Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

Đừng tưởng

“Đừng tưởng cứ núi là cao
Cứ sông là chảy, cứ ao là tù
Đừng tưởng cứ dưới là ngu
Cứ trên là sáng cứ tu là hiền
Đừng tưởng cứ đẹp là tiên
Cứ nhiều là được cứ tiền là xong
Đừng tưởng không nói là câm
Không nghe là điếc không trông là mù....”
Bùi Giáng




Đừng tưởng lá vàng đã thu
cứ Xuân hương sắc, Đông mù tuyết bay
Cứ thấy đàn giỏi hát hay
tưởng dân “văn hóa”, mà đầy tính gian
Đừng thấy dịu ngọt tưởng ngoan
Đừng nghĩ có học thì toàn người khôn
Cứ thấy trăng sáng tưởng tròn
Thấy chút tài mọn tưởng hơn được người
Cứ thấy mật, tưởng ngọt môi
Coi chừng lừa đảo nói lời dễ nghe
Đừng tin vào những câu thề
ham kẻ khoe mẽ, mà chê bạn vàng
Đừng thấy mặc diện tưởng sang
thấy anh cao lớn, tưởng chàng tốt dây
Thấy kẻ ba phải, khen hay
giỏi bắt nạt vợ, chính tay gian hùm
Đừng tưởng vại cũng giống chum
tưởng Sung giống Vả, cùng chùm trên cây
Cứ thấy hiền, tưởng người ngay
hóa quân lường gạt bậc thầy giả sư
Đừng thấy người nhịn, tưởng ngu
Làm ngơ không nói, tưởng mù mà khinh
Đừng nghe nịnh, tưởng thật tình
Đừng thấy õng ẹo, mà rinh ngay về
Đừng thấy giản dị mà chê
thấy người vận hạn mà dè bỉu môi
Đừng tưởng mình sướng cả đời
Muốn gì cũng có, khơi khơi khoe giầu
Đừng nghĩ người chẳng biết đau
cứ nhằm khuyết tật mà châu miệng bàn
Đừng nghĩ là vợ phải ngoan
Ra vào hoạnh họe, sẽ tan cửa nhà
Đừng ghen ghét với người ta
Phận mình trời định, coi là rủi may.
Đừng cậy quyền xuống quá tay
Oan thời báo oán, có ngày trả thôi
Đừng buông phí cả một đời
Thời gian vuột mất, già ngồi đó than
Đừng tham quá, có ngày tàn
Chớ đừng hoạnh họe, đừng gian hại người
Chức quyền, tiền cũng “bạc” thôi
Ông Trời có mắt, con thời gánh thay....


TSB

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét