng ngời khuôn mặt mới

Tấm chân tình chúng mình cùng trao gửi
Với nụ cười duyên, giọng nói ngọt ngào…
Lệ bỗng tràn mi, xúc cảm thanh tao
Hết đau đớn, máu thôi trào tim nhỏ…

Nước mắt, nụ cười hòa tan trong gió
Bởi có anh, trăng tỏ giữa biển đời!
Tiếng sóng lòng em ngân khúc tình khơi
Ngợi ca hạnh phúc rạng ngời trong sáng

Giọt l rơi trên môi cười lãng mạn
Bởi anh bên em, trăng chạm biển tình
Giữa khóc - cười là nắng ấm bình minh
Một ngày mới in bóng hình hai đứa…..


TSB