






-




Thực tâm em ko muốn nhắc đến những chuyện đã làm cho em quá ĐAU LÒNG và làm cho cộng đồng không được yên bình trong suốt hơn 2 tháng qua, cũng như khuấy động giấc ngủ của Anh, nhưng em XIN LỖI vì em không thể im lặng được nữa khi thấy bà Trịnh thị Dê tuyên bố sẽ KIỆN Chị - NGƯỜI EM YÊU QUÍ VÀ KÍNH TRỌNG ĐÃ XUẤT HIỆN đúng lúc em ĐAU KHỔ VÌ OAN TRÁI NHẤT.
Em nằm mơ cũng không thể nghĩ Chị lại ra tay Nghĩa Hiệp lên tiếng MINH OAN cho em, mặc dù chúng ta chưa từng quen biết nhau ngoài đời, cũng không là bạn trên Facebook!
Em hoàn toàn không biết chị là ai!
Lúc đó em nghĩ chị như một vị BỔ TÁT hoá thân để giải oan cho em và em Hà.
Chị đã dám làm một việc vô cùng Dũng Cảm, mà lúc đó KHÔNG AI DÁM LÀM!!!
Chị Bình có biết không, khi em đọc được lời Comment của chị trên trang anh Nguyễn Doãn Đôn về chuyện Lọ tro, lúc đó trong người em bỗng rực nóng một luồng sinh khí SƯỞI ẤM TRÁI TIM EM và vực em đứng dậy!
Bên tai em luôn văng vẳng câu : ,, Diện ơi mi được CỨU rồi, hãy cố lên tự chứng minh mình đi tôi ơi! “ Và từ đó em đủ can đảm để lên tiếng, tự bảo vệ mình!
Em mãi mãi BIẾT ƠN và xin NỢ chị một món nợ ÂN TÌNH mà không tiền nào mua được!!!
Em thề với chị, nếu bà ta kiện chị ở BẤT CỨ ĐÂU em sẽ là người LUÔN BÊN CHỊ CHO TỚI CÙNG!!!
Em nghĩ, đó vừa là TRÁCH NHIỆM và cũng là MÓN NỢ ÂN TÌNH em phải trả cho chị đúng lúc!
Cho dù khi em biết chính kiến của chị HOÀN TOÀN KHÁC BIỆT với em! Em yêu ĐCSVN cho dù bất cứ thế nào! Chị cũng nói chị tôn trọng quyền tự do của em! Chúng ta tôn trọng con đường đi của mỗi người cho dù nó ngược chiều nhau, nhưng NỢ ÂN TÌNH thì em không thể quên!!!



Bà có biết rằng, mọi lời chửi rủa, vũ nhục, bôi nhọ tư cách, nhân phẩm chị em tôi do đám lâu la, tay chân của bà đã khiến tinh thần, cuộc sống của tôi và em Hà bị ảnh hưởng nghiêm trọng thế nào không?
Bà có biết nỗi đau, nỗi khổ tâm của một người chỉ muốn làm những điều TỐT ĐẸP NHẤT cho cộng đổng mà KHÔNG VỤ LỢI, KHÔNG VÌ HÁO DANH như tôi và em Hà như thế nào khi bị vũ nhục, bị vùi dập vì những lời VU KHỐNG, BÔI NHỌ BẨN THỈU lan trên khắp các trang mạng có hàng trăm ngàn người theo dõi của TAT, rồi từ đó lan nhanh theo những chia sẻ bàn tán trên khắp mạng XH toàn cầu là như thế nào không?
Bà có biết người có LÒNG TỰ TRỌNG như tôi CHỈ LÀM NHỮNG VIỆC TỐT mà bị vùi dập DANH DỰ không thương tiếc, đã đau khổ tới mức không muốn sống nữa không?
Nói thật chị “Thái hậu”, tôi đã từng tin chị, nghe theo và cùng góp tay giúp chị làm được những việc lớn lao cho cộng đồng. Ở đâu tôi cũng có mặt để giúp chị kêu gọi bà con tham gia và đứng ra giúp khâu tổ chức, hay hăng hái tham gia và đóng góp với số tiền không nhỏ!
Những tưởng tình chị em gắn bó không bao giờ phai cho tới chết!
Chị có nhớ, em đã từng hứa với chị tại một đám tang khi chị khen có nhiều vòng hoa đẹp quá. Em đã nói từ lòng chân thành là, nếu một ngày chị ra đi, em sẽ tự tay cài thật nhiều những vòng hoa đẹp nhất dành tiễn đưa chị. Chị đã cười và nói rằng, chị sẽ ủy quyền cho em lo đám tang cho chị. Lúc đó bằng tấm chân tình chị em thân thiết, em cứ nghĩ chúng ta gắn bó với nhau như máu thịt!!!
Vậy mà, nghe đâu chị lại trở mặt Tuyên Bố :,, Tiêu diệt Võ Diện “ bằng cách sử dụng LÍNH ĐÁNH THUÊ LÀ TAT để tố em tội “ĂN CHẶN TIỀN TỪ THIỆN CHO NGƯỜI CHẾT” khủng khiếp như vậy? Vì đâu chị lại có những lời Comment dễ sợ ám chỉ rằng em là “gái đĩ già mồm”, là “yêu tinh” .... phũ phàng như vậy, khi Trung Hầm Cầu LÊN BÀI VU KHỐNG, NHỤC MẠ CHỈ MẶT TÊN EM ???


Tôi sẽ lần lượt ĐIỂM DANH, TUYÊN DƯƠNG TỪNG NGƯỜI MỘT nếu vẫn còn cố tình adua, vùi dập THANH DANH CỦA CHÚNG TÔI .
Chị Tr Thị Dê ạ,
Em đã từng THẤT VỌNG VÔ CÙNG vì TAN VỠ LÒNG TIN và cảm thấy BỊ XÚC PHẠM DANH DỰ, thứ mà em COI TRỌNG HƠN MẠNG SỐNG của chính mình!
Em đã choáng váng và đau khổ tột cùng, đã hoảng loạn, mất hết lý trí và không còn bình tĩnh, nên đã khóc rất nhiều, không ngủ được và không muốn cả ăn, không muốn nhìn mình trong gương, vì thấy trong đó một gương mặt bợt bạt, mắt trũng sâu, thâm quầng với cặp mắt thất thần.
Mặc dù em vẫn gắng gượng đi làm nhưng không còn tâm trí, mà chỉ nghĩ tới CÁI CHẾT, chị có hiểu không?
Chính vì thế hơn 2 tuần đầu em câm lặng trốn chạy khỏi mạng XH, không muốn nhìn, không muốn nghe và không muốn nói gì hết nữa. Vì gần và làm việc với chị lâu, em quá biết tính chị, chị đã thích ai thì nâng lên tận mây xanh, nhưng đã không thích, định hạ bệ ai, thì người đó phải DANH BẠI THÂN LIỆT chị mới hài lòng!!!
Vì thế, trong lúc quẫn trí vì thất vọng, đau khổ quá lớn trước DANH DỰ BẢN THÂN BỊ SỤP ĐỔ HOÀN TOÀN, em đã tìm tới chiếc cầu trên sông trong một tối buồn thảm....
Nhưng, rất may Đức Phật không cho tôi chết. Chỉ 1 phút thôi trước khi gieo mình, tôi chợt nhớ tới Chồng, Con và Cha Mẹ mình nơi quê nhà QB. Họ sẽ đau khổ vì tôi nhường nào





Thế là tôi chợt tỉnh. Tôi không thể phí cuộc đời mình vì chuyện VU KHỐNG không có bằng chứng của bà “thái hậu sau bức màn như” kia, để cho người đời qua miệng lưỡi của bà HIỂU SAI về tôi, cười chê, phỉ nhổ tôi, làm khổ chồng con tôi, làm ảnh hưởng tới thanh danh gia đình có TRUYỀN THỐNG của tôi, chưa kể còn làm ảnh hưởng tới cả LÒNG TIN của ĐSQVN và anh chị em trong dòng họ Vũ Võ, các Hội đoàn, cũng như các Sư Thầy tại các chùa chiền mà tôi từng tham gia.
——-Tôi không thể TRẨM MÌNH mang theo nổi HÀM OAN, BỊ VU KHỐNG SỈ NHỤC, UẤT ỨC, ÔM NỔI BUỒN ĐAU CHÔN VÙI XUỐNG DƯỚI LÒNG BA TẤC ĐẤT mà chưa kịp giãi bày cùng dương thế.
KHÔNG, TÔI KHÔNG THỂ BUÔNG MÌNH chỉ vì sự VŨ NHỤC, VÙI DẬP tôi do sự TRỞ MẶT của bà, mà tôi KHÔNG HỀ CÓ TỘI!!!








“ Lòng biết ơn không chỉ là Đức tính vĩ đại nhất, mà còn là khởi nguồn của mọi Đức tính tốt đẹp khác “
VÕ DIỆN NÀY KHÔNG HỀ HÈN NHÁT NHƯ LŨ CÁC NGƯỜI LẦM TƯỞNG .

P/S :



Võ Thị Diện
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen