Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014

Nhà Thơ biết chăng?

Các Hội thi Thơ cứ thi nhau tung hô những bài ca ngợi, sáo rỗng, nhưng quên mất đời thường của dân chúng, quên mất hoàn cảnh thực của Đất nước đang lâm nguy trước nạn ngoại xâm, nguy cơ sụp đổ vì nền kinh tế phụ thuộc, nợ nần chồng chất và bị quan tham nhũng hoành hành, quên đi tiếng khóc than kêu oan của dân thấu tận trời xanh. Thơ không gắn liền với cuộc sống, thơ chẳng có ý nghĩa gì, dù có thể là những vần bay bổng, cũng chỉ là những con chữ sáo rỗng mà thôi.



Kinh tế suy sụp vì quan tham nhũng
Đói nghèo khắp nơi cũng chẳng ai hay
Nỗi đau cay đắng mất đất từng ngày
Quan lộng quyền, dân bị đày khốn khổ
XHCN trở thành méo mó
Phân cực giầu nghèo, Thơ có biết chăng?
Chỉ ngợi ca bay bổng tận cung Hằng
Thơ có thấy, sự nhập nhằng ngân sách?
Thấy lũ cuồng điên đang rình hốt sạch
Những người chống Trung khí phách anh hùng?
Quyết giữ chủ quyền mảnh đất cha ông
Thơ có thấy, dân không còn tin Đảng?
Cứ thơ tràn lan mà không xứng đáng
Với ước nguyện dân, sẽ chẳng lưu đời!
Nếu Nhà thơ xu nịnh ngợi ca thôi
Quên dân chúng đang rã rời tăm tối
Quên nước mắt mẹ, Thơ sẽ mang tội
Phản lại nhân dân, rẽ lối quan tham!
Thơ có chí khí, phải quyết tâm làm
Mũi dao sắc đâm tim gan bọn cướp!
Cướp đất của dân, bán rẻ Đất nước
Hèn hạ theo đuôi "Trung Quốc anh em"
Xảo trá ngôn từ, làm khổ dân thêm
Thơ vũ khí, phải giữ niềm kiêu hãnh.


Tiếng Sóng Biển

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét