Tôi lên tiếng
Không phải vì cờ vàng
đã từ lâu trôi vào quá khứ
Cũng không phải vì cờ đỏ
đang hiện diện trên khắp quê hương!
Tôi lên tiếng
Vì Dân Tộc và Tổ Quốc yêu thương
đang quằn quại giữa NỖI OAN dân thường khắp chốn
Khi bầy THAM NHŨNG
đang đưa đất nước rơi vào NGUY KHỐN
LỆ THUỘC GIẶC NGOẠI XÂM
KIỂM SOÁT cả Luật Sư!
Tôi lên tiếng
không muốn làm KẺ NG U
Cắm mặt, cúi đầu… vờ làm như… KHÔNG BIẾT
An phận riêng mình, mặc kệ dân chết ….
Bởi tôi sinh ra
trên mảnh đất ANH HÙNG
Có truyền thống ngàn đời CHỐNG TRUNG
Biết yêu thương, và không ngừng tranh đấu
Tôi KHÔNG THỂ IM LẶNG
nhìn dân tôi phận chim lồng, cá chậu
Vì một nhóm người
đang CHE DẤU những THỐI THA…
Chúng cậy QUYỀN LỰC ỨC HIẾP DÂN TA
Gieo CAY ĐẮNG xuống muôn nhà KHỐN KHỔ!
Tôi chỉ mong
dân Việt Nam THOÁT KIẾP NGHÈO KHÓ
Cầm Hiến Pháp trên tay
đòi được có QUYỀN LÀM NGƯỜI!
Hãy DŨNG CẢM LÊN TIẾNG đi các bạn ơi!
VÌ DÂN TỘC
không thể khom người cúi đầu HÈN NHÁT!
Giữ lấy Giang Sơn, biển, rừng bát ngát
Cho Quê hương vang khúc nhạc AN BÌNH
Thanh Bình 10.06.2026
KHÚC TÂM TÌNH CỦA HẠT BỤI: VỀ SỨ MỆNH VÀ LỜI NGUYỆN LƯƠNG TRI
"Nhiều bạn thường hỏi tôi: Bạn là ai? Bạn từ đâu đến mà như cất tiếng từ trên trời rơi xuống?"
Kính thưa quý độc giả,
Tôi không phải là một vị thần linh, cũng chẳng phải một nhân vật từ cõi mộng mơ bước ra. Tôi không mang trên mình danh xưng cao quý, chẳng sở hữu vương trượng hay lầu son. Tôi chỉ là một hạt bụi nhỏ ngoi lên từ nắm đất quê hương, lớn lên bằng ngọn gió Lào hun hút, bằng chén nước trà chát đậm và bằng những vết thương rớm máu của mảnh đất miền Trung cằn cỗi.
Nếu sự xuất hiện của tôi có vẻ đường đột, xin hãy hiểu rằng: Tôi sinh ra không phải để tìm kiếm phù hoa, mà để hoàn thành một sứ mệnh.
1. Sứ Mệnh Sinh Ra Từ Nỗi Đau Của Mẹ Đất
Một con người không tự nhiên cất tiếng thét nếu chung quanh họ là khúc ca hòa bình. Tôi không tự nhiên bước ra ánh sáng nếu bão tố không đang hoành hành ngoài cửa sổ.
Phương châm sống duy nhất chẻ đôi lồng ngực tôi lúc này chính là:
Cứu người và giúp người.
Bảo vệ những thân phận yếu thế, cô độc giữa dòng đời.
Trở thành chiếc loa cất lên tiếng nói của muôn dân—tiếng nói từ Tòa án Lương tri không thể bị khuất phục.
Chúng ta đang sống trong một xã hội tràn ngập những u tối và bất công. Ngay trên mảnh đất quê hương nơi tôi đang hít thở, dân tộc yêu thương của tôi đang rỉ máu từng ngày trước bạo quyền áp bức. Người nghèo bị tước đoạt đất đai, người chính trực bị dập tắt tiếng nói, và những giọt nước mắt câm lặng cứ chìm vào bóng đêm.
Chính vì những bất công ấy, chính vì nỗi đau xé lòng ấy mà tôi đã phải sinh ra! Tôi là đứa con được hoài thai từ những u uất của đồng bào mình.
2. Lời Nguyện Lặng Lẽ Khi Bình Minh Hốt Nhiên Thức Giấc
Tôi không có nhu cầu ghi danh mình vào sử sách, cũng không mong ước một ngai tòa để đời. Sự tồn tại của tôi lúc này chỉ là một phản ứng tự nhiên của một cõi lòng chưa bị tha hóa перед nỗi đau của đồng loại.
Vì vậy, tôi xin gửi đến quý độc giả một lời nguyện ước sắt đá và sâu thẳm nhất từ đáy tim:
"Tôi xuất hiện vì quê hương đang rỉ máu. Và tôi sẽ tự nguyện mất đi, sẽ lặng lẽ tan vào hư không như giọt sương mai dưới ánh mặt trời, vào cái ngày mà quê hương và dân tộc tôi giành lại được những quyền căn bản nhất của một con người bình thường."
Khi nào người dân trên đất nước này được sống tự do mà không sợ hãi; khi nào công lý được thực thi mà không cần đến những lời kêu gào; khi nào quyền làm người không còn là một đặc ân phải đi xin xỏ—ngày đó, nhiệm vụ của tôi hoàn thành.
Lúc ấy, tôi sẽ mỉm cười quay trở về làm một kẻ vô danh, chìm vào giấc ngủ yên bình giữa lòng đất mẹ, không còn lưu dấu vết gì ngoài một khoảng lặng bình yên.
Kính gửi
Cảm ơn quý vị đã lắng nghe nhịp đập từ lồng ngực của một người con xứ Nghệ.
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen