Thứ Ba, 16 tháng 2, 2016

HƯ KHÔNG VÀ HƯ VÔ

Bánh vẽ mà như thật

Mọi hứa hẹn của người không hề thực
Dụ cho tin, dốc sức gắng làm theo
Thứ “chủ nghĩa” viễn tưởng sẽ bay vèo
Khi ta biết là thứ treo ngọn gió
Chỉ có trong mơ, thực không hề có
Chính là HƯ KHÔNG họ bỏ ra lừa
Huyễn hoặc người, bằng mọi chuyện đòng đưa
Lý thuyết xuông về thứ chưa ai thấy
Dùng ảo danh chỉ hòng nhằm che đậy
Mưu xấu xa muốn tước đoạt của người
Vì cả tin, đón nhận “bánh vẽ" thôi
Thứ HƯ KHÔNG dụ cho đời mãi... tưởng.

CÓ rồi KHÔNG chẳng làm ai sung sướng
Hậu quả về sau thuộc hướng trắng tay
Trở lại HƯ KHÔNG nuối tiếc những ngày
Phước, lộc, phúc còn trong tay chẳng giữ.

Những thứ HƯ VÔ thường không có chủ
Chẳng thuộc về ai, khó nắm khôn buông
Chỉ trong ảo ảnh, thuộc dạng vô thường
Không thấy, không nghe, không thương, không ghét
Không thể trói buộc, đóng khung cạn hẹp
Chẳng ai biết, chúng đẹp hay xấu thô
Không mầu sắc, mùi vị, bằng phẳng hay nhấp nhô
Chính là thứ làm mồ chôn tất cả.

Tiếng Sóng Biển 12.02.2016
Ngẫu hứng bất chợt từ bài giảng của Nhà Gom Lá Bàng


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét