Seiten

Posts mit dem Label Bài và thơ về chính trị xã hội werden angezeigt. Alle Posts anzeigen
Posts mit dem Label Bài và thơ về chính trị xã hội werden angezeigt. Alle Posts anzeigen

Montag, 19. Februar 2024

AI CHỊU TRÁCH NHIỆM???


Kẻ nắm quyền cao nhất
Chính là KẺ TỘI ĐỒ!
Chính hắn, không ai khác!
Đưa XU NỊNH làm to
Cho dù hắn biết rõ
Chúng nó vốn BẤT TÀI!
Chỉ giỏi nhất THAM NHŨNG!
Nhưng vẫn cứ LÀM SAI!
Hắn lo “cơ cấu trước”
Đưa toàn đám tay chân
Lên ngồi vị trí tốt
Để kiếm chác ấm thân!
Chính nó, không ai khác!
Phải CHỊU TRÁCH NHIỆM này!
Đưa lên mà không quản
Nên nửa chừng phải thay!
Nếu hắn KHÔNG THAM NHŨNG
Tước sạch QUYỀN CỦA DÂN
Trả Dân QUYỀN TỰ QUYẾT
“Chống tham nhũng”… đâu cần!?
Vì Dân BẦU LÃNH ĐẠO
Sẽ chọn người THỰC TÀI
MỘT LÒNG VÌ DÂN, NƯỚC
Sẽ không thể chọn sai!!!
Thanh Bình 26.12.2023
ĐƯA TRẦN TUẤN ANH “ KẺ BẤT TÀI, VÔ ĐẠO ĐỨC” LỌT VÀO BỘ CHÍNH TRỊ: AI LÀ NGƯỜI PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM?
Trà My
Ủy ban Kiểm tra Trung ương trong kỳ họp lần thứ 34 đã đề nghị Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương, xem xét kỷ luật đối với ông Trần Tuấn Anh – Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Kinh tế Trung ương, cựu Bộ trưởng Bộ Công thương.
Theo giới quan sát chính trị Việt Nam, nếu tới đây, ông Trần Tuấn Anh bị kỷ luật, thì đã xảy ra tình trạng chưa từng có trước đây.
Đó là, trong Đại hội Đảng khóa 13, mặc dù chỉ mới đi được nửa nhiệm kỳ, nhưng đã có đến 3 ủy viên Bộ Chính trị bị tuột chức.
Đó là các ông: Nguyễn Xuân Phúc và Phạm Bình Minh và Trần Tuấn Anh.
Đó là chưa kể tới một loạt các uỷ viên Trung ương Đảng – cả đương nhiệm lẫn đã về hưu – bị kỷ luật, khởi tố bắt giam, như Nguyễn Thanh Long, Chu Ngọc Anh… và mới nhất là ông Lê Đức Thọ – Bí thư Bến Tre.
Đây là điều chưa từng xảy ra trong lịch sử của Đảng Cộng sản Việt Nam từ trước đến nay.
Công luận hoài nghi, vì sao, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng từng nhiều lần nhấn mạnh về tầm quan trọng của công tác nhân sự lãnh đạo, lại để lọt một Trần Tuấn Anh? Trong khi, không ít lần, ông Trọng khẳng định, “kiên quyết không để lọt vào Ban Chấp hành Trung ương những người không đủ phẩm chất đạo đức, năng lực, những phần tử tha hóa, cơ hội”… Đây cũng là lý do khiến công luận đánh giá rằng, trường hợp ông Trần Tuấn Anh cho thấy rất có vấn đề, cần phải kiểm tra xem xét lại.
Tiến sĩ Nguyễn Quang A, cựu Viện trưởng Viện IDS, cho rằng, Tổng Bí thư Trọng là người phụ trách cấp cao nhất trong việc lựa chọn nhân sự của Đảng, nên cũng phải chịu trách nhiệm, khi để xảy ra việc hàng loạt các lãnh đạo cao cấp của Đảng mắc sai phạm và vi phạm pháp luật.
Nói với Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA), Tiến sĩ Nguyễn Quang A, cho biết:
“Trần Tuấn Anh là người “năng lực rất kém” và “không có thành tích gì cả”. Ông Anh xin vào làm ở Bộ Kế hoạch Đầu tư, sau qua Bộ Ngoại giao, rồi Bộ Công thương, “đều làm việc không ra gì”… Không hiểu sao ông ta lại đi lên vù vù như vậy… Rõ ràng, sự thăng tiến của ông Trần Tuấn Anh “đầy khuất tuất”.”
Vẫn theo Tiến sĩ Nguyễn Quang A, “Trần Tuấn Anh thực sự đã rất là tai tiếng rồi, mà cũng lại được đưa vào Bộ Chính trị. Bây giờ lại bảo ông ấy có sai phạm thế này thế kia, thế thì ai đưa ông ấy vào Bộ Chính trị?”
Theo VOA, chức vụ Trưởng ban Kinh tế Trung ương của ông Trần Tuấn Anh, được xem là một cái ghế “vô thưởng, vô phạt”, “chẳng làm được cái gì cả”.
Nhà hoạt động Hoàng Dũng, viết trên Facebook cá nhân, rằng:
“Trần Tuấn Anh – con trai nguyên Chủ tịch nước Trần Đức Lương – đầy cơ hội 1 chân trong tứ trụ nhiệm kỳ tới, bỗng nhiên bị đá ghế.
Tuấn Anh là một tay chơi miền Trung thứ thiệt. Không thua Công tử Bạc Liêu bao nhiêu. Công tử Bạc Liêu đốt tiền của nhà, còn Tuấn Anh đốt tiền của dân.
Ngoài tiền, Tuấn Anh còn xài gái rất hao. Người ta đồn, cái cô gái cựu nhà báo hay khen Bộ trưởng Bộ Công thương cũng là 1 trong những người được Tuấn Anh sủng ái. Thậm chí, cô còn sinh con cho anh ấy, và nhờ đó mà thoát án tù.”
Nhà báo Thái Khắc Phú viết trên trang Facebook cá nhân, cho biết:
“Ngày 1/3/2018, Văn phòng Tổng Bí thư đã nhận được một lá thư của tập thể cán bộ công nhân viên ngành Công thương, gửi cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Ban Kiểm tra Trung ương Đảng, báo Nhân dân… tố cáo Bộ trưởng Công thương Trần Tuấn Anh “đồi bại, suy thoái đạo đức”.
Lá đơn viết: “Với mong muốn được theo hầu Bộ trưởng, Trần Hữu Linh (là Chánh Văn phòng Bộ) đã tìm mọi thủ đoạn để dẫn dắt những cô em chân dài cho Bộ trưởng… cung cấp tiền, gái, cùng những bữa tiệc xa hoa, đánh bạc hàng trăm ngàn đô…” Ban Cán sự Đảng bộ Bộ này đều biết cả, nhưng đều làm ngơ, vì Trần Tuấn Anh thuộc tầng lớp “thái tử Đảng”.”
Giới quan sát đánh giá, dư luận xã hội đón nhận tin kỷ luật ông Trần Tuấn Anh, bước đầu được cho là mãn nguyện. Nhưng công chúng vẫn chờ đợi để xem, việc này, cuối cùng sẽ có cái kết ra sao?
Bởi một lãnh đạo ở cấp Ủy viên Bộ Chính trị như Trần Tuấn Anh, là 1/18 lãnh đạo cấp cao nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam, nhưng ông Trần Tuấn Anh luôn được dư luận dân chúng đánh giá là kẻ bất tài, háo sắc và vô đạo đức.
Cha của Trần Tuấn Anh, cựu Chủ tịch nước Trần Đức Lương – một người được coi là ân nhân của Tổng Trọng – người đã giúp cho ông Trọng một lá phiếu mang tính quyết định, để ông Trọng trở thành Tổng Bí thư nhiệm kỳ đầu tiên tại Đại hội Đảng khóa 11 (2011 – 2015). Vì vậy, Trần Tuấn Anh có hoạn lộ quá thênh thang, tới mức khó có thể chấp nhận.
Việc Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, tại Hội nghị Trung ương 8 khóa 13 (10/2023), đã bị tập thể Ban Chấp hành Trung ương, cũng như các cựu quan chức thuộc Hội đồng lý luận Trung ương, cáo buộc có rất nhiều sai phạm, trong việc đưa lọt vào Ban Chấp hành Trung ương nhiều người không đảm bảo tiêu chuẩn theo quy định. Có lẽ, trường hợp của ông Trần Tuấn Anh là một ví dụ xác đáng.
Phải chăng, đó là lý do, công luận lâu nay cho rằng, chưa có bao giờ Đảng Cộng sản Việt Nam và chính quyền của họ lại xảy ra tình trạng cán bộ chạy chức chạy quyền, dùng tiền bạc vật chất, để mua ghế xảy ra trầm trọng như thời ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng Bí thư./.
Alle Reaktionen:

NÓI VỀ PHẠM NHẬT VƯỢNG

Chỉ là sinh viên nghèo
Mở một quán ăn nhỏ
Hắn cũng phải VAY NỢ
Mấy chục ngàn tiền đô
Bỗng đâu….tiền nhiều thế?
Hắn trả hết nợ nần
Rồi mua máy sản xuất
Làm ra mì ăn liền
Nhưng chất lượng khét lẹt
Không bắt mắt, KHÔNG NGON
Chỉ bán cho Nga ngố
Nên doanh nghiệp CHẾT MÒN*
Biết KHÔNG THỂ TRỤ NỔI
Bán xưởng về VN
NỔ THẬT TO …. 2 triệu (đô)*
Thực ra …. vài trăm ngàn (đô)
Hắn lập ngay doanh nghiệp
BẮT TAY VỚI QUAN THAM
CƯỚP ĐẤT DÂN KHẮP CHỐN
Thành “tỷ phú” DỄ DÀNG
Bởi hắn GIỎI LO LÓT
TIỀN TẤN QUAN CHỨC TO
Từ công an, toà án
Truyền thông …. ĐỀU DIỄN TRÒ
LỪA DÂN MÌNH CÁC KIỂU
ĐỂ VƠ VÉT TÀI NGUYÊN
“Tỷ phú giàu nhất Nước”
THAO TÚNG CẢ CHÍNH QUYỀN!!!
Cứ THẢN NHIÊN LỪA ĐẢO
CỨ THẢN NHIÊN HẠI ĐỜI
BÁN TOÀN…..ĐỒ TRUNG QUỐC
DÁN NHÃN Việt Nam thôi!
Nhưng TO MÕM QUẢNG CÁO
“Sản phẩm của Việt Nam”
CHƯA TẠO RA ỐC VÍT
“Xuất khẩu xe” …. KHOE TRÀN….
Hắn CHỈ GIỎI LỪA ĐẢO!
CHỨ THỰC RA BẤT TÀI!
KHÔNG CÓ LÒNG TỰ TRỌNG!
Nhưng lại THÍCH KHOE “oai”!?
Tự gán “lòng yêu Nước”
Với sản phẩm CỦA TÀU!?
Làm HỦY HOẠI DANH VIỆT!!!
HỤT THƯƠNG MẠI TRƯỚC SAU!!!
Khiến NGÂN KHỐ TRỐNG RỖNG
Vì vượng PHẢI NHẬP HÀNG
Mà KHÔNG XUẤT ĐI ĐƯỢC ….
Tính kế ….MÓC DÂN VÀNG!???
Đến đây AI CŨNG RÕ
Vượng SÂN SAU CỦA AI!?
Chắc chắn Bộ Chính Trị
Nếu không…. SAO KÉO DÀI???
Sao chính quyền NGOẢNH MẶT!???
Mặc vượn DỞ ĐỦ TRÒ
Nào B-Phon, KIT TEST….
CƯỚP ĐẤT ….MẶT CỨ TRƠ!???
Thanh Bình 30.01.2024
* Khi Vượng mới về VN “đầu tư”, chính báo chí VN loan tin vượng “mang về VN 2 triệu đô (lúc đó là RẤT LỚN) tiền bán nhà máy SX mì ăn liền ở Ukraina để làm vốn”. Nhưng bây giờ trong Wikipedia lại sửa là 150 triệu đô??? Trong khi một người bạn của vượn khẳng định vượn thỏa thuận với bên mua xưởng của vượn KHÔNG TIẾT LỘ GIÁ BÁN để THỔI VỐN RỬA TIỀN mà thôi, chứ thực giá bán không tới 200.000 đô! Vì một dây truyền máy SX mì Ý lúc đó chỉ hơn 2 chục ngàn đô chứ KHÔNG ĐẮT NHƯ BÂY GIỜ!
Lại nói các Đại gia buôn hàng điện tử, máy tính và trùm buôn lậu thuốc lá thời “mưa vàng” ở Đông Đức cũ sau đổ tường cũng chỉ có 1 hay 2 triệu đô là căng!
Chứ vượn năm 1993 mới tốt nghiệp ĐH và lấy vợ “chuyển sang Ukraina CÒN NỢ 40.000 đô, vay thêm bạn bè 10.000 đô để mở một quán ăn nhanh”, thì vay nổi ai thêm 100.000 đô nữa để mở xưởng mì ăn liền cùng trong năm 1993 đây??? (Người VN cho nhau vay 10.000 do lúc đó là rất khó!) Bạn anh ta nói là “tiền đó từ VN chuyển sang”
Thêm nữa, mì ăn liền của vượn CHẤT LƯỢNG RẤT TỒI (tôi đã từng mua hàng của vượn để bán lẻ trong cửa hàng Minimarkt của tôi (1996) nhưng phải vứt hết vì khách hàng chê, mình cũng KHÔNG NUỐT NỔI vì khét lắm!), nên hàng của vượn chỉ bán được cho Nga ngố vì…. RẺ thôi!
Thanh Bình 30.01.2024
Bài dưới (kopie từ Face Tran NamAnh) RẤT HAY và CHÍNH XÁC về cách làm ăn của vượng do một CHUYÊN GIA KINH TẾ viết.
MỘT GÓC NHÌN VỀ PHẠM NHẬT VƯỢNG.
Theo Face Antoni Nguyễn
Hãy ghi nhớ ông Vượng không sản xuất được cái gì có chìa khóa trí tuệ trong tay. Ông ta còn thua xa cả Đặng Lê Nguyên Vũ – Trung Nguyên, nơi hàng năm mang về hàng trăm triệu đôla cho đất nước. Nếu người dân mua xe và điện thoạt của Vin lắp ráp, nghĩa là đang gián tiếp gây thâm hụt dự trữ ngoại tệ quốc gia, tăng nợ nần và ủng hộ kinh doanh không trí tuệ của ông này!
Tôi không nhìn từ khía cạnh một người bình thường với khát vọng làm giàu cho bản thân. Mà đó là lợi ích cho quốc gia, dân tộc này. Hãy tự hỏi Phạm Nhật Vượng và VinGroup: Người tài trí hay tội đồ?
Tôi đã kinh doanh, làm việc với rất nhiều doanh nhân nổi tiếng trên thế giới, đọc và nghiên cứu gần như tất cả lịch sử chính trị của nhân loại. Nên tôi sẽ có cái nhìn nhiều điểm chung với tầng lớp tri thức, làm doanh nghiệp trong và ngoài nước. Nếu chỉ đánh giá Phạm Nhật Vượng và Vingroup khát vọng, kinh doanh làm giàu hay sự nổi tiếng thì không có gì đáng nói, cũng sẽ giống như sự ra đời, phát triển như những doanh nghiệp thông thường khác ở Việt Nam.
Nhưng hiện nay, sau hơn 20 năm quay về Việt Nam kinh doanh và xây dựng doanh nghiệp của ông Vượng tới quy mô này, lựa chọn ngành dọc và sản phẩm như hiện nay thì nó không còn là riêng vấn đề cá nhân ông ta và nội bộ đời sống của công ty này. Nó càng không phải rất hình thức như gần đây nhiều người nói: Bộ mặt quốc gia, hình ảnh quốc gia, tự hào dân tộc, hay sự tỏa sáng của người Việt. Những từ ngữ này chỉ là của nội bộ công ty này và một bộ phận dân trí còn chưa được mở rộng khai sáng hơn để hiểu bản chất vấn đề vai trò của ông Vượng, của Vingroup, sự đóng góp hay gây thiệt hại cho nền kinh tế Việt Nam.
Tôi không vội nói về quy mô, vì so với các tập đoàn kinh doanh đa ngành quốc tế thì Vingroup tạm quy đổi khoảng $15 tỉ và chỉ bằng 1/6 của Deawoo của Hàn Quốc cách đây 15 năm khi sụp đổ. Cũng như nó vẫn nhỏ so với các tập đoàn đa quốc gia khác ở EU, Mỹ, Nhật, Hàn Quốc. Tạm bỏ qua vấn đề quy mô, mà thực sự nó được xây dựng và tăng quy mô tài sản dựa trên buôn bán gì và đang sản xuất gây thiệt hại một cách bản chất cho Việt Nam ngay những năm vừa rồi và tương lai hàng chục năm nữa.
Trước tiên nói về sự phát triển một cách ngắn gọn: Sau khi ông Vượng rời Ukraine, chuyển giao Technocom và nhận thấy cơ hội quay về Việt Nam kinh doanh sau giai đoạn bình thường hóa quan hệ Việt-Mỹ 1995. Bắt đầu phát triển bằng thu mua đất để phát triển ngành bất động sản, việc nhận thấy cần có kho quỹ về đất để có sự chuẩn bị xây dựng hàng loạt các dự án bất động sản đình đám sau này, đặc biệt sau giai đoạn 2006, ông Vượng đã ngấm ngầm liên kết với quan chức, công an, quân đội để cưỡng chế, cướp đất đai của người dân để có một kho quỹ đất làm giàu trên sự oan ức của người dân khắp nơi ở Việt Nam. Ai lên tiếng đều bị công an, truyền thông bịt miệng, bắt bớ. Ông ta không phát triển doanh nghiệp dựa trên trí tuệ và tạo ra giá trị thặng dư cho quốc gia, cho người dân như Apple, Microsoft, Facebook… Ông ta làm giàu dựa trên sự tham nhũng của quan quyền, lỗ hổng thể chế chính trị của Việt Nam.
Trong mắt một người như tôi, ông Vượng không phải loại tài trí ngút trời, xoay chuyển càn khôn gì. Chỉ là một loại trục lợi, làm giàu dựa trên nguồn tài nguyên đất – nguồn tài nguyên gần như cuối cùng của Việt Nam. Quy mô càng tăng lên hàng chục tỉ đôla, thì sự bị tước đoạt sở hữu đất của người dân càng tăng lên. Nó còn là phát súng cho hàng ngàn doanh nghiệp kinh doanh bất động sản như kiểu FLC gây oan trái khắp nơi. Một loại làm giàu ký sinh chứ không thực tài trí. Có chăng là làm thay đổi hình ảnh đẹp hơn ở các góc thành phố trải dài trên khắp Việt Nam mà không đi đôi với tạo ra giá trị thặng dư, đóng góp vào cân bằng ngân sách lõi cho quốc gia.
Tiếp theo hai năm gần đây, ông Vượng cho mở ra nhà máy sản xuất ôtô Vinfast, sản xuất điện thoại V-smart. Đây mới là VẤN ĐỀ LỚN NHẤT tôi muốn bàn đến. Tôi không đánh giá chất lượng sản phẩm ông ấy tạo ra, vì thực ra ông ấy chẳng tạo ra gì, chỉ đi mua về, lắp ráp, dán logo của Vin lên để làm thương mại. Ông Vượng không thực sự sản xuất gì, vì không sở hữu người tài nào, nắm giữ chìa khóa trực tiếp sản xuất ra các sản phẩm trên.
Vậy việc nhập toàn bộ phụ tùng, máy móc, phương tiện để lắp ráp ôtô Vinfast, điện thoại V-smart đã tiêu tốn đến hiện nay khoảng $3 tỉ. Với chuyển giao công nghệ cũ từ châu Âu và một phần phụ tùng từ Trung Quốc, ông ta trực tiếp làm giảm cán cân thương mại, gây thâm hụt thương mại vì các đơn hàng nhập khẩu quốc tế. Tiền thanh toán không phải là VND, mà phải bằng USD, Euro, JPY – là các ngoại tệ mạnh mà Việt Nam hàng năm phải trông chờ vào nguồn kiều hối duy nhất để giữ được lãi suất, không đổ vỡ thị trường giá cả ở Việt Nam.
Nói cho thật đơn giản để khai dân trí với ngay cả giới tri thức và người dân rằng: Ông Vượng sau 20 năm lấy đất của dân bán được một đống tiền tính bằng VND thì tiếp tục lấy USD từ hệ thống ngân hàng quốc gia, phát hành trái phiếu bằng USD có sự bảo lãnh của chính phủ để có tiền nhập tất cả mọi thứ về lắp ráp ra ôtô và điện thoại. Chưa bao giờ ông Vượng và Vingroup xuất khẩu được một cái gì mang lại ngoại tệ cho đất nước này. Chỉ khi nào mang lại ngoại tệ mạnh mới thực sự tạo ra giá trị thặng dư cho quốc gia, mới trực tiếp đóng góp vào sự giàu có, phát triển của dân Việt.
Với việc mua máy móc, chuyển giao công nghệ thải từ châu Âu thế hệ thập niên 1990, ông Vượng không bao giờ bán nổi ôtô, điện thoại bên ngoài lãnh thổ Việt Nam – kể cả khu vực Đông Nam Á và Phi châu. Như vậy hiện nay ông Vượng vẫn đang dùng tiền, quan hệ với lãnh đạo Việt Nam chỉ để bán hàng nội địa những thứ ông ta mang về gây thiệt hại hàng tỉ đôla của người dân. Ông Vượng đang gián tiếp dùng công cụ thuế để bán ôtô, điện thoại – giảm thuế tiêu thụ đặc biệt với hàng nhập khẩu tại chỗ từ sản phẩm ông ta lắp ráp lên.
So với việc ông ta góp một phần nhỏ làm thay đổi một vài góc thành phố thì việc gây oan sai khắp nơi – đặc biệt gây thiệt hại trước mắt khoảng $3 tỉ cho quỹ ngoại hối quốc gia mà không thu lại một đồng ngoại tệ nào – ông ta trong mắt tôi và nhiều người trí thức khác là tội đồ của nhân dân. Không phải loại tài trí đáng khen tặng.
Hãy nhớ rằng vào thời kỳ Park Chung Hee, ông Tổng thống tầm vóc, quả cảm của Hàn Quốc đã giao nhiệm vụ cho những tập đoàn như Huyndai phải đi kiếm ngoại tệ về xây dựng, phát triển, làm giàu cho quốc gia, cho người dân. Vingroup và ông Vượng đang làm ngược lại, chỉ có hình ảnh đánh bóng, lừa người dân và là công cụ mị dân lòe bịp của chính quyền về sự thịnh vượng giả.
*** Theo Fb Anthony Nguyễn.
Alle Reaktionen:

THÙ MUÔN ĐỜI KHẮC GHI!!!


“QUÂN XÂM LƯỢC BÀNH TRƯỚNG BẮC KINH
ĐANG GIÀY XÉO MẢNH ĐẤT BIÊN CƯƠNG
LỬA ĐÃ CHÁY VÀ MÁU ĐÃ ĐỔ TRÊN KHẮP NẺO ĐƯỜNG QUÊ HƯƠNG…..”
Lời bài hát căm hờn còn vọng mãi
Hồn Dân Tộc vẫn vọng lại ngàn năm
Những TỘI ÁC GIẾT DÂN mà trung cộng làm
KHÔNG BAO GIỜ PHAI TRONG TÂM NGƯỜI YÊU NƯỚC!!!
Cho dù đcsvn ngợi ca Trung Quốc
Thì MỐI THÙ này VẪN ĐƯỢC KHẮC GHI
TRONG TIM MỖI NGƯỜI VIỆT NAM CHẲNG THỂ QUÊN ĐI!!!
Năm tháng ĐẪM MÁU KHÔNG GÌ CÓ THỂ XOÁ!!!
“MÁU PHẢI TRẢ MÁU”, HẬN THÙ PHẢI TRẢ!!!
Lời nguyện ấy muôn nhà Việt CHẲNG QUÊN!!!
THÙ NGÀN ĐỜI DÂN VẪN MÃI LƯU TRUYỀN!
Bảng đá KHẮC SÂU TỘI ÁC còn nguyên sự KHỦNG KHIẾP!!!
Hãy nhớ lấy! Để cùng sát vai nhau bước tiếp
Diệt KẺ THÙ với BỌN TAY SAI BÁN NƯỚC ĂN H I.ẾP DÂN LÀNH!!!
Cứu Dân tộc Việt THOÁT TRUNG, để PHÁT TRIỂN NHANH
Cho Nước Nam ta mãi được AN LÀNH, THỊNH VƯỢNG!!!
Thanh Bình 17.02.2024
THẢM SÁT TỔNG CHÚP, NỖI ĐAU CÒN ÁM ẢNH
Tối 9/3/1979, lính Trung Quốc giết hại dã man 43 người, mà phần lớn là phụ nữ, trẻ em (ở thôn Tổng Chúp, xã Hưng Đạo, TP Cao Bằng) khi chúng đang trên đường rút quân về nước, tất cả thi thể sau đó đều bị quẳng xuống một cái giếng.
Trong lịch sử chiến tranh của Việt Nam thế kỷ XX, chúng ta vẫn thường hay nhắc đến vụ thảm sát Mỹ Lai của quân đội Mỹ năm 1968 với người dân huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi. Có một cuộc thảm sát khác, trong một cuộc chiến khác của nhân dân ta chống giắc ngoại xâm tại Cao Bằng cũng man rợ không kém nhưng lại không nhiều người biết đến vì nhiều lý do. Nhưng với người dân Cao Bằng, đó là ký ức kinh hoàng không thể nào quên.
Tối 9/3/1979, 43 người, mà phần lớn là phụ nữ, trẻ em ở thôn Tổng Chúp, xã Hưng Đạo, TP Cao Bằng, đã bị giết hại một cách dã man bởi những tên lính Trung Quốc khi chúng đang trên đường rút quân về nước, tất cả thi thể sau đó đều bị quẳng xuống một cái giếng.
Những ngày tháng hai, tôi đi dọc miền biên viễn Cao Bằng, Lạng Sơn, những nơi mà cách đây 40 năm, “tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới”. Đến Tổng Chúp, thật không ngờ di tích ghi nhớ vụ thảm sát bi thương này đã gần như bị quên lãng.
Nơi gắn biển thảm sát Tổng Chúp (xã Hưng Đạo, tp Cao Bằng), giờ vốn là 1 khu vực rậm rạp, không có đường vào, phải băng qua 2 con suối cùng vô số lau lách, hoang vắng lắm. Thế mà cứ vào cuối tháng 2, lại có một người đàn ông thỉnh thoảng tìm đến, ngồi thẫn thờ trước tấm bia rêu phong đề dòng chữ: “Vụ thảm sát tại Tổng Chúp, xã Hưng Đạo huyện Hòa An. Quân Trung Quốc xâm lược dùng cọc tre, búa bổ củi đập chết 43 phụ nữ và trẻ em quăng xuống giếng nước”.
40 năm trước, mẹ của ông Đinh Ngọc Tinh (khu Đức Chính, xã Hưng Đạo) cũng hòa lẫn trong đám người chạy loạn khi quân Trung Quốc đánh tới thành phố Cao Bằng. Bà tên Tô Thị Yến. Bà Yến chạy cùng với nhóm công nhân trại lợn Đức Chính. Nhưng nghe kể lại là chạy đến cây số 5 thì đã gặp phải tốp lính Tàu. Chúng không bắn mà trói nghiến tất cả lại, giải về Tổng Chúp.
Hết chiến tranh, ông Tinh trở về thì mới hay mẹ mình là nạn nhân đầu tiên của vụ thảm sát khủng khiếp 43 người đó. Bà Yến được vớt lên khỏi giếng cổ trong tình trạng bị bịt mắt, trói tay, bị gậy tre quân bành trướng đập thẳng vào đầu.
Cái giếng năm xưa nơi vùi lấp bà Yến cùng 42 sinh mạng vô tội khác cũng không còn dấu vết, nghe bảo người ta đã vùi lấp nó khá lâu rồi. Hỏi xung quanh, cũng chẳng mấy ai còn nhớ đến hoặc người ta không muốn nhắc đến.
Lũy tre già quanh giếng nước đã từng chứng kiến cuộc thảm sát năm 1979 đã còng xuống, không biết vì nỗi đau quá lớn hay vì tuổi tác. Giếng nước cũng không còn nữa, thay vào đó là đám cỏ xanh rì. Cỏ ở đó dường như xanh hơn. Và trên cỏ, có 1 nén hương cùng ít hoa quả đã héo, ai đó đặt lên để tưởng nhớ những linh hồn xấu số.
Nhìn quang cảnh, tôi không thể hình dung được rằng, tại vị trí này 40 năm trước, phần lớn vợ con của các cán bộ trại lợn Đức Chính, cách đó tầm 2km đang trên đường sơ tán thì bị lính Trung Quốc dồn hết về đây, rồi giết sạch, sát hại từng người một rồi lần lượt quẳng hết xuống giếng .
Tất cả những dấu tích còn sót lại chỉ duy nhất một tấm bia ghi dòng chữ: “vụ thảm sát tại Tổng Chúp, xã Hưng Đạo huyện Hòa An, quân Trung Quốc xâm lược dùng cọc tre, búa bổ củi đập chết 43 phụ nữ và trẻ em quăng xuống giếng nước”.
Có lẽ, tấm bia cũng không đủ chỗ để có thể miêu tả hết những cảm xúc phẫn nộ, uất ức của người dân nơi đây, khi họ trở về và chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng này.
Với những con người ít ỏi sống gần địa điểm đó, mà họ đã từng trải qua những thời khắc kinh hoàng 40 năm trước, thì ký ức của vụ thảm sát năm ấy vẫn còn in hằn trong tâm trí của họ như vừa mới ngày hôm qua.
Bà Lương Thị Bắc, nhà ngay sát biên giới ở Hà Quảng, ngày 17/2/1979 lúc quân Trung Quốc tràn qua biên giới Việt Nam, bà theo gia đình chạy loạn về Tổng Chúp. Lúc đầu cứ tưởng là chúng không thể đánh đến thành phố Cao Bằng, nhưng cũng chỉ được 1 tuần, bà Bắc lại tiếp tục chạy loạn, và một phép màu nào đó đã giúp bà thoát chết, không bị quân Trung Quốc bắt giữ và hành quyết.
Bà Bắc bảo, đến lúc quân Trung Quốc rút hết về nước, bà con những ai còn sống sót liền trở về thu dọn những gì còn sót lại sau trận càn quét. Họ khát nước, tìm ra cái giếng cổ cũ thấy đã bị lấp, liền báo lên xã.
Lúc đầu, dân quân cứ tưởng cái giếng đó là nơi chôn dấu thuốc nổ, hoặc không cũng sẽ bị bỏ thuốc độc làm ô nhiễm nguồn nước, nhưng sau mới phát hiện ra nó lấp đầy xác người. Lúc vớt lên, tất cả đều bàng hoàng khi tất cả đều là phụ nữ và trẻ em, mà phần lớn là những người làm việc trong trại lợn Đức Chính cách đó tầm 2km. Trên đường đi sơ tán, họ đã rơi vào tay quân Trung Quốc.
Ông Nguyễn Văn Sắc nhà sát ngay trại lợn, năm nay 60 tuổi, là một trong những người trực tiếp chứng kiến cảnh người ta đưa những thi hài vô tội lên và đi chôn cất. Ông Sắc vốn là lính pháo binh của lữ đoàn 675, đóng tại cầu Tài Hồ Sìn trong chiến tranh biên giới 1979. Khi quân Trung Quốc rút, đơn vị của ông chuyển về đóng quân tại Tổng Chúp, về sau ông cũng chọn mảnh đấy ấy làm nơi sinh sống của mình.
Nói về vụ thảm sát, ông Sắc chua xót: “Kiểm tra tất cả xác chết, không một ai bị bắn, mà toàn bộ mọi người đều bị đập vỡ đầu chết hết ”.
Gia đình ông Ất trưởng trại lợn, cả nhà 3 người đều bị giết sạch trong ngày 9/3, mà vợ ông thì đang mang bầu đứa con thứ 2 gần đến ngày sinh nở. Ông Ất không chạy, mà ở lại bảo vệ người vợ của mình, đưa cả nhà lẩn trốn trong bụi rậm. Quân Trung Quốc lùng sục bắt được, chúng không tha bất cứ một ai, kể cả vợ.
Với một số ít người ở Tổng Chúp còn nhớ sự kiện ấy, thì cảnh tượng kinh hoàng khi tìm thấy những thi thể ở giếng cổ, là các nạn nhân đều bị khăn bịt mắt, 2 tay buộc chéo đàng sau, đầu thì bị móp hẳn vào bởi những cú đánh tàn nhẫn. Có người thì bị hàng chục vết đâm bởi những lưỡi lê sắc nhọn vào cơ thể. Lúc thu gom, người ta còn tìm thấy cả một chiếc gậy tre dính đầy máu, cong queo. Quân Trung Quốc hẳn đã dùng chiếc gậy này đánh đập từng người cho đến chết. Có lẽ, những tên đồ tể đã chọn những cách hành quyết dã man nhất, một phần là để tiết kiệm đạn dược, phần khác là khủng bố tinh thần của những người còn sống sót.
Nghe bảo rằng, chỉ có 1 người phụ nữ trung tuổi là chạy thoát được. Lúc quân Trung Quốc gom mọi người lại bên bụi tre, nhân lúc chúng đang tập trung giết từng người một, bà đánh liều lao xuống dòng suối nước chảy xiết, rồi cứ thể chạy. Quân đồ tể bắn theo cả loạt đạn nhưng may sao không trúng. Về sau, hàng năm cứ đến ngày 9/3 bà đều đến thắp trước tấm bia 1 nén hương như lời tưởng niệm. Chúng tôi tìm thông tin về người đàn bà đó tận bên Hà Quảng, thì nghe đâu bà đã mất.
40 năm đã qua, cuộc sống mới đã đâm chồi nảy lộc, nhưng có ai còn nhớ, mảnh đất này đã từng có một quá khứ đau thương đến như vậy?
Ký ức kinh hoàng còn mãi
Đối với một vài người ít ỏi còn bám trụ lại sau cơn hoạn nạn ấy, thì ký ức vụ thảm sát ấy vẫn quá khủng khiếp.
Bà Nông Thị Nương ở khu Đức Chính, xã Hưng Đạo, thành phố Cao Bằng, kể lại, lúc quân Trung Quốc đánh tới thị xã, thời điểm ấy bà mới có 15 tuổi, nhờ chạy vào khu rừng gần đó nên thoát chết. Bà bảo, hôm đó là tảng sáng ngày 24/2, đang ngủ chưa dậy, thì bất ngờ bà nghe thấy tiếng nổ như bom phía sau nhà, người thì bị sức ép thổi bắn vào tường. Lồm cồm bò dậy, bà cùng mọi người mới biết là phía sau nhà mình bị trúng một quả đạn pháo, cái bếp tan tành, may lúc đấy không ai ở đó.
Biết quân Trung Quốc đã đánh vào, không ai bảo ai, bà cùng người thân cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy thẳng ra ngoài, không kịp mang theo bất cứ đồ đạc gì. Ra đến đường lớn, đã thấy quân lính và xe tăng Trung Quốc rầm rập đông vô số kể, la hét đốt phá ầm ỹ.
Đến lúc bà cũng người thân vượt qua được bên kia sông, chạy hướng về sâu trong nội địa, thì mới biết dân Tổng Chúp cũng như các xã xung quanh cũng đều chạy về phía ấy. Lúc đó, vắng bóng quân Trung Quốc, mọi người tưởng đã yên bình nên tụ tập nhau lại, bàn tính sẽ kéo nhau về Bắc Kạn lánh nạn, chờ tình hình yên ổn mới trở về thu dọn đồ đạc.
Nhưng đoàn người mới chỉ đi được quãng ngắn thì lại rơi vào bẫy phục kích của lính Tàu. Chúng bắn lia 1 loạt súng thẳng vào giữa đám đông, những thi thể đổ gục xuống như cây chuối. Tất cả bỗng chốc tán loạn mỗi người chạy một hướng, người lao xuống suối, người chạy thẳng về phía rừng già, người ba chân bốn cẳng chạy thẳng về phía trước. Bà Nương chạy theo một người hàng xóm, đến lúc hoàn hồn trở lại thì mới nhận ra là người thân trong gia đình không còn ai bên cạnh mình.
Bà Nương cùng những người sống sót đành chui vào trong hang đá ẩn náu. Ngày thì ngồi im trong hang, đên đến thì mò ra hái lá rừng, đào củ sắn, củ mài ăn cho để tồn tại. Về sau, nghe bảo quân Trung Quốc đã rút, mọi người lục tục kéo về. Tất cả chỉ còn là một đống hoang tàn đổ nát, vết cháy xém cùng xác người vương vãi khắp nơi.
Về đến nhà, bà Nương kinh hoàng khi biết trong đám đông bị xả súng hôm ấy, nhóm mấy chục công nhân xấu số ở trại lợn Đức Chính, toàn phụ nữ và trẻ em,đã không chạy thoát, tất cả đều bị bắt và hành quyết. Hôm dân quân thông báo hộ gia đình nào có người còn mất tích thì ra giếng cổ xem có phải người nhà mình không để nhận về chôn cất, bà cứ bồn chồn không yên. Cũng thật may là những thành viên trong gia đình bà đều được bảo toàn mạng sống, về sau đoàn tụ, họ ôm nhau mừng mừng tủi tủi.
“Tại sao lại có chiến tranh, chúng tôi chỉ là dân thôi mà”, bà Nương thảng thốt.
Cùng đám đông chạy loạn hôm 24/2/1979 đó, người mẹ của ông Đinh Ngọc Tinh (Khu Đức Chính, xã Hưng Đạo, tp Cao Bằng) đã bị quân Trung Quốc giết hại trong vụ thảm sát ngày 9/3. Bà tên Tô Thị Yến, năm đó bà Yến 41 tuổi.
Ông Tinh kể lại, về sau có người còn sống sót cho biết là nhóm công nhân trại lợn cùng bà Yến và một số người dân khác chạy đến cây số 5 trên đường đi Bắc Kạn thì gặp phải một toán lính khác của Trung Quốc. Lúc đó, chúng không bắn mà trói nghiến tất cả lại rồi giải về Tổng Chúp. Ông Tinh biệt tin mẹ, cho đến ngày biết được mẹ mình đã bị chúng vùi lấp xuống cái giếng cổ.
Ở cái nhóm người bị bắt đấy, không hiểu sao dân cứ chạy đi đâu, thì quân Trung Quốc theo đến đó, về sau mới biết là trong đám đông đã có kẻ chỉ điểm.
Hôm trở lại Tổng Chúp, ông Tinh cùng mọi người trong nhà đều trở về hết, chỉ thiếu mỗi mẹ. Cho đến lúc thu dọn hết tất cả mọi thứ, thì dân quân thông báo sẽ bốc những thi hài dưới giếng cổ. Nghe vậy, bố ông gọi các chú chạy ra xem có tìm thấy bà Yến ở đó không. Những xác chết được đưa lên đều không phải, niềm hy vọng mẹ mình còn sống sót tăng dần. Nhưng đến người dưới cùng của cái giếng, ông Tinh mới bàng hoàng nhận ra đó là mẹ mình. Như những nạn nhân khác, bà Yến cũng bị bịt mắt, trói tay, bị gậy tre đập thẳng vào đầu. Và bà là nạn nhân đầu tiên của vụ thảm sát khủng khiếp 40 năm trước.
Ông Tinh bảo, có những thời điểm, không lúc nào ông được yên giấc, có những lúc giật mình giữa đêm thảng thốt. Giờ nỗi đau cũng đã qua, hận thù ông đã cởi bỏ, ông cùng gia đình chỉ mong một cuộc sống yên ổn, không bao giờ tái diễn một sự việc đau buồn như thế nữa.
Chúng tôi tiếp tục đi một vòng quanh xã Hưng Đạo. Với những nhân chứng khác của vụ thảm sát, qua thời gian 40 năm mà câu chuyện bi thảm ấy vẫn luôn hiện hữu. Tuy nhiên, cảm giác căm phẫn nay đã không còn, chỉ có sự thương cảm giành cho các nạn nhân xấu số năm ấy thì lúc nào cũng như trước.
Giờ hòa bình trở lại, hận thù đã cởi bỏ, họ chỉ mong một cuộc sống yên ổn, không bao giờ tái diễn một sự việc đau buồn như thế nữa.
Xã Hưng Đạo đang từng ngày thay đổi, Tổng Chúp cũng thay đổi, tràn đầy sức sống mới. Giếng nước đã bị người dân nơi đây lấp đi, như muốn xóa nhà hết những ký ức đau thương cũ.
Khi chúng tôi đi dọc Cao Bằng, dù là Tổng Chúp nói riêng với nỗi đau quá lớn, thì ở những địa điểm khác của mảnh đất miền biên viễn này, vẫn không thiếu những cơn đau, những tiếng thở dài hay những giọt nước mắt khi nhắc đến ký ức tháng 2/1979, có những căn nhà nhỏ chưa bao giờ có được bữa cơm trọn vẹn.
Chiến tranh đã lùi xa từ lâu, 40 năm nhưng nỗi đau vẫn còn đó…
Hình 1: bia di tích vụ thảm sát Tổng Chúp tháng 3/1979
Hình 2.3,4: Giếng nước nơi có 43 thi thể khi mới được phát hiện, ngoài ra còn tìm thấy xác người dưới lòng suối và trong đường cống thủy lợi
- Thanh Minh Lê -
Alle Reaktionen: