Thứ Năm, ngày 17 tháng 7 năm 2014

Chuyện tình



Bởi em là Sóng, anh hóa thành Trăng
Đêm từng đêm dịu dàng ru em ngủ
Giấc êm đềm giữa ngàn vì tinh tú
Ta chạm nhau, Sóng ủ giấc mơ đời
Biển phập phồng, hơi thở ngát trùng khơi
Trăng âu yếm mỉm cười – khuôn mặt sáng
Tình như mơ, tâm ý hòa lãng mạn
Niềm si mê dốc cạn hết cho người
Rồi một lần, Trăng lánh mặt giỡn chơi
Biển nôn nao trong rã rời tìm kiếm
Trời quá bao la, bóng Trăng đâu hiện
Tình vốn thẳm sâu, nên Biển đau lòng
Trăng bận việc, nên đành để biển mong
Biển cuộn dâng, nước mắt ròng thổn thức.
Trăng trốn đi đâu? Biển buồn day dứt
Gọi thầm tên anh, Sóng giựt xô bờ
Vắng Trăng rồi, Biển bỗng thấy bơ vơ
Đêm hoang lạnh, ngóng chờ người thương tới
Anh nghe chăng, lời Biển tha thiết gọi
Về cùng em, ta nối cuộc tương phùng

Trăng hé cười, trái tim Biển rưng rưng
Anh ghẹo em, chứ nhớ nhung da diết,
Yêu Biển của anh, muôn đời không mệt
Lúc khuyết, khi đầy, tha thiết khôn cùng
Nhớ nhé em, đời mình đã ghép chung
Dẫu nắng, mưa không ngừng yêu nhau mãi.

Trăng nồng nàn, Biển cởi áo ra trải
Chia cùng Trăng mê mải phút giây tình
Nét môi quyến rũ, chạm ngực biển xinh
Trăng mướt mát chao mình vào trong Sóng
Thiên Đàng hạ giới, thỏa lòng khát vọng
Trăng vẫn nôn nao, cháy bỏng cuồng si
Biển miên man khép chặt lại hàng mi
Gió dìu dịu thầm thì lời chất chứa
Khơi tình nồng, bùng lên thành ngọn lửa
Tình thăng hoa, hòa quyện giữa đất trời.


TSB

Không! Anh không thể

Em cứ giận hờn, luôn trách móc anh
Không vì tình yêu dành em tất cả
Không thể vì em, trèo lên núi đá
Hái một đóa hoa, trả giá cuộc đời.
Em dỗi: Hỏi anh mới có thế thôi
Mà đã chối bằng lời: „Anh không thể!“
Bực giận vu vơ, trách anh như thế
Em khóc hoài, kể lể thật xót xa….
Em bảo rằng, anh chẳng giống người ta

Nhưng em biết, anh thật thà, ngay thẳng
Không thể chết, khi em còn trong trắng
Cần có anh, che nắng buổi ban trưa
Cần được anh ngăn, khỏi kẻ lọc lừa
Cần anh chỉ, những điều chưa từng biết
Kể chuyện cười vui, khi em nhọc mệt
Hát em nghe, cho vơi hết tủi buồn
Đôi mắt này, dõi theo bước em luôn
Bởi tính em vẫn còn hay quên lắm
Tình anh trao em, từ tim sâu thẳm
Muốn vòng tay ôm, sưởi ấm thân Nàng
Anh sợ em cảm, áo ấm lười mang
Nên chìa vai dịu dàng làm chỗ tựa
Mỗi lúc ốm đau, em cũng nên nhớ
Anh tận tâm chăm sóc, ở cạnh Nàng
Đôi chân này, cùng em bước lang thang
Tấm lưng anh dễ dàng cho em nghỉ
Anh cõng em trên đường về như thế
Thương em nhiều, anh dấu để trong lòng
Sẽ làm hết mình, thỏa mọi ước mong
Giữa đời thực, chứ anh không thể chết
Chỉ vì đóa hoa em tưởng tượng, thêu dệt
Chiều ý em, tự chấm hết cuộc đời.


Không!
Anh không thể bỏ em lại, em ơi!
Khi vắng anh, cuộc đời em sẽ khổ!
Anh yêu em và biết rằng không có
Người thứ hai chứng tỏ được lòng mình
Như anh dành em, gánh mọi hy sinh
Sẵn sàng yêu em trọn tình mãi mãi.
Nếu tin anh, em hãy quay mặt lại
Nhìn mắt anh, cửa sổ trải tâm hồn
Sẽ thôi hờn giận, và hiểu anh hơn
Sẽ ngừng khóc, khi đời còn phía trước!


TSB

Lệ đang rơi!

Nhìn nhận hiện tượng Ca sĩ Lệ Rơi một cách đúng đắn 2
"Ca sĩ" Lệ Rơi - Tôi thương hại cho anh chàng "hơi không bình thường" này quá

Tôi rơi lệ vì tuổi trẻ Việt Nam
Nhàn rỗi, ít học lại ham showbiz
Suốt ngày vào mạng khoe khoang nhăng nhít
Chửi bới lẫn nhau, chát chít, đua đòi
Làm trò cười, lăng nhục chàng Lệ Rơi
Quên Đất nước đang ngồi bên vực thẳm.

Lệ đang rơi vì Dân oan nhiều lắm
Ngư phủ ta, bị Trung Quốc đâm thuyền
Nỗi đau biển đảo chẳng thể bình yên
Đang mỗi ngày bọn Tầu điên đánh phá
Lệ mặn đắng, máu ngàn xưa chưa trả
Nỗi hờn căm thấu buốt cả đất trời
Căm thù Trung Cộng xâm phạm biển khơi
Bị chìm lấp vì “Lệ Rơi” nhăng nhố
Đáng thương thay, những kẻ không xấu hổ
Không chút lương tri, hết chỗ kiếm tiền
Lăng xê lạc lõng một kẻ khùng điên
Bêu Việt Nam, chỉ tuyền văn hóa kém
Nghệ thuật “cặn bã” là trò đánh hiểm
Của bọn giặc Trung muốn chiếm nước mình
Chúng vẫn khoe, Tầu khựa rất “văn minh”
Muốn „truyền giáo“, dậy dân mình cách sống.
Kẻ “lăng xê” chắc chắn thân Trung Cộng
Biến dân Việt Nam thành giống lạc loài
“Thưởng thức” nghệ thuật mà chẳng giống ai
Như lũ mọi, loai nhoai trong vũng bẩn.

Hãy vì Việt Nam, góp tay hưng chấn
Văn hóa ngàn năm ta vẫn tự hào
Quên chàng Lệ Rơi, chẳng bàn tào lao
Không xem Show, không kích vào nghe thử
Không truyền tin nhau, dù chỉ một chữ
Chấm dứt từ đây, làm chủ chính mình!

 Tiếng Sóng Biển


TỄU - BLOG: SỰ THẬT KHỦNG KHIẾP VỀ CƠ SỞ BUÔN BÁN TRẺ CON TRON...

TỄU - BLOG: SỰ THẬT KHỦNG KHIẾP VỀ CƠ SỞ BUÔN BÁN TRẺ CON TRON...: Sự thật khủng khiếp về Chùa Bồ Đề:  "Kênh" trung gian mua bán con nuôi?  Cập nhật lúc 08:30 15/07/2014   (Xã hội) - ...