Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

Khi yêu và Khi buồn


Vạn vật cũng biết yêu thương
Cũng ngấm đau khổ, cũng dường như say
Khi tình yêu đến mỗi ngày
Cây khô trổ lá, mây bay dịu dàng
Mưa rơi, lòng cũng miên man
Gió lay quấn quýt khẽ khàng lời ru
Biển thì thầm, những âm dư
Vang vọng vách đá, lời từ ngàn năm
Yêu thiên nhiên, cảnh thật đằm
Đất cũng biết thở, đá răm cũng tình
Hoa dại e ấp thật xinh
Đêm lạnh vẫn muốn chỉ mình với trăng
Tâm yên ổn, khí cân bằng
Vạn sự thông suốt, nói năng dịu dàng.


Khi tình nhuốm vẻ đa đoan
Cây xanh héo úa, lá vàng rụng rơi
Cảnh chết lặng, gió tơi bời
Biển khơi dậy sóng dập vùi, đớn đau
Vách ngàn dội tiếng âu sầu
Trăng khuya tan nát, dã nhau mảnh tình
Vụn vỡ câu gọi "ơi mình!"
Cát bụi hoang vắng, địa linh tiêu điều


Khi con tim thực biết yêu
Sỏi đá cũng cảm nhận chiều nên say
Khi buồn, cây cũng héo gầy
Trách chi người cũng dại ngây vì tình?!

Tiengsongbien


1 nhận xét:

  1. Khi con tim thực biết yêu
    Sỏi đá cũng cảm nhận chiều nên say
    Khi buồn, cây cũng héo gầy
    Trách chi người cũng dại ngây vì tình?!
    BÀI THƠ MANG TÍNH TRIẾT LÝ SÂU XA....

    Trả lờiXóa