Thứ Bảy, ngày 28 tháng 3 năm 2015

Hãy giữ lấy mầu xanh cho Hà Nội

Tiếng Sóng Biển viết ngày 28.03.2015 để hưởng ứng lời kêu gọi cuộc tuần hành giữ môi trường xanh tại Hà Nội ngày 29.03.2015 của các bạn. Xin cám ơn những tấm lòng vì Hà Nội thân yêu, quê hương của tôi và cũng là Thủ đô ngàn năm văn hiến của Tổ Quốc.

Những con phố Hà Nội rợp mát bóng cây

Quán cóc ven đường dịu mát bóng cây
Níu bước người qua, hóng mây đón gió
Chuyện vãn với nhau, tâm tình mở ngỏ
Mỗi lúc đi xa, lại nhớ khôn cùng.....
Phố phường Hà Nội xanh mượt như nhung
Mỗi loài cây lưu giữ cùng năm tháng
Hồn thiêng núi sông trong từng chiến thắng
Giữa đạn bom vẫn mãi ngẩng cao đầu
Hà Nội xưa, kiêu hãnh dấu niềm đau
Ngăn ngắt hàng cây, nhuộm mầu bi tráng.


Thanh niên sinh viên xuống đường đòi bảo vệ môi trường Hà Nội


Bằng Lăng tím, tình thủy chung lãng mạn
Những cây Sưa dày dạn đếm thời gian
Ngõ phố thân quen xòe tán lá bàng
Bông hoa Sữa tỏa lan hương theo gió
Nhớ tuổi thơ ngây sân trường Phượng đỏ
Thu vẽ trời mơ, lá đổ bay bay
Mùi Xấu chín thơm lựng khắp đâu đây
Hàng Me Tây tán dầy che bóng mát
Đêm buông mành hương Dẻ Lan ngào ngạt
Mình bên nhau, trăng bát ngát Tây Hồ
Góc trời Hà Nội, xa vẫn hằng mơ.....

Máu của cây đang đổ

Ngày trở lại bất ngờ trong chua xót
Hàng cây xanh cho tuổi thơ mật ngọt
Họ nỡ cưa ngang, “máu” giọt đầy đường
Lá cành bị chặt, rên rỉ đau thương
Dân Hà Nội tất cả dường chết sững
Chẳng thể ngồi yên, không thể chịu đựng
Cho bọn quan tham nổi hứng phá tan tành
Những hàng cây giữ Hà Nội mát xanh
Lọc bụi bặm, tô Kinh Thành duyên thắm
Không thể làm ngơ, xuống đường ngăn chặn
Bàn tay kẻ gian tắm máu các loài cây
Vì môi trường, nghĩa cử chính là đây
Vì cuộc sống sau này còn ý nghĩa
Hãy xuống đường chặn bọn “ngợm” chôm chỉa
Giữ mầu xanh muôn thủa giữa tim người
Cho Hà Nội mãi mãi đẹp tinh khôi
Để cháu con ngàn đời xa còn nhớ.

Tiếng Sóng Biển 28.03.2015

Cảnh đường Nguyễn Chí Thanh trước và sau khi chặt đi trồng cây mới trông mới trơ trẽn tang thương làm sao.

Thứ Sáu, ngày 20 tháng 3 năm 2015

Hà Nội đang chết


Hà Nội quyết định chặt hết 6.700 cây xanh trên 190 tuyến phố. Nghe tin này TSB bị choáng, vì Hà Nội chỉ đẹp, thơ mộng và ghi dấu ấn cho những người Hà Nội khi xa và ngay cả với du khách là bởi mầu xanh của các hàng cây cổ thụ chạy dọc các tuyến phố và vẻ cổ kính vốn có từ những toà nhà mầu vàng rêu phong được xây dưng từ thời Pháp mà thôi. Chặt hạ cây xanh có nghĩa Hà Nội đang tự giết mình. Mặc dù sẽ trồng cây mới nhưng phải chờ vài chục năm nữa cũng chưa chắc lấy lại được cảnh quan như thế.
Tôi không tin những người ra quyết định này là vì "sự an toàn" như họ nói. Bởi vì trước mùa mưa bão có thể cưa bớt cành to đi. Đây chỉ có thể là "dự án" nảy sinh từ lòng tham khôn cùng của con người. Chặt cây cổ thụ đem bán, lấy quĩ từ thuế dân mua cây vàng tâm đắt tiền về trồng thế, kèm vào đó là tiền công chăm sóc và bảo vệ.... họ đút túi tiền tỷ chứ chẳng chơi.
Mất cây xanh, mất đi mùa thu Hà Nội quyến rũ với những lá vàng bay, là mất đi linh hồn của Hà Nội và hồn thơ của các văn sĩ. Không những thế, mất cây xanh là Hà Nội mất luôn lá phổi lọc khí CO2 của mình, để cứ teo tóp, chết dần....
"Người Hà Nội" ngày nay tạp nham ngay cả từ giọng nói, đã làm mất đi hoàn toàn bản sắc văn hóa lịch lãm của người Tràng An xưa. Thêm vào đó là sự lố lăng, lai căng của một số người đem loa đài ra ôm nhau nhẩy nhót, lắc mông ngay trước tượng đài Lý Thái Tổ và đám du côn, vô văn hóa hung hãn gào hét, gây hấn với người đi lễ, giờ lại mất nốt cây xanh nữa, khiến Hà Nội trở nên trơ trọc, lố bịch và không còn quyến rũ.
Trong cảm giác quá xúc động vì chua xót, TSB đã viết những dòng này.

Giữa mùa xuân, Hà Nội đang giẫy chết
Những hàng cây từng dệt khúc thi ca
Hình bóng mùa thu lá đổ chiều tà
Không còn nữa, bị cưa ra từng khúc

Xóa mầu xanh, đuổi hồn thiêng khất thực
Phá nát ngàn năm tiềm thức Tràng An
Bê tông hóa khiến Hà Nội hoang tàn
Còn đâu nữa mầu vàng chan chứa nắng?

Thu Hà Nội quyến rũ làn mây trắng
Bầu trời cao, cây xanh thẳng ven đường
Rợp bóng mát từng con phố thân thương
Người đi xa vẫn mãi luôn thẩm nhớ

Còn đâu nữa Hà Nội xưa một thủa
Khơi nguồn văn thơ ngẫu hứng thi đàn?
Còn đâu nữa, khi nhựa ứa, cảnh tan
Cây bị đốn, người bàng hoàng chua xót

Những tán Bàng cho tuổi thơ trái ngọt
Hàng Xà Cừ chim đậu hót mỗi ngày
Ngân tiếng ve giữa chiều hè ngất ngây
Trái Xấu chín em lượm đầy vạt áo

Chùm Phượng Vĩ đỏ thắm bên Bông Gạo
Hương Sữa thơm khiến rạo rực tình nồng
Thướt tha Liễu rủ, còn đó hay không?
Hay tất cả bị đốn, trồng loại mới?

Những hàng cây tự ngàn năm vô tội
Bị diệt vong để Hà Nội chết theo
Văn hóa Thăng Long nay bị làm nghèo
Giết mầu xanh, trí thức treo nghiên bút

Trơ trọc phố phường, chẳng còn cuốn hút
Mùa hè nóng thiêu, ngập lụt đến kinh
Thu vắng bóng, du khách cũng cạn tình
Chỉ còn đông phủ Kinh thành hoang phế.


Tiếng Sóng Biển  20.03.2015

Thứ Tư, ngày 11 tháng 3 năm 2015

Hồn mai / Xuân vẫn mãi tình / Cao ngạo









TSB ghé thăm Blog Lý Đức Quỳnh, thấy nhiều thơ đối hay nên nổi hứng đối chơi, giờ mang về tặng bạn bè này.

MAI
(Thơ mời họa)
Chơi đùa son sắt với trời đông
Mưa quất sương chan mặc gió lồng
Thân thẳng ngay chồi lay nhật nguyệt
Cành trơ trụi lá cảm càn khôn
Thanh cao hương tỏa thềm đài các
Nhàn nhã hồn nương chốn cửa không
Lẫm liệt phơi mình bên giá lạnh
Khai hoa điểm sắc đón xuân nồng !
                                Lê Đăng Mành

LÒNG MAI
(Bài họa)
Gặm rét dạn dày buổi tiết đông
Thi gan tuế nguyệt gió mưa lồng
Gìn xanh chỉ vẹn lòng son sắt
Giữ thẳng đâu màng tiếng dại khôn
Vặt lá đau thầm cùng địa giới
Bung cành nở rộ với thiên không
Vui đời chan chứa ngàn hoa hội
Xuân sắc nhân gian đượm thắm nồng !
                 Lý Đức Quỳnh_ĐN-24/1/2015


Hồn mai


Mặc chút buốt lòng tiết cuối đông
Hoàng hoa yểu điệu dáng tiên lồng
Lung linh nhuận sắc duyên như nguyệt
Vẫn mãi gợi hồn thi bút khôn
Quyến rũ dịu dàng thiên tuyệt tác
Hương thầm trao gửi lắng thinh không
Nụ nghiêng cành trĩu trong sương lạnh
Níu giữ tim người giữa thắm nồng

Tiếng Sóng Biển


TÔI LÊN TUỔI BẠC
(Bài xướng)
Sáu chín tây mà ta bảy mươi
Xuân nay tôi cũng “ bạc” đây rồi 
Bâng khuâng ôm nhận bằng mừng thọ
Lãng đãng vui buồn miệng nhoẻn tươi
Cứ chụp vài pô cho tíu tít
Thì ngâm đôi khúc thật tơi bời
Anh em bầu bạn gần xa lại
Không rượu thì bia cũng có mời  
                        Đỗ Đình Tuân      

  PHÚC THỌ CÙNG ĐẾN
(Bài họa)
Phong độ kể chi tuổi mấy mươi
“Phong tình phấp phới”hẳn ngon rồi
Bung biêng thiên hạ khòm ông trẻ
Đủng đỉnh bác Tuân bảnh lão tươi
Khéo chống bến bờ lòng hể hả
Lơi chèo non nước dạ bời bời
Gừng già thêm tuổi,xuân thêm mới
Phúc thọ trùng lai chẳng đợi mời !
                             Lý Đức Quỳnh_ĐN-20/1/2015

    

Xuân vẫn mãi tình 


Xuân vuột thoáng qua đã mấy mươi
Vẫn nguyên sức trẻ cây đâm chồi
Dẻo dai đủ vốn tặng cho vợ
Những đóa hoa lòng thật thắm tươi
Hạnh phúc suốt đời luôn thấy ít
Càn khôn tìm kiếm chẳng bao người
Tình yêu bạc tóc còn bền mãi
Nguyện chỉ vì em hết cuộc đời

Tiếng Sóng Biển

 ĐẠO THƠ THIỀN !

Buồn thay học vị đạo thơ thiền
uyên bác ôm đồm hóa đảo điên
Lục bát đan vần trôi tuột điệu
Thất ngôn kết chữ rụng văng niêm
Vọng cầu hào khí thêm trì trệ
Mơ tưởng nhân tâm tắt nhiệm huyền
Quảng bá chữ tuôn nhờ bút thánh
Xin ngừng tráo trở động non Yên*
                                     LĐM
*Núi Yên tử



Hoàng Quang Thuận dám tự nhận mình nổi hứng thơ là tại "thiền", nên thỉnh được "ý Thánh"

Cao ngạo


Tự ngạo bản thân, "hứng tại thiền"
Tâm toàn sắc tục, trí du miên
Đáo thơ lại dối mình đồng điệu
Ý tưởng thần linh được nghiệm chiêm
Quen thói khoe khoang, quan quá tệ
Nịnh thần cả lũ xúm tuyên truyền
Đua nhau tâng bốc "hồn thi thánh"
Náo động thanh bình chốn cửa Yên

Tiếng Sóng Biển                                    

Thứ Ba, ngày 10 tháng 3 năm 2015

Tuyệt kỹ khinh công của Thiên Môn Đạo chứng minh khả năng hiếm có của con người

Có những điều kỳ lạ mà con người làm được chỉ bằng sự khổ luyện. TSB tin vào những ̣điều mình được chứng kiến ngoài đời khó lý giải. Nói ra thì những kẻ thiếu hiểu biết, ít va chạm cho rằng chỉ tưởng tượng, hay là ảo thuật. Họ không hiểu rằng, trong các cuộc thi Quốc tế, không ai cho phép người tham dự được xử dụng thủ thuật hỗ trợ. Cũng như trong thể thao cấm xử dụng doping. 


"Lóa mắt" tuyệt kỹ khinh công của võ Việt Thiên Môn Đạo

(ĐSPL) - Khi môn phái Thiên Môn Đạo cổ truyền Việt Nam biểu diễn kỹ thuật chạy trên nước suốt 200m, người ta mới nhìn nhận nghiêm túc về khả năng kỳ diệu của con người.
Từ xưa đến nay, trong dân gian vẫn tồn tại những giai thoại kể về các cao thủ có võ công thâm hậu dùng cây lau vượt sông, dùng nón vượt biển để nói về tuyệt kỹ khinh thân hay khinh công. Các câu chuyện trên đều mang màu sắc ly kỳ huyền bí, không ít người cho rằng, đó là việc thêu dệt của dân gian để thần thánh hoá tài năng của một ai đó.
Tuy nhiên, khi môn phái Thiên Môn Đạo - Một môn phái của võ cổ truyền Việt Nam biểu diễn kỹ thuật chạy trên nước với chiều dài 200m, người ta mới nhìn nhận một cách nghiêm túc về khả năng kỳ diệu này của con người. Điều càng đặc biệt hơn, bí kíp này được cho rằng, nó có từ thời Đinh Bộ Lĩnh, lưu truyền trong dân gian và được dòng họ Nguyễn Khắc ở Dư Xá Thượng, xã Hoà Nam, Ứng Hoà, Hà Nội bảo lưu cho đến tận ngày nay.
Tỷ thí võ công với lục lâm thảo khấu
Dư Xá Thượng được nhiều người biết đến là vùng đất nổi danh về võ nằm bên dòng sông Đáy hiền hoà. Nơi đây còn để lại nhiều dấu tích vua Đinh Bộ Lĩnh luyện quân và ngôi đền Bách Linh ghi tên tuổi của tổ sư môn phái Thiên Môn Đạo - Người có công lớn trong việc đánh bại quân Thanh Tết Kỷ Dậu 1789.
Kể về truyền thống võ học của làng cũng như môn phái Thiên Môn Đạo, Chưởng môn Nguyễn Khắc Phấn hết sức khiêm tốn. Ông Phấn cho rằng, võ học của môn phái Thiên Môn Đạo xuất thân từ trong dân gian, người sáng lập là ông Nguyễn Khắc Cống một võ tướng Tây Sơn (thế kỷ XVIII).
"Lóa mắt" tuyệt kỹ khinh công của võ Việt Thiên Môn Đạo - Ảnh 1

Chưởng môn Nguyễn Khắc Phấn chụp ảnh lưu niệm với các Chưởng môn các môn phái nổi tiếng châu Á (ông Nguyễn Khắc Phấn ở giữa cùng với môn sinh Thiên Môn Đạo).

Nói về môn phái của mình, Chưởng môn Nguyễn Khắc Phấn khẳng định rằng, tuy tổ sư là võ tướng Tây Sơn nhưng nền tảng võ học của Thiên Môn Đạo khác biệt hoàn toàn với võ Tây Sơn Bình Định. Các tên gọi quyền, cước của Thiên Môn Đạo hiện nay rất khác với võ Tây Sơn. Nhiều tuyệt kỹ của Thiên Môn Đạo có nhưng Tây Sơn Bình Định không có.
Ông cho rằng, gốc gác của Thiên Môn Đạo là ở chính ngôi làng ven sông Đáy này và người truyền võ cho dân làng có thể là vua Đinh Tiên Hoàng (thế kỷ X) hay một võ tướng nào đó của ông và được dân làng bảo lưu hàng ngàn năm nay. Sở dĩ vị Chưởng môn này đưa ra giả thuyết như vậy là vì vùng đất Dư Xá Thượng từng là nơi được Đinh Bộ Lĩnh làm nơi huấn luyện quân sỹ.
Các kiến thức và bí kíp võ học từ đó được một số người làng lưu giữ và truyền cho nhau để phòng thân, đánh lại bọn phỉ (theo chuyện kể lại thì Dư Xá Thượng trước đây là vùng phỉ hoạt động mạnh, chúng tiến hành cướp bóc trong vùng). Đến nay, dân làng còn kể lại nhiều câu chuyện tỷ thí võ công của các cao thủ trong làng với lục lâm thảo khấu chuyên cướp bóc này như một minh chứng cho việc học võ để phòng thân, bảo vệ làng nước.
Cũng liên quan đến câu chuyện luyện võ, bảo vệ làng và ra sức giúp nước mỗi khi lâm nguy, Chưởng môn Nguyễn Khắc Phấn có nhắc tới người khai sinh ra môn phái Thiên Môn Đạo, võ tướng Nguyễn Khắc Công. Theo nhiều câu chuyện lưu truyền kể lại, khi vua Quang Trung kéo quân ra Bắc đánh quân Thanh ở Đống Đa, Hà Nội vào Tết Kỷ Dậu 1789.
Trước khi đánh thành, quân đội Tây Sơn tổ chức tuyển quân, ông Nguyễn Khắc Cống kéo trai tráng trong làng gia nhập đội quân. Bằng tài năng võ thuật hơn người và sử dụng điêu luyện cây Thanh Long đao trên tay, ông Nguyễn Khắc Cống được bố trí tham gia đánh trận Ngọc Hồi, một cứ điểm quan trọng của quân Thanh. Chủ tướng giữ thành là đề đốc Hứa Thế Hanh bên cạnh hắn là tay kiếm tiên phong Trương Sỹ Long và “thần thương” Tả dực Thượng Duy Thăng.
Theo một số tư liệu chúng tôi thu thập được, chính ông Nguyễn Khắc Cống với cây Thanh Long đao đã hạ thủ tay kiếm tiên phong Trương Sỹ Long và dồn “thần thương” Thượng Duy Thăng vào đường cùng, tạo cơ hội cho quân ta giết chết. Công sức của Nguyễn Khắc Cống đã góp phần làm nên chiến thắng oanh liệt của quân ta.
Chiến công của Nguyễn Khắc Cống làm rạng rỡ người làng Dư Xá Thượng. Noi gương ông, dân làng thi đua rèn luyện võ nghệ. Nhờ truyền thống luyện võ, ngôi vị vô địch lễ hội vật võ Hà Tây (trước đây) luôn nằm trong tay người Dư Xá. Đi đến đâu người Dư Xá cũng được nể trọng. Từ đó, Dư Xá nổi danh vùng đất võ. Để giữ gìn võ học của làng, ông Nguyễn Khắc Cống lập nên Thiên Môn Đạo đưa truyền thống luyện võ, đánh giặc trở thành một đạo sống thiêng liêng của làng. Các chưởng môn đời tiếp theo noi gương tiền tổ ra sức luyện tập, truyền bá võ học, nghĩa hiệp giúp đời.
"Lóa mắt" tuyệt kỹ khinh công của võ Việt Thiên Môn Đạo - Ảnh 2

Các môn sinh Thiên Môn Đạo biểu diễn khinh thân trên hồ Thiền Quang.

Tuyệt kỹ khinh thân nức danh thiên hạ
Nói về kho tàng bí kíp võ học của môn phái Thiên Môn Đạo, võ sư Nguyễn Khắc Phấn cho rằng, môn phái có đủ các bài tập của thập bát ban binh khí, có nội công, ngoại công, khí công, y võ, khí công dưỡng sinh, khí công chữa bệnh... Đó là một kho tàng võ học, võ đạo không chỉ luyện cho cơ thể khoẻ mạnh, cường tráng mà còn rèn đức tính kiên trì, chịu khó để làm người. Học trò của môn phái hiện nay có đến hàng ngàn người.
Chính vì Thiên Môn Đạo là môn võ cổ truyền mang đậm bản sắc Việt Nam nên môn phái luôn được Nhà nước cử đi giao lưu võ thuật với các nước châu Á và thế giới. Các pha biểu diễn của Thiên Môn Đạo luôn mang đến sự kinh ngạc cho bạn bè yêu võ thuật được ghi nhận là môn phái đào tạo ra nhiều môn sinh có khả năng phi phàm.
Có thể dùng mọi bộ phận trên cơ thể để nâng vật nặng như việc đóng đinh vào người rồi dùng sức kéo ô tô, dùng lưỡi nâng cả xô nước... đều được thực hiện một cách thành thục. Trong nhiều cuộc gặp gỡ, giao lưu võ thuật châu Á, môn phái Thiên Môn Đạo luôn được đánh giá cao và được bạn bè quốc tế nể trọng.
Điểm đặc biệt nhất của môn phái Thiên Môn Đạo đó chính là khả năng phi thân (hay còn gọi là khinh công) phi phàm. Hiện nay, các đệ tử trong Thiên Môn Đạo có tới hàng chục người đã luyện thành công tuyệt kỹ này. Nhiều lần, Thiên Môn Đạo đã biểu diễn làm loá mắt người xem, thậm chí, khoa học cũng rất khó để giải thích vì sao các đệ tử của Thiên Môn Đạo có thể chạy băng băng trên những chiếc chiếu thả trên mặt nước.
Trước sự chứng kiến của hàng ngàn người, các đệ tử của Thiên Môn Đạo biểu diễn tuyệt kỹ võ học này chạy trên sông Đáy, hồ Thiền Quang (Hà Nội), chạy trên hồ Hoàn Kiếm (trong những ngày lễ kỷ niệm Hà Nội 1.000 năm Thăng Long). Điều kỳ lạ, các môn sinh của Thiên Môn Đạo chạy theo đội hình, cùng một lúc, nhiều người cùng chạy đang thách thức các nhà khoa học giải thích. Với trọng lượng cơ thể bình thường nhưng chạy trên chiếc chiếu có chiều dài từ 100m lên đến 200m là điều nằm ngoài sức tưởng tượng của nhiều người.
Bàn về tuyệt kỹ khinh thân này, võ sư Chưởng môn Nguyễn Khắc Cống cho rằng, để chạy được như thế đòi hỏi người luyện võ phải có nội công giỏi. Tuy nhiên, luyện thành công không phải là điều gì đó quá khó khăn. Một người bình thường biết dành thời gian ngoài công việc vẫn có thể luyện được tuyệt kỹ này.
Cũng theo vị Chưởng môn này, các truyền thuyết xưa kể về những vị cao nhân như tổ sư Đạt Ma hay thiền sư Minh Không có thể vượt sông trên bông lau, vượt biển trên nón lá để chỉ về tài năng khinh thân của họ có thể là sự thật. Bởi, các vị này đã dành thời gian chú tâm vào việc luyện võ nên tài năng của họ rất cao và đây là điều không có gì lạ. 
Vượt xa kỷ lục khinh thân của thiếu lâm Trung Quốc
Shi Liliang, nhà sư của chùa Thiếu lâm Tuyền Châu (Trung Quốc), chạy trên cầu bằng ván ép mỏng trên mặt nước trong đoạn đường với chiều dài 118m tại thành phố Tuyền Châu, tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc ngày 26/10/2014, gây sửng sốt dư luận. Được biết, để thành công, nhà sư này phải khổ luyện trong một thời gian dài. Khi cán đích, đôi bàn chân nhà sư bị trầy xước.
Trong khi đó, các môn sinh của Thiên Môn Đạo của chúng ta, có đến gần chục người chạy 200m, còn những môn sinh chạy trên 100m thì rất nhiều. Điều kinh ngạc hơn, các môn sinh Thiên Môn Đạo còn chạy theo đội hình tốp 4 người, ngoài đời họ là những bác sỹ, kỹ sư... chỉ luyện tập khi có thời gian rảnh rỗi.
TRINH PHÚC

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 2 năm 2015

Liệu có đúng bác Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc không?

Câu hỏi đặt ra tới nay vẫn không có câu trả lời, khiến dư luận càng thêm nhiều đồn thổi. Sao chính phủ không cho điều tra xem thực hư thế nào nhỉ? Nếu trang CDQL đưa tin sai sự thật, thì cũng phải truy cho ra thủ phạm, kể cả phải nhờ Interpol, để trừng trị cho đích đáng, để thanh minh cho phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chứ. Còn nếu đúng, thì thủ phạm giết bác Thanh cũng phải bị tiêm thốc độc cho nó hưởng cảm giác bị đầu độc thế nào.
Mình vốn trân trọng bác Thanh, nên nghe chuyện mà phẫn nộ quá.

VẤN ĐỀ ĐẦU ĐỘC BẰNG PHÓNG XẠ VÀ CÁI CHẾT CỦA ÔNG NGUYỄN BÁ THANH (1953-2015)

Posted by admin on February 14th, 2015
TK Tran
14-02-2015
Theo những mô tả được phổ biến trên các phương tiện truyền thông, thì bệnh mà ông Nguyễn Bá Thanh mắc phải là bệnh rối loạn sinh tủy – pancytopenia – khi hồng huyết cầu, tiểu huyết cầu và bạch cầu bị suy giảm trầm trọng. Bệnh này là một bệnh hiếm hoi, không phải là bác sĩ nào cũng gặp trong suốt cuộc đời hành nghề. Theo những thống kê thì tỷ lệ mắc bệnh chỉ là 1-2 phần triệu, nghĩa là trong 1 triệu dân cư chỉ có 1-2 người mắc bệnh. Trong những tháng qua, bệnh của ông được dư luận quan tâm đặc biệt, không hẳn là vì chứng bệnh hiểm nghèo hiếm hoi mà ông mắc phải, mà vì nguyên do gây ra bệnh của ông. Đã có giả thuyết là ông bị đầu độc bằng phóng xạ.
Ngày 13.2.2015 ông đã từ trần vì bệnh rối loạn sinh tủy này cùng với suy gan nặng và nhiễm nấm.
Quan điểm của nhà nước về nguyên nhân gây bệnh, vai trò của phóng xạ:
Trong cuộc gặp gỡ với báo chí ngày 7 tháng 1 vừa qua, Ban Bảo vệ, chăm sóc sức khỏe trung ương đã thông tin cho báo chí về tình hình sức khỏe của ông Thanh. Ông Quốc Khánh, phó giám đốc Viện Huyết học nói rằng, hội chứng rối loạn sinh tủy này trên thế giới chưa ai tìm được nguyên nhân. Nếu tìm được thì đã phòng, chữa được.
Phát biểu của ông Khánh là đúng, song không hoàn toàn chính xác. Theo những thống kê quốc tế, thì có đến 70-80% trường hợp bệnh không tìm ra nguyên nhân. Song trong số 20-30% còn lại, người ta biết rằng chứng rối loạn sinh tủy là phản ứng phụ hiếm hoi của việc sử dung một số thuốc thuốc thông dụng như thuốc chống tê thấp như Indomethacin, Phenylbutazone, Diclofenac, thuốc cường giáp như Carbimazol, Thiouracil, tiểu đường như Tolbutamid, thuốc sốt rét Chloroquin, kháng sinh như Sulfonamide, Cotrimoxazol, Chloramphenicol… Bệnh viêm gan của ông Thanh cũng nằm trong danh sách gây bệnh rối loạn sinh tủy. Có nguyên nhân do di truyền (late onset hereditary bone marrow failure syndromes). Được lưu tâm hơn cả là nguyên nhân do nhiễm phóng xạ.
Trong buổi gặp báo chí nói trên, khi phóng viên báo Tuổi Trẻ đặt câu hỏi: căn cứ nào để ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe trung ương khẳng định ông Bá Thanh không bị đầu độc, thì bị ông Nguyễn Thế Kỷ, phó ban tuyên giáo trung ương vặn ngược lại với cung cách kẻ cả: vậy căn cứ nào nói bị đầu độc? Ông Phạm Gia Khải, Phó Trưởng ban Bảo vệ, chăm sóc sức khỏe trung ương trả lời câu hỏi này nghiêm chỉnh hơn: Chuyện có đầu độc hay không: làm khoa học phải có chứng cứ… chúng tôi chỉ chấp nhận những giả thuyết có bằng chứng cụ thể… Đến nay chưa có triệu chứng nhiễm độc ở bất cứ nơi nào trong cơ thể.
Đầu độc bằng phóng xạ: một phương pháp tối ưu của tội ác:
Nếu cho rằng ông Thanh bị đầu độc bằng phóng xạ thì trường hợp của ông không phải là đầu tiên và duy nhất trên thế giới.
Đầu tháng 11 năm 2006 Alexander Liwinenko, một điệp viên nhị trùng làm việc cho phản gián Nga KGB và dồng thời cho phản gián Anh, xin tỵ nạn chính trị ở Anh, bị giết chết ở London bởi chất phóng xạ Polonium 210, chỉ 3 tuần sau khi ông uống 1 ly trà có hòa tan chất phóng xạ này. Người ta cho rằng Putin đã ra lệnh giết Liwinenko vì những cáo buộc của ông ta về những tội ác của chế độ Putin.
Ngày 28 tháng 10 năm 2004 ông Jassir Arafat, thủ lãnh của Palestine đột nhiên lâm bệnh nặng, sau 1 tuần ông không ăn uống được vì viêm đường ruột. Ông được đưa ngay sang Paris, điều trị ở bệnh viện quân đội Percy. Vài ngày sau đó ông bị hôn mê, thận và gan không còn hoat động, cuối cùng là chảy máu óc. Ngày 11 tháng 11 năm 2004 ông chết, chỉ quãng 2-3 tuần sau khi có những triệu chứng bệnh tật đầu tiên. Các bác sĩ điều trị không kết luận được về nguyên nhân cái chết của ông. Việc mổ tử thi để giảo nghiệm không được gia đình ông cho phép.
Đầu năm 2012 người ta tìm thấy dấu vết của Polonium 210 trong những vật dụng cá nhân của ông còn giữ lại. Từ đó dẫn đến nghi ngờ là ông đã chết vì bị đầu độc bằng phóng xạ. Tháng 10 năm 2013 mộ của ông được cải táng và di cốt của ông được 3 nhóm chuyên gia Pháp, Thụy Sĩ và Nga khảo nghiệm. Kết quả phân chất (8 năm sau khi ông chết) không đồng nhất: Trong khi Thụy Sĩ cho rằng ông Arafat có khả năng (moderately support) nhiễm độc Polonium 210, thì Pháp và Nga không tìm thấy bằng chứng cụ thể. Cuối cùng, tới nay vai trò của Polonium trong cái chết của Arafat vẫn còn là một hoài nghi.
Mặt khác, điều này cũng cho thấy là việc điều tra chứng minh tác động của chất độc phóng xạ không hề đơn giản. Trong trường hợp cái chết của Litwinenko các bác sĩ và những điều tra viên trong những ngày đầu tiên đã phải xếp vào loại chết không rõ nguyên nhân. Chỉ sau một thời gian dài mò mẫm người ta mới xác định được nguyên nhân ngộ độc phóng xạ. Điều này khẳng định thêm một lần nữa tính “ưu việt” của chất độc Polonium 210 là giết người không để dấu vết hay rất khó khăn để tìm ra dấu vết.
Polonium 210
Chất độc phóng xạ Polonium210 phát ra tia alpha, không mầu sắc, không mùi vị, chỉ cần 1 lượng rất nhỏ (quãng 1-2µg, nghĩa là 1-2 phần triệu gram) tương ứng với 1 năng lượng quãng 10 Gray là đủ để giết một mạng người. Polonium210 không cần chuyên chở trong những hộp chì dầy cộm nặng nề lộ liễu dễ gây nghi ngờ như những chất phóng xạ tia gamma bình thường. Cách sử dụng lại rất dễ dàng. Khi sử dụng không gây nguy hiểm gì cho kẻ chủ mưu, bởi vì tia phóng xạ alpha chỉ có hiệu năng trong bán kính 5 cm ở ngoài không khí, có thể được chặn đứng bằng 1 tờ giấy. Hiệu năng phá hoạn của nó chỉ được phát huy khi chất độc này lọt vào trong cơ thể qua đường tiêu hóa/hô hấp hay trực tiếp vào mạch máu.
Ở trong cơ thể, tia alpha chỉ có hiệu năng trong bán kính 0,04-0,1mm, song đủ để phá nát các tế bào trên đường đi của nó. Khi Polonium210 còn nằm trong dạ dày, nó làm các tế bào niêm mạc (mucosa) bị phá hoại, nạn nhân cảm thấy khó chịu, buồn nôn sau chừng 6-7 tiếng đồng hồ. Khi chất phóng xạ theo đường máu tỏa ra khắp các mô trong cơ thể thì phá hủy các tế bào, nhanh nhất là những tế bào có khả năng phân chia nhanh, ở trong các tủy xương. Từ đó gây ra chứng rối loạn sinh tủy là một biến chứng nguy hiểm sớm đầu tiên. Tủy xương không thể sinh sản được đầy đủ các tế bào máu. Khi làm khám nghiệm sinh học sẽ thấy chỉ số bạch cầu xuống thấp (leucopenie) rất sớm, trong vòng 4-5 ngày, tiểu cầu xuống thấp (thrombopenie) sau chừng 9 ngày. Một khi đã lọt vào trong cơ thể, thì không còn phương pháp nào để trục xuất chất độc này ra khỏi cơ thể, ngoại trừ một phần theo đường bài tiết tự nhiên (phân, nước tiểu) được đưa ra ngoài. Khi đã có rối loạn sinh tủy, tối thiểu là lượng phóng xạ đã phải là 3-5 Gray, thì tiên lương (prognosis) là LD50 (lethal dosis 50), có nghĩa là 50% nạn nhân sẽ phải chết. Nếu bị đầu độc với lượng cao hơn, quãng 10 Gray sẽ có ngay rối loạn đường tiêu hóa và hệ thần kinh, thì tiên lương là LD100, nạn nhân không có hy vọng sống sót.
Giả thuyết về việc ông Bá Thanh chết vì bị đầu độc bằng phóng xạ
Trang mạng Chân Dung Quyền Lực (CDQL) đã quả quyết rằng một phó thủ tướng đương nhiệm đã chủ mưu việc đầu độc ông Nguyễn Bá Thanh bằng phóng xạ. Việc đầu độc được cho là vào thời điểm cuối năm 2013, khi ông Thanh đi công tác ở Trung Quốc, rồi được “bạn” chiêu đãi, đưa đi đây đi đó ăn uống và mua sắm. Ở một thời điểm thích hợp ông đã bị đánh thuốc độc phóng xạ. Từ khi đó, sức khỏe ông xuống dốc. Trong khi công tác ở Thụy Điển, ông đã vài lần ngất xỉu.Vào đầu tháng 5-2014 đã được điều trị tại bệnh viện 108 với chuẩn đoán “rối loạn sinh tủy”. Tháng 6 và tháng 7 điều trị tại Singapore và từ tháng 8 tới tháng 1-2015 điều trị tại Mỹ. Ngày 9 tháng 1 năm nay ông được đưa trở lại Việt Nam. Ông đã mất hơn 1 tháng sau đó, vào ngày 13.2.2015 tại Đà Nẵng.
Trang mạng CDQL quyết đoán là các bác sĩ Mỹ đã định bệnh “Ngộ độc phóng xạ ARS” và đã thực hiện phẫu thuật ghép tủyNay ông Thanh đã mất, vấn đề trách nhiệm về cái chết này lại càng trở nên sôi bỏng. Thông tin của CDQL có khả tín hay không là vấn đề được mổ xẻ ở đây.
Chỉ có 2 tình huống có thể đã xẩy ra:
Tình huống thứ nhất: Có âm mưu thực sự muốn giết ông Thanh bằng phóng xạ:
Một chi tiết biện minh cho giả thuyết này là yếu tố Trung Quốc. Polonium 210 chỉ sản xuất được ở một số lò nguyên tử trên thế giới, trong đó có lò ở Trung Quốc. Sản xuất ở Nga chiếm tới 95% tổng số sản lượng thế giới. Việc cho rằng người chủ mưu phải nhờ tới nước ngoài để có được Polonium như vậy cũng hợp lý. Song tất cả diễn biến của bệnh ông Thanh lại không “điển hình”, như tiên liệu của 1 cuộc đầu độc kinh điển bằng phóng xạ: Vài tiếng đồng hồ sau khi ăn uống phải chất phóng xạ ở Trung Quốc là ông Thanh đã phải khó chịu nôn mửa. Sau 2-3 tuần là lẽ ra tủy xương đã bị tiêu hủy dẫn tới chứng suy/rối loạn sinh tủy. Chậm lắm là 1-2 tháng sau là nạn nhân chết. Ở trường hợp ngộ độc phóng xạ điển hình như trường hợp điệp viên Litwinenko cái chết tới chỉ trong vòng 3 tuần. Ở trường hơp ông Bá Thanh thì không như vậy. Chứng rối loạn sinh tủy phát sinh 5-6 tháng sau khi ông từ Trung Quốc trở về, và tới nay, hơn 1 năm sau ngày bị “đầu độc” ông mới mất.
Nếu đặt tiền đề rằng chứng “rối loạn sinh tủy” của ông Thanh phải là do phóng xạ gây ra bởi vì ai đó đã có chứng cớ gì mà hiện nay chưa công bố, thì năng lượng nguyên tử đã dùng chỉ tới mức 3-5 Gray vì “chỉ có” tủy xương bị tàn phá: Để cố ý giết người thì năng lượng này tương đối thấp. Năng lượng thấp này thường là do tai nạn nguyên tử gây ra. Một khả năng khác là cũng có thể là nguyên nhân cố ý giết người, song lại dùng liều lượng thấp hay dùng chất phóng xạ khác, ít nguy hiểm hơn (như Yttrium90, cũng phát tán tia alpha, vốn được dùng trong Y khoa hạt nhân để chữa phong thấp, dễ mua và rẻ hơn là Polonium210). Dù sao chăng nữa, với một năng lượng nguyên tử 3-5 Gray thì tiên lương bệnh của ông cũng là nghiêm trọng: LD50 (lethal dosis 50). Cái chết hay lẽ sống tương đương ngang ngửa 50% với nhau. Nay cái chết đã thắng thế trên thân xác ông.
Tình huống thứ hai: Bệnh của ông Thanh không liên quan gì tới phóng xạ:
Trong thời gian qua trang mạng CDQL đã tung ra công luận một số thông tin vô cùng phong phú với những chứng cớ, hình ảnh, giấy tờ khó lòng chối bỏ về tài sản bất chính của một số quan chức cao cấp nhất nước. Những người bị nêu tên đích danh không thốt nổi nửa lời để chống cự lại những cáo buộc trên. Song, trong trường hợp của ông Thanh thì lại khác. CDQL chỉ khẳng định, mà không nêu lên bất cứ bằng chứng, tư liệu nào chứng minh cho cáo buộc là ông Thanh bị đánh thuốc độc phóng xạ. Nếu hình ảnh chụp ông Thanh gầy gò, rụng hết tóc được chụp vài tuần sau khi ông từ Trung Quốc trở về vào cuối năm 2013 thì hình này minh chứng được cho tác động phóng xạ làm ông rụng hết tóc, làm thân xác ông tiều tụy. Song hình ảnh này lại được chụp ở Mỹ, sau 2-3 lần hóa trị, thì đó chỉ là phản ứng rất bình thường của hóa trị. Người dân chờ đợi CDQL tung ra hình ảnh chụp ông Thanh trước khi ông được chữa trị, trưng ra bản coppy các kết quả thử nghiệm và kết luận sau cùng của các bác sĩ Mỹ, ví dụ như nồng độ Polonium210 hay chất phóng xạ khác trong nước tiểu, tủy xương của ông Thanh, ví dụ như báo cáo cytology về những biến dạng hay hư hoại của các tế bào máu trong tủy xương hay kết quả khảo nghiệm chromosome ở các bạch cầu trong máu của ông.
Kết quả thử nghiệm máu vào tháng 5-2014 mà ông Phạm gia Khải cho báo chí biết (hồng cầu giảm, tiểu cầu giảm, bạch cầu không rõ ràng) không đưa ra được kết luận cụ thể. Kết quả này cũng không điển hình với biến đổi do phóng xạ gây ra, bởi vì thông thường thì bạch cầu rất nhạy cảm với phóng xạ, sẽ bị phá hủy nhanh chóng và rõ ràng nhất.
Lời kết
Cho tới ngày ông Thanh mất vẫn chưa có thêm thông tin hay bằng cớ gì mới cho biết là ông Thanh có hay không bị đầu độc bằng phóng xạ. Tất cả cáo buộc từ phía CDQL hay phủ nhận từ phía nhà nước cho tới nay chỉ là những khẳng định chung chung, không bằng chứng.
Ông Nguyễn Bá Thanh đã được khám bệnh, trị bệnh nhiều tháng trời ở những bệnh viện hàng đầu ở 3 quốc gia: Việt Nam, Singapore và Mỹ. Tất nhiên là những dữ kiện về bệnh tình của ông không thể thiếu. Kết luận cụ thể về nguyên nhân bệnh của ông từ những bác sĩ chuyên môn hàng đầu thế giới chắc chắn đã có, song tới nay vẫn được giữ kín như một bí mật quốc gia.
Ngày 7 tháng 1 vừa qua ông Nguyễn Quốc Triệu, trưởng ban bảo vệ săn sóc sức khỏe trung ương, cho rằng việc không cung cấp thông tin bệnh tình của ông Nguyễn Bá Thanh là do: Trong luật khám chữa bệnh, bệnh nhân có quyền bí mật về bệnh, việc cung cấp thông tin bệnh tật của cán bộ cao cấp phải xin ý kiến của cấp trên. Chính sách giấu kín thông tin trong lãnh vực sức khỏe của từng cá nhân là phổ thông và đúng ở khắp nơi. Ở phương Tây cũng thế. Song có một điểm khác biệt quan trọng là ở nơi có chế độ dân chủ, người bệnh nhân có quyền cho phép tiết lộ thông tin sức khỏe của mình cho một người thứ ba mà không cần phải xin ý kiến của cấp trên nào. Ở trường hợp có người tố cáo là có kẻ gian đầu độc người khác, như chuyện Bá Thanh, thì không những là có vấn đề sức khỏe của người bệnh mà còn có vấn đề hình sự đối với kẻ gian, còn vấn đề sử dụng pháp luật để ngăn đe trừng trị. Như vậy không thể có chuyện mượn cớ bí mật sức khỏe để bỏ qua việc điều tra được.
Trong trường hợp không có yếu tố phóng xạ, thì công luận và cá nhân Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc phải được thông tin giải oan, và là cơ hội để ông Phó Thủ Tướng truy tố kẻ vu khống và đòi bồi thường thiệt hại.
Trong trường hợp  yếu tố phóng xạ, thì đây là là một tội ác không thể khoan nhượng vì đã có người chết. Gia đình ông Thanh phải khởi tố. Nhà nước phải vào cuộc, điều tra kỹ lưỡng để tìm ra chính xác thủ phạm của vụ đầu độc này. Thủ phạm có phải là ông Nguyễn Xuân Phúc hay không, cũng là nhiệm vụ mà nhà nước phải làm rõ.
Ngành công an Việt Nam, với số lượng nhân sự và phương tiện khổng lồ, vốn nổi tiếng về những vụ giết người, đánh người trong đồn công an hay đàn áp người dân bất đồng chính kiến, không thể bỏ qua cơ hội để phát huy đúng mức chức năng của mình khi làm sáng tỏ vụ án này.
TKT

Vấn đề Bauxit Viet Nam: Sự dối trá trong báo cáo thống kê?

TSB đọc được bài này trên trang Bauxit VN mà thấy buồn cho đất nước mình. Cứ tiếp tục dối trá dân, làm li cho doanh nghiệp TQ thế này đến bao giờ nữa đây? Biết lỗ mà cứ lao đầu vào, rồi tìm cách thống kê lươn lẹo để đánh lừa dư luận, nhưng không đánh lừa được các chuyên gia. Đọc bài này mình cứ tự hỏi: Tại sao VN biết khai thác Bauxit hủy hoại môi trường, đầu độc dân sinh, lỗ chỏng gọng, lại cho TQ, kẻ "hàng xóm" ngàn đời lăm le xâm lược VN, hiện đang xây cất căn cứ trên nhng hòn đảo chiếm được của VN nhằm nuốt trọn Biển Đông..... vậy mà chính phủ lại cứ để tình trạng này kéo dài? Sợ TQ hay vì tiền mua đứt rồi?

15/02/2015

ĐỪNG TƯỞNG KHOAI LÀ BỞ!

Tô Văn Trường
Tây Nguyên không những nổi tiếng về tài nguyên khoáng sản, còn được coi là vị trí chiến lược về an ninh quốc phòng, nơi có nhiều đồng bào dân tộc sinh sống.

Nhân chuyến đi thị sát thực tế ở Tây Nguyên ngày 10/2 vừa qua, những người có trách nhiệm đã báo cáo với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thông tin rất đáng khích lệ rằng tính đến nay, Tập đoàn than khoáng sản Việt Nam (TKV) đã ký hợp đồng bán alumina (nhôm oxit) với 11 khách hàng, đồng thời cũng ký hợp đồng tiêu thụ sản phẩm alumina (nhôm oxit) và nhôm hydroxit, sản phẩm trung gian của nhà máy alumin với gần 20 khách hàng trong nước.

Thông tin trên báo chí theo TKV cho biết đầu năm 2014, giá bán (FOB cảng Gò Dầu) alumina (nhôm oxit) ở mức 300-310 USD. Cuối năm, giá đã tăng lên mức 350-360 USD/tấn. Giá bình quân cả năm 2014 đạt 326,5 USD/tấn cao hơn so với tính toán của dự án trước đây là là 325 USD/tấn.

clip_image001
Sản phẩm alumina (Ảnh chụp lấy trên mạng)

Tổng sản lượng tiêu thụ luỹ kết hết năm 2014 đã đạt xấp xỉ 663 ngàn tấn trong nước, trong đó, năm 2014 tiêu thụ 492 ngàn tấn. Trong số này, TKV đã xuất khẩu 490 triệu tấn, đạt 160 triệu USD kim ngạch xuất khẩu và thu về hơn 90 tỷ đồng cho các hợp đồng trong nước.

Đọc các con số này, theo tôi hiểu, một cái phải là tổng sản lượng sản xuất, một cái là tổng tiêu thụ, có nghĩa là TKV không xuất khẩu hết, còn tồn kho 173 ngàn tấn bẳng 26% sản lượng.

Trong bối cảnh giá dầu xuống thấp, ảnh hưởng lớn đến nguồn thu ngân sách, thì thông tin hiệu quả và an toàn của dự án bô xít Tây Nguyên rất đáng khích lệ, có tác dụng trấn an người dân. Tuy nhiên, ngẫm suy thì không phải như chúng ta hy vọng.

Theo lẽ thông thường khi tính hiệu quả của phương án thường xảy ra hai xu hướng chủ yếu:
Thứ nhất là cố tình tìm cách tính  để giảm nhu cầu về vốn đầu tư, để vừa dễ được thông qua, vừa tạo khả năng tăng hiệu quả kinh tế trong tính toán. Về phương diện này, phổ biến nhất là không đưa nhu cầu đầu tư vào các ngành phù trợ như đầu tư vào giao thông vận tải, đầu tư về nguồn điện, nước. Ngoài ra, còn đầu tư vào hệ thống công trình hạ tầng xã hội để đảm bảo đời sống của người lao động đến từ tứ phương. Cố tình tính giá thành thấp (có liên quan đến mức khấu hao thấp vì vốn đầu tư đã hạ thấp), tính giá bán theo phương thức nhu cầu cao nên giá bán cao.

Thứ hai là nhân tố thời cơ tức thời điểm đầu tư có hiệu quả nhất. Có thể lấy cầu Chương Dương để minh họa khi hoàn thành đã phát huy ngay hiệu quả và vẫn đang tiếp tục phát huy dầu có thêm cầu Thanh Trì và Cầu Thăng Long. Thế nhưng khi hoàn thành cầu Thăng Long thì phải một thời gian dài sau đó mới phát huy được hiệu quả chứ không phát huy ngay được như cầu Chương Dương.

Đối với dự án bô xít Tây Nguyên, giá xuất khẩu bình quân cả năm 2014 đạt 326,5 USD/tấn cao hơn so với tính toán của dự án trước đây là là 325 USD/tấn, nghĩa là mỗi tấn cao hơn dự trù là 1,5 USD. Mới nghe, dễ ngộ nhận là hiệu quả, nhưng thực tế người ta cố tình lờ tịt, né tránh, không dám báo cáo với Thủ tướng về thực chất giá thành để so sánh với giá xuất khẩu mới thấy lỗ chỏng gọng!

Giá bán cao hơn dự tính 1,5 USD/ tấn thì nhấn mạnh, thế còn chi phí môi trường, thuế tài nguyên, thuế xuất khẩu mà TKV xin giảm hàng chục USD/ tấn so với quy định của nhà nước thì vì sao chẳng ai nhắc tới!? Phương Tây có câu ngạn ngữ rất chí lý: ”Một nửa cái bánh mì là bánh mì nhưng một nửa sự thật không còn là sự thật”. Theo các tính toán trước đây, so sánh giá xuất khẩu với giá thành thì mỗi tấn alumina bán ra lỗ khoảng 70 USD/tấn, nếu ngày nay thời cơ được giá cao hơn dự tính mỗi tấn 1,5 USD có nghĩa là bán ra 1 tấn vẫn lỗ 68,5 USD!

Xin lưu ý, trong cách tính giá thành của Việt Nam chưa kể đến khấu hao mà theo thông lệ khấu hao sản phẩm công nghiệp khoảng 30% giá thành. Có 2 loại khấu hao: (1) Khấu hao giá trị trữ lượng của mỏ có nghĩa là lấy thì sẽ hết. Nếu mỏ thuộc nhà nước thì nhà nước lấy được bao nhiêu cũng có thể gọi là rent. (2) Khấu hao máy móc, nhà xưởng dùng để khai thác mỏ. Khi bắt buộc phải tính khấu hao để trả nợ thì hiệu quả của dự án càng thảm hại.

Dự án mới thực hiện trong 2 năm, đạt 75% công suất đã phải tính đến xây thêm khoang chứa bùn đỏ thứ ba. Chưa nói đến độ an toàn, và tác động đến môi trường xã hội, chỉ riêng cái tốc độ chiếm diện tích đất để làm hồ bùn đỏ đã như lưỡi gươm treo trên cổ người dân trong khu vực. Đã có nhiều phản biện khách quan và khoa học về các bất cập chế biến bùn đỏ thành sắt, tôi không nhắc lại trong khuôn khổ bài viết này.

Thông tin về Công ty TNHH Trần Hồng Quân, là doanh nghiệp tư nhân 100% vốn trong nước duy nhất có mặt trong tổ hợp bauxite nhôm Tây Nguyên và được coi là một mắt xích quan trọng kết nối đầu ra cho chuỗi sản xuất alumina ở Nhân Cơ, Đắc Nông và Tân Rai, Lâm Đồng của TKV, v.v. rất đáng khích lệ về chủ trương xã hội hóa, nhưng họ yêu cầu EVN bán điện chỉ với giá 5 cen/KWh so với giá thị trường là 7 cent, mà muốn phát triển điện phân nhôm càng “bấu véo” vào nguồn điện hạn chế của dân!?

Đừng quên rằng dự án điện phân nhôm triển khai ở Nhân Cơ được ưu đãi giá mua điện 10 năm đầu với giá rẻ hơn giá thị trường thì ngân sách nhà nước phải chi ra (qua EVN) hoặc móc túi người dùng điện tức là người dân, chứ lấy đâu ra để mà cân đối?

Tiến sĩ Nguyễn Thành Sơn cho biết Tập đoàn Than khoáng sản Việt Nam (TKV) đã đầu tư khoảng hơn 7000 tỷ đồng vào 2 dự án bô xít Tân Rai và Nhân Cơ (lấy nguồn vốn từ than) mỗi năm lỗ khoảng 1000 tỷ đồng nên vẫn đang loay hoay chưa tìm được lời giải!

Vấn đề xã hội quan tâm là hiệu quả và đóng góp của dự án bô xít Tây Nguyên thực chất cho ngân sách được bao nhiêu? Xuất khẩu hàng triệu tấn mà chẳng mang lại lợi ích thì sao cứ phải tiếp tục và mở rộng làm gì?

Theo Thông báo số 245-TB/TW ngày 24/4/2009 của Bộ Chính trị có đoạn nêu rõ : ”Phát triển ngành công nghiệp khai thác bô xít, chế biến alumi, nhôm, có bước đi thích hợp từ nhỏ đến lớn, vừa làm vừa rút kinh nghiệm bảo đảm hiệu quả kinh tế xã hội, bảo vệ môi trường sinh thái, an ninh quốc phòng”…

Người đọc hiểu tinh thần của Thông báo nói trên là làm thí điểm dự án bô xít Tây Nguyên. Nếu ngày nay, Nhà nước muốn chủ trương xã hội hóa phải rõ ràng, minh bạch, bởi vì Trung Quốc sẽ không ngần ngại, hỗ trợ “cánh hẩu” người Việt đứng ra để hợp thức hóa việc đặt chân chính thức vào Tây Nguyên thì hậu quả khôn lường. Lúc đó, cái hại nhất là người ta không chỉ thất vọng mà còn có thể suy diễn xa hơn. Không gì chán hơn là hy vọng mới nhen nhóm đã tan vỡ.
Đừng tưởng khoai là bở!
Chúng ta có thể tham khảo thông tin phân tích nhìn vào buôn bán tương laihttp://online.wsj.com/mdc/public/page/2_3021-londMetal.html?mod=mdc_cmd_pglnk. Điều đó có nghĩa là thị trường mua trước, thì giá nhôm kim loại (aluminum) sẽ hạ, như vậy giá nhôm oxit (alumina) cũng phải hạ theo.
Xin mượn lời “Sớ táo quân 2015” để kết luận cho bài viết này:
“Hàng nghìn tỷ đầu tư bô xít
Kiểu mần ăn lời ít lỗ nhiều
Dân kêu thì mặc dân kêu
Đã leo lưng cọp cứ liều xông pha”
T.V.T.
Tác giả gửi BVN