Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

TÔI ĐÃ THOÁT HÈN


Khi dân oan bị phá nhà, cướp đất
Tôi chẳng quan tâm, bởi   mình mất gì đâu?
Khi người  biểu tình bị đánh quá đau
Tôi còn mắng: “Dại, dơ đầu họ đánh”
Khi công nhân đòi quyền lợi, tôi tránh
“Chẳng can gì mình”, đành đoạn quay lưng
Mọi người xuống đường đòi chống giặc Trung
Tôi sợ hãi, nên lừng khừng né tránh
Khi cây bị chặt, tôi cũng “chẳng rảnh”
Khói, bụi môi trường, dùng mảnh khẩu trang....

Tôi vẫn ngỡ, sẽ tới được “Thiên đàng”
Tất cả mọi người giầu sang thừa mứa
Tham nhũng bị diệt, ác không còn nữa
“Làm tùy theo sức”, sống giữa đủ đầy.....



Đâu có ngờ Formosa thẳng tay
Xả độc giết biển, bao ngày dân đói
Đảng nói dối quanh, bắt dân chờ đợi
Đàn áp dã man, cấm nói, cấm kêu
Vu khống cho dân “bị kích”, đặt điều
“Theo khủng bố”, mới làm liều “chống Đảng”?
Tội ác xả độc lòi ra ánh sáng
“Bồi thường”- bố thí, chẳng đáng là bao
Dân đi khiếu kiện đông thành phong trào
Đòi bù đắp xứng sao với thảm họa
Phục hồi biển bị thuốc độc tàn phá
Trả lại cho dân nguồn cá dồi dào
Đòi giữ môi trường con cháu ngày sau
Không dặt dẹo, tránh được bao bệnh tật
Lá cờ Tổ quốc, còn có người phất
Không để giặc Trung chiếm tất Biển Đông
Là con dân Việt người nào cũng mong
Thoát được Trung mới hòng thực phát triển



Yêu quê hương, muốn đất nước thăng tiến
Đã nguyện vì dân cống hiến sức mình
Không thể hèn nhát nhìn sự bất minh
Không thể quay lưng cạn tình dân tộc
Không thể cúi khom, gục đầu giả ngốc
Để bọn gian, tham bán nước cho Trung
Bước qua nỗi sợ, đấu tranh tới cùng
Cho dân Việt ngẩng cao đầu kiêu hãnh.


Tiếng Sóng Biển 08.11.2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét