Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

THẬT, GIẢ CỘNG SẢN

TSB biết rõ một điều rằng không phải tất cả những ai tin theo cộng sản xưa như cha mẹ, ông bà mình đều là người xấu. TSB không phủ nhận công lao của họ đã vì dân, vì nước đổ xương máu, công sức và tài sản để giành lấy độc lập, chủ quyền với hy vọng khi không còn bóng kẻ thù xâm lược, sẽ cùng nhau đoàn kết xây dựng một Việt Nam phát triển, tất cả là "của dân, cho dân, vì dân", nhân dân được sống trong một xã hội hòa bình, tự do, dân chủ, công bằng, hạnh phúc, văn mình.
Người cộng sản xưa sống không vụ lợi, chết chẳng cần danh, họ chỉ tâm nguyện một điều để lại cơ đồ tốt đẹp cho cháu con, nên họ dễ dàng dấn thân mà không ngại gian khổ, dốc sức, đồng lòng vì dân, vì nước. Họ chiến đấu vì lý tưởng về một xã hội cao đẹp, bình quyền, "làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu". Lý tưởng này không khác mấy với khát vọng của người dân các nước dân chủ phát triển.
Song trên thực tế, đó chỉ là giấc mơ không bao giờ trở thành hiện thực. Vì lòng tham của người CS không để cho những kẻ nắm được quyền trong tay bước qua khỏi cái bóng ích kỷ, độc tài của chính mình.
Người cộng sản từ chỗ cần sức mạnh toàn dân để cướp chính quyền về tay, hứa hẹn với dân những điều tốt đẹp nhất "chính quyền của dân: dân bầu, dân bàn, dân kiểm tra", mọi mục đích tốt đẹp là làm "cho dân, vì dân" .....bỗng trở thành một đảng lừa dối khi đảo ngược khái niệm dân chủ là phải "Tập trung dân chủ", mọi quyền lực đều tập trung vào tay một nhóm người của ĐCS để họ tiếm mọi quyền điều hành thể chế xã hội được gọi là "Xã hội chủ nghĩa", trong đó người dân phải tuân thủ mọi luật lệ do họ đặt ra. 
Nhóm người này dần dà tự cho phép mình thâu tóm toàn bộ lợi lộc từ tài nguyên đất nước về tay. Họ sống trong vương giả khác xa đời sống người dân. Để giữ chắc quyền và lợi trong tay, họ tự "cơ cấu" nhân lực lãnh đạo các cấp, bộ ngành. Tự cho mình quyền đưa ra luật lệ để cho phép hay tước bỏ mọi quyền làm người của người dân.
Họ tự quyết định đường lối, chính sách và vận mệnh đất nước dựa trên quyền và lợi của đảng họ mà không muốn lắng nghe ý kiến người dân, dù đó là giới trí thức, tinh hoa của đất nước. Họ sẵn sàng qui tội, bắt giam hay triệt hạ bất cứ ai, tổ chức nào dám làm trái những gì họ qui định, hay tạo nguy cơ làm họ mất đi quyền lực độc tôn.
Chính vì thế họ rất sợ dân đòi được hưởng nền dân chủ thực sự mà trước kia họ hứa hẹn. Một nền Dân chủ mà người dân thực sự có quyền làm chủ vận mệnh đất nước, dân tộc. Có quyền bỏ phiếu bầu ra người xứng đáng làm lãnh đạo các cấp đại diện cho quyền lợi người dân, lo cho dân và vì dân mà làm việc, chứ không phải những kẻ chỉ lo bảo vệ quyền và lợi của riêng ĐCS.
Họ đã trở thành những người tàn ác phản bội dân, nước từ lúc nào



Cộng sản thật, không tham tiền
Không vì Danh, Lợi, mong yên nước nhà
Tận tụy phục vụ dân ta
Hết lòng vì nước, nguyện là “tớ” thôi
Tôn dân làm “chủ” suốt đời
Trong sạch, vô sản, dân thời tin yêu
Không lươn lẹo, không làm liều
Ác, gian giết hết, bao nhiêu lợi, quyền
Trả lại dân, nước mới yên
Làm tấm gương sáng, giữ nguyên cõi bờ.

Lãnh đạo cộng sản bây giờ
Tham nhũng, quyền chức nhận vơ vào mình
Lãng quên người đã hy sinh
Đánh dân cướp đất, cạn tình vì Trung
Đày “ông chủ” xuống tận cùng
Vỗ ngực “tôi tớ” tự xưng vương quyền
Lộng hành gây chuyện đảo điên
Mở cửa rước giặc, vì tiền hại dân
Tiếng than dậy đất xa gần
Biển bị xả độc, điều quân đánh người
Một lòng tuân lệnh Tầu thôi
Bất cần dân khổ dưới thời Đảng... vinh.


TSB 22.11.2011

“KIÊN ĐỊNH”

Hình minh họa lấy trên Internet

Chính thể mắc bệnh ung thư
Nhưng sợ người biết, dối lừa “khoẻ re”
Nội tạng đã nát bét nhè
Cố gắng chống đỡ, chắn che vì tiền
Sợ dân biết, ghế chẳng nguyên
Sợ bị truất phế, hết quyền độc tôn
Nên gắng trấn áp, bịt mồm
Những ai dám nói, cấm luôn người tài
Cấm cả bác sĩ trong ngoài
Sắn tay muốn cứu tương lai nước nhà
Chính thể vỗ ngực “chỉ ta”
Ung thư tự chữa, đưa ma chính mình.


TSB 08.12.2016

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

TỔ QUỐC KHÁC ĐẢNG



Tôi yêu Tổ quốc của tôi
Nguyện theo truyền thống muôn đời chống Trung
Xứng danh con Lạc, cháu Rồng
Bảo vệ đất nước mà không ươn hèn
Không tham tiền, chẳng bon chen
Không vì danh, lợi mà quên nghĩa tình
Không phản bội người hy sinh
Không để tham nhũng mãi rình hại dân
Không xu nịnh nhằm ấm thân
Sống cho ngay thẳng, chẳng cần sợ ai

Đảng giờ lắm kẻ bất tài
Cậy quyền cưỡi cổ làm sai quá nhiều
Không trung thực, tuyên truyền điêu
Làm ăn lươn lẹo, gieo điều nghiệt oan
Công an, lãnh đạo làm càn
Tiền của vơ vét, tham, gian, bất nghì
Chính nghĩa chẳng còn chút chi
Khiến dân căm phẫn, lấy gì khoe danh?
Bắt tay với giặc nỡ đành
Hại dân, bán nước, mải tranh chức quyền
Khiến cho xã hội đảo điên
Mặc bao thống khổ đang nghiền nát dân
Chỉ lo vơ vét ấm thân
Thẳng tay đàn áp, tranh phần thượng trên
Chết trong ô nhục vì tiền
Bám đít Trung quốc mong nguyên ghế ngồi
Dân nguyền rủa “chết đi thôi”
Đảng quá phản động khiến đời khổ đau
Oán này ghi mãi ngàn sau
Còn Đảng, dân chết, nước sầu, Trung vui.


TSB 05.01.2017

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

HẠI DÂN ẮT SẼ CÓ NGÀY TRẢ GIÁ


Miền Trung ơi, biển trời nay đã mất
Cá chết, nước lụt....lòng chất căm hờn
Di sản cha ông chẳng dành cháu con
Bao năm rồi, dân vẫn còn vất vưởng.
Bao năm nữa lũ độc tài riêng sướng?
Để khổ dân đen mong hưởng an lành

Tổ chức lễ tang 2 lãnh đạo Yên Bái theo nghi thức cao cấp - 1
Ông Phạm Duy Cường -  Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái và ông Ngô Ngọc Tuấn - Chủ tịch HĐND tỉnh, kiêm Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy Yên Bái đã bị chính đồng chí mình bắn chết vì tranh ăn- Hình lấy trên mạng.

Chúng bắn giết nhau, vì "ghế" quyết tranh
Vì lợi lộc nên biến thành tàn ác.
Giả “chống tham nhũng”, chửi nhau tệ bạc
Tất cả lãnh đạo ai khác gì đâu?
Cán bộ tép riu, tới kẻ đứng đầu
Đều một giống, cùng loài “sâu” gớm guốc
Chúng thối như nhau, tham cùng một ruộc
Kẻ cướp đất dân bán Trung quốc làm giầu
Kẻ móc ngân sách, xây “tượng đài” chia nhau
Kẻ “làm lỗ”, nợ đổ đầu dân chúng  
Kẻ vay Trung quốc, “dự án” tạo dựng
Kẻ bóp cổ dân ăn chặn từng đồng
Kẻ tham độc quyền, gập người chổng mông
Quì lạy Trung để hòng thâu tóm hết
Kẻ vì tranh quyền, đoạt lợi bắn giết
Tham nhũng chính trị, nên quyết diệt nhau
Chúng chẳng vì dân, lo mệnh nước đâu
Nên hèn nhát hoá “bầy sâu” bẩn thỉu
Tranh giành, trấn áp, quyền lực cố níu
Dù là hại dân, chẳng chịu nương tay

Bị áp bức, rồi cũng sẽ có ngày
Lửa căm hận thiêu cháy loài lang sói
Hàng triệu người sẽ đi theo tiếng gọi
Của non sông, đáp lời nói tim mình
Dù gian khổ, hay có phải hy sinh
Vì dân tộc, quyết hết mình dâng hiến.

TSB 01.10.2016




CON ĐƯỜNG NÀO CHO VIỆT NAM?



Con đường nào phía nhân dân?
Tại sao chúng dám bán dần nước Nam?
Con đường nào bọn gian tham
Cố tình theo đuổi để làm hại dân?
Con đường nào mới thiện nhân?
Bảo vệ Tổ quốc, phải phân Bạn – Thù
Ai để Trung chiếm từ từ?
Con đường nào tránh ngàn thu đọa đầy?
Ai đang mưu phản dân đây?
Con đường nào dẫn giặc dầy xéo ta?
Ai đang rước giặc vào nhà?
Vì tiền mua lấy xa hoa riêng mình
Kẻ nào đang bị dân khinh?
Nước nào ngàn thủa rập rình chiếm ta?
Ai ngu tin bọn Triệu Đà?
Dâng con cho lũ người Hoa cạn tình?
Chém Mỵ Châu, thoát bị khinh?
Dương Vương truyện kể rút kinh nghiệm đời.
Ai móc ruột mẹ tả tơi?
Xẻo da, cắt thịt dâng người từng khoanh?
Ai sao tráo trở nỡ đành
Lợi dụng dân cướp, để tranh tiếm quyền?
Ai làm đất nước đảo điên?
Quan thành thái thú, sĩ hiền tống giam?
Tiền dân ai vung phí tràn?
Tài nguyên đất nước ai mang trao thù?
Ai khinh miệt, nghĩ dân ngu?
Cướp sạch quyền lợi, tung mù Marx - Le?
Ai cố tình nuốt lời thề
Toàn vẹn lãnh thổ, để mê “Trung gần”?
Dành lợi cho chúng, hại dân?
Làm lơ mất đảo, kết thân kẻ thù.

Con đường lịch sử ngàn thu
Lấy dân làm gốc, cho dù gian nan
Giặc mạnh mấy, cũng đánh tan
Khó khăn chồng chất, an toàn vượt qua
Có dân góp sức tiến xa
Tham nhũng bị triệt, thuận đà vượt lên
Dân như biển cả nâng thuyền
Thổi thêm làn gió, bình yên về bờ.
Phản dân, chế độ thành tro
Điêu tàn đất nước, mặt mo tiếng đời.

Tiếng Sóng Biển 10.2016


TÔI ĐÃ THOÁT HÈN


Khi dân oan bị phá nhà, cướp đất
Tôi chẳng quan tâm, bởi   mình mất gì đâu?
Khi người  biểu tình bị đánh quá đau
Tôi còn mắng: “Dại, dơ đầu họ đánh”
Khi công nhân đòi quyền lợi, tôi tránh
“Chẳng can gì mình”, đành đoạn quay lưng
Mọi người xuống đường đòi chống giặc Trung
Tôi sợ hãi, nên lừng khừng né tránh
Khi cây bị chặt, tôi cũng “chẳng rảnh”
Khói, bụi môi trường, dùng mảnh khẩu trang....

Tôi vẫn ngỡ, sẽ tới được “Thiên đàng”
Tất cả mọi người giầu sang thừa mứa
Tham nhũng bị diệt, ác không còn nữa
“Làm tùy theo sức”, sống giữa đủ đầy.....



Đâu có ngờ Formosa thẳng tay
Xả độc giết biển, bao ngày dân đói
Đảng nói dối quanh, bắt dân chờ đợi
Đàn áp dã man, cấm nói, cấm kêu
Vu khống cho dân “bị kích”, đặt điều
“Theo khủng bố”, mới làm liều “chống Đảng”?
Tội ác xả độc lòi ra ánh sáng
“Bồi thường”- bố thí, chẳng đáng là bao
Dân đi khiếu kiện đông thành phong trào
Đòi bù đắp xứng sao với thảm họa
Phục hồi biển bị thuốc độc tàn phá
Trả lại cho dân nguồn cá dồi dào
Đòi giữ môi trường con cháu ngày sau
Không dặt dẹo, tránh được bao bệnh tật
Lá cờ Tổ quốc, còn có người phất
Không để giặc Trung chiếm tất Biển Đông
Là con dân Việt người nào cũng mong
Thoát được Trung mới hòng thực phát triển



Yêu quê hương, muốn đất nước thăng tiến
Đã nguyện vì dân cống hiến sức mình
Không thể hèn nhát nhìn sự bất minh
Không thể quay lưng cạn tình dân tộc
Không thể cúi khom, gục đầu giả ngốc
Để bọn gian, tham bán nước cho Trung
Bước qua nỗi sợ, đấu tranh tới cùng
Cho dân Việt ngẩng cao đầu kiêu hãnh.


Tiếng Sóng Biển 08.11.2016

CHÚC VIỆT NAM NĂM 2017


 

Chúc sang năm mới vững non sông
Chí thức, doanh nhân muôn triệu lòng
Dẫn dắt công, nông đoàn kết lại
Đòi nền Dân chủ thỏa chờ mong
Bắt giam tham nhũng hại dân nước
Xoá bỏ cường quyền gắng lập công
Trung cộng xâm lăng cùng quyết chống
Xứng danh truyền thống Lạc, Tiên, Rồng


TSB 01.01.2017

noi vong tay.jpg