Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

Hoa sắt



Với vỏ bề ngoài lạnh lùng cứng ngắc
Sắt âm thầm trầm mặc góp sức đời
Ai thấu hiểu- tình của sắt muôn nơi
Tấm lòng chân- giúp người trong cuộc sống.

Sắt cũng sắc mầu, hoa đẹp như mộng
Kết vân, tạo hình- thớ giống tâm người
Được chăm chút- sẽ bền vững với đời
Bị bỏ mặc- sắt rã rời han rỉ!



Tình yêu cuả anh mãnh liệt như thế
Giữ trong lòng, âm ỉ bấy nhiêu năm
Như hoa sắt khi nở, dấu in đằm
Rất chung thủy, thăng trầm không thay đổi.

Sắt vốn lặng im, chẳng cần lời nói
Tấm tình nồng, gói trọn gửi vào khuôn
Ai phản bội, sắt cũng chẳng thấy buồn
Giá trị thực, sắt vẫn luôn gìn giữ!



Trầm tĩnh, tự tin mang hồn lữ thứ
Lang bạt tìm em bất cứ phương nào
Anh nhủ lòng, dù cách biển, trời cao
Nếu gặp em- tình sẽ trào sắc thắm!

Và giờ đây, sắt không còn câm lặng
Bởi có em mang nắng ấm cho người
Tim hoà nhịp, nâng hồn sắt chơi vơi
Mỗi chiều về, anh lại cười….say đắm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét