Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Giấc mơ thứ 2: Một người bạn học


Sự đổ nát trong mơ giống hệt ngoài đời

Hồi đó trường chúng tôi phải sơ tán lên Hà Tây tránh bom. Đêm Mỹ đánh bom B52 vào Hà Nội, chúng tôi ở ngoài xa nhìn về, lòng đứa nào cũng như lửa đốt. Các quầng sáng lớn cứ bùng lên, bùng lên nối nhau liên tiếp. Chẳng biết đánh vào đâu, vì thời đó làm gì có Đài? Chỉ có loa phóng thanh của xã, nhưng đêm thì không ai làm vệc cả.
Và đêm đó, tôi bỗng thấy mình trở về Hà Nội, nhưng không về phố tôi, mà lại về Khâm Thiên, nơi có nhiều gia đình bạn bè lớp tôi ở nhất. Về đến đầu phố, cản đổ nát hoang tàn đập vào mắt chúng tôi. Những đứa có gia đình tại đó, vừa khóc vừa chạy túa về tìm. Khắp nơi là cánh tay, chân, xương, thịt, quần áo…..văng tung tóe, đâu đó có cả vòng, nhẫn hay bông tai bằng vàng nữa. Không ai dám nhặt (sợ xúi)
Tôi bỗng thấy bên bờ hố bom sâu hoắm, máu văng khăp nơi, sách vở bay lả tả là thằng Khánh, bạn cùng lớp với chúng tôi, nó đang đứng và vẫy tay cho tôi tới. Tôi chạy tới và hỏi “Nhà cậu có sao không?” thì nó biến mất. Và trong mọi thứ tiếng động, tôi bỗng nghe tiếng mẹ tôi gọi ba tôi thất thanh báo tin chị dâu trưởng tôi trở dạ đứa đầu lòng…Tôi giật mình tỉnh lại, người vã mồ hôi đầm đìa và cứ bị ám ảnh về cái cảnh đó. Muốn ngủ lại không được, tôi gọi cái Hằng dậy và kể lại với nó giấc mơ kỳ cục đó. Nó sợ quá, mắng tôi là điên rồ, chỉ mơ vớ vẩn, sao không mơ bom vào Phố cậu đi, lại mơ vào phố tớ? Rồi nó nói, “Thằng Khánh nó ở đây, thì làm sao nó lại đứng cạnh hố bom ở Hà Nội được?”. Chúng tôi đi nằm, nhưng tôi vẫn không tài nào ngủ được. Có cái gì đó cứ day dứt, thôi thúc trong tôi, mà tôi không lý giải được.


Phố Khâm Thiên bị B52 ném bom rải thảm

Sáng hôm sau tất cả chúng tôi dậy sớm hơn thường lệ. Gặp thằng Quyền cùng phòng với Khánh ở sân, tôi hỏi luôn là “Thằng Khánh đâu hả cậu?” tính kể cho nó nghe. Nhưng Quyền nói “Nó về từ chiều qua rồi”. “Ô, có tin rải bom B52 Hà Nội, nhà trường cấm tất cả Học sinh về mà?” “Nhưng nó hết gạo, nên trốn về”. Tôi bỗng thấy tim mình nhói đau, và lo lắng, nhưng không kể nữa, sợ tụi nó lo. Nhà trường sau đó nghe tin bom đánh trúng dọc phố Khâm Thiên, nên cho chúng tôi nghỉ và đạp xe về Hà Nội.
Dọc đường mấy đứa con gái khóc như ri vì lo lắng. Riêng cái Thư tôi đèo nó thì nó lại không khóc, mà thủ thỉ kể đêm qua mơ thấy em trai nó chống 2 tay 2 nng tựa lưng ở cửa, nói chị về nhanh chăm sóc cho mẹ, em và bố đi đây rồi biến mất. Tôi gắng động viên, an ủi nó “Nó nói được, chắc chỉ bị thương thôi.”
Khi về tới nơi, quang cảnh giống y hệt như trong giấc mơ của tôi, tôi chạy tới chỗ trong mơ Khánh đã đứng, thì đó là chỗ cả một đống nhà bị bom đánh trúng đổ lên. Nhìn hố bom sâu hoắm, máu, xương và thịt rơi vãi khắp nơi, những cơn gió thổi những mảnh sách vở bay lả tả trong nắng vàng vọt, tôi bật khóc và gọi thầm “Khánh ơi!”….
Một người chạy qua thấy tôi ngẩn ngơ đứng đó khóc thì quát “Không đi cứu người đi, còn đứng đó làm gì?” Tôi choàng tỉnh, quay lại thì Thư đã đi từ lúc nào, vì nhà nó cũng gần đó. Tôi vội đạp xe tới nhà Hằng, vì mẹ nó coi tôi như con, bố nó mất sớm, nhà chỉ còn mẹ và anh trai nó thôi. Ngay trước cửa là một hố bom nhỏ sâu hút, nhưng nhà còn nguyên, chỉ tường là nứt toác ra thôi. Tôi giật cửa không được, chạy vòng lối sau, thì thấy trong cái bể cạn sau nhà, 1 cái đuôi quả bom còn nguyên thò lên mặt đất. Chạy vào nhà thấy Hằng cùng anh trai đang đỡ me chui trong gầm cái điện thờ ra. Nhà Hằng từ khi bố mất, mẹ ngăn 1 gian nhỏ giữa 2 phòng trước và sau, lập 1 cái điện thờ rất kín đáo. Chúng tôi vội đưa mẹ Hằng ra khỏi khu vực nguy hiểm. Gặp Quyền và Khải có nhà sát nhà Hằng đều an toàn vì 2 quả bom câm ở trước và sau nhà Hằng. Cả đám chạy sang phía nhà Thư chếch xuống phía dưới bên kia đường, thì thấy nhà bị phạt hết nửa, nửa còn lại cũng đang từ từ đổ xuống. Quả bom không trúng nhà nhưng bay qua phạt hết phần nhà trên mặt đất phía sau. Thấy mọi người nói Thư vào trong bệnh viện rồi vì gia đình đang cấp cứu ở đó.
Tạm an tâm, tôi chợt nhớ tới bà chị dâu chuyển dạ trong giấc mơ của tôi, nên phóng xe về, và được tin hai mẹ con chị “mẹ tròn con vuông” trong bệnh viện. Mẹ tôi nói đúng lúc bom rùng rùng, hầm chao đảo thì nó kêu đau đẻ, làm mẹ hoảng. Ba mày phải chạy đi kêu bác sĩ Khang nhà gần đó và nhờ mấy chú tự vệ nhân lúc ngớt bom đưa vào hầm bệnh viện.
Sau này, tôi mới biết, Khánh lúc đó vẫn còn sống cùng với 2 thằng em trai ở trong 1 cái hầm tròn nhỏ ngay dưới tấm phản ngủ. Chiếc hầm này bị nửa trước ngôi nhà của gia đình Khánh trúng bom đổ chùm lên trên. Bố mẹ và đứa em út của Khánh, trú trong hầm giữa ngôi nhà, nên hoàn toàn tan xác. Có lẽ lúc đó Khánh ngất đi và báo cho tôi chăng?
Không ai biết để mà cứu anh em Khánh, vì không ai lúc đó nghĩ có ai còn sống trong hố bom đó nổi. Vậy mà bạn tôi vẫn sống đến ngày thứ 3 mới chết vì đói và khát trong chiếc hầm chật hẹp để chứng kiến 2 đứa em trai lần lượt chết trước mình. Khi được đọc những dòng chữ nghệch ngoạc bằng gạch non của Khánh trên thành chiếc hầm, sau này được đào lên, thương bạn, tôi cứ ân hận mãi…..Giá mà lúc đó, tôi tin những gì mình thấy trong mơ và tìm cách đào bới ở ngay chỗ Khánh đứng….
Nhưng các bạn hãy thông cảm giùm tôi! Lúc đó tôi còn quá non nớt và không thể hiểu nổi quyền lực của siêu nhiên, lại tin đó chỉ là một sự trùng lặp vô tình, hay nói cách khác, “chỉ là linh cảm”. Mà linh cảm thì đôi khi cũng sai, phải không các bạn?
Còn gia đình Thư bạn tôi thì thật bất hạnh, bố nó đang trực ở cơ quan, sốt ruột vì nhà còn mấy mẹ con chưa kịp sơ tán, tranh thủ đạp về thì dính bom, em trai nó đưa em và giục mẹ xuống hầm, chạy tới cái tăng xê tròn ven đường, mới kịp thả người xuống 1 nửa thì cà 1 cây cột điện bằng xi măng bị bom phạt bay sang dộng nát thân dưới, không thể thoát ra được nữa. Mẹ thì không hiểu sao bị mảnh bom tiện đứt cả 2 tay và chân... đúng như lời em nó về báo.
Phố tôi chính ra cũng nằm trong quyệt chéo cánh xẻ của vệt bom B52 khác cắt chéo từ Ngọc Hà qua Giảng Võ lên Ngã Tư Sở, nhưng may, chiếc máy bay này chưa kịp gây tội ác đã bị bắn hạ ở ao Ngọc Hà.

Ghi chép Tiếng Sóng Biển


Khâm Thiên trước ngày bị bom B52 rải thảm


2 nhận xét:

  1. Bạn kể lại một giấc mơ mà là một ký ước đau thương trong chiến tranh, nghe thật đau lòng. Cảnh chiến tranh đau thương mất mát là không gì bù đắp nổi. Khâm Thiên sau đợt B52 rải bom ấy đã đi vào lịch sử, một nỗi đau quá lớn của Hà Nội, của đất nước bạn ạ. Nhưng nói về giấc mơ thì quả thật bạn đã có linh cảm chính xác như được báo trước, thương bạn Khánh quá, rồi gia đình Khánh, Thư....những con người chết oan vì bom đạn chiến tranh. Bạn viết rất hay

    Trả lờiXóa
  2. Bạn ở xa mà cảm thông và hiểu được hoàn cảnh lúc đó và hiểu được mình. Điều đó còn tuyệt vời hơn nữa. Bạn có nghĩ, khi mình mơ mà đúng nhiều quá, tự dưng có những lúc thấy sợ....cả chính mình không?
    Mình chỉ kể những gì mình cảm nhận lúc đó thôi.

    Trả lờiXóa