Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017

KHÔNG BAO GIỜ DÂN QUÊN


Nhìn hoa sim tím sườn đồi
Nhớ trận Biên giới bồi hồi xót thương
Ác liệt một dải chiến trường
Bao mạng lính trẻ xác vương chốn này
Họ giấu kín, chẳng ai hay
Chết 800 lính một ngày trên non
3.700 số tròn
Là những người đã bị chôn chung mồ
356 ra tro
Cấm không được nhắc, mặc cho tủi hờn
Các anh vì nước, vì non
Bỏ thân trên dải lối mòn biên cương
Cớ sao lại bị coi thường?
Cớ sao lại cấm thắp hương nhớ người?
Tội ác lịch sử ghi đời
Đảng thân Trung cộng, dân thời hờn căm
17.02 hàng năm
Là ngày dân khắc trong tâm mối thù
Hận này ghi mãi ngàn thu
Cháu con hãy nhớ, chớ mù nhận “anh”
Chúng đã phá nát tan tành
Bệnh viện, trường học, quyết giành đỉnh cao
Lão Sơn, Âm Giải máu trào
Đem tặng Trung cộng, kẻ nào tội đây?
Đảng cố vùi lấp chuyện này
Nhận Trung là bạn, nắm tay “tốt”, “vàng”
Quên Biên giới trắng khăn tang
Quên bao nhiêu cảnh xóm làng xác xơ
Quên chúng qua đánh bất ngờ
Phụ nữ bị hiếp, trẻ thơ cắt đầu
Tất cả ném xuống giếng sâu
Trẻ, già, trai, gái bọn Tầu chẳng tha
Chúng dồn cả dân, quân ta
Pháo đài hang ấy thuận đà giết luôn
400 người cả bé con
Bộc phá, lựu đạn, liệu còn thoát ai?
Cuộc chiến kéo 10 năm dài
Bao người đã chết phí hoài xác thân?
Khi Đảng cùng đám quần thần
Phản bội tất cả mong gần với Trung
Mải lo sắm sửa tiệc tùng
Có ai còn nhớ pháo rung núi đồi
Chỉ dân ơn các anh thôi
Khôn thiêng diệt hết lũ dòi đảng đi.


TSB 17.02.2017

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét