Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Mưa Sài Gòn


Anh rủ em trở lại tuổi ấu thơ
Tắm mưa Sài Gòn, tình cờ trên phố
Nhìn hạt mưa rơi, kỷ niệm ngày nhỏ
Lại ùa về nhắc nhở nhớ ngày xưa….


Cứ mỗi lần, chiều đem đến cơn mưa
Lại cùng bè bạn nô đùa thích thú
Giữa màn mưa giăng, lòng không trăn trở
Rũ sạch bụi trần, hớn hở cùng nhau

 

Tâm sáng trong, đời bỗng hết u sầu
Mưa ướt áo, hằn chũm cau mới nhú
Dáng mềm mại, cặp đùi non quyến rũ
Giữa mưa rơi, đám thanh nữ quây quần
Nụ cười e thẹn, nghiêng mái đầu xanh
Từng hạt mưa biến thành chân châu quí.
Bức tranh tình, khiến lòng anh ủy mị
Hứng ngàn hạt mưa, nhn khí đất trời
Sức trẻ căng tràn, quấn quýt mưa rơi
Dang tay đón, thân ngời lên vạm vỡ….


Mưa cứ thế tuôn, sạch đời, đẹp phố
Chợt đến, chợt đi, hồn mở xuân thì
Mưa Sài Gòn theo mình từng bước đi
Trong mỗi chiều, thầm thì lời tha thiết
Dẫu có xa quê, tình người đan dệt
Ấm áp yêu thương, da diết khôn cùng
Giọng gái Hà Nội êm mượt như nhung
Trí trai Sài Gòn, oai hùng vững chãi
Tấp nập phố mưa, người đi mê mải
Những chiều mưa rơi, nhớ mãi chốn này.


Tiếng Sóng Biển

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét