Thứ Hai, 11 tháng 7, 2016

Còn đợi và Cổ tự, thơ đối với anh Lý Đức Quỳnh


XA VẮNG
(Tung hoành trục khoán)
Giữa chốn khói sương buồn khách lữ
Ai hong tóc liễu,gió là đà…

GIỮA nơi quạnh quẽ,nắng chiều tà
CHỐN ấy muôn trùng,xa quá xa
KHÓI vật vờ bay đêm xuống lặng
SƯƠNG bàng bạc tỏa bóng lên nhòa
BUỒN loang viễn xứ,không thuyền mộng
KHÁCH níu mùa xưa,bặt lối hoa
LỮ thứ tìm đâu người hẹn cũ
AI HONG TÓC LIỄU,GIÓ LÀ ĐÀ…
Lý Đức Quỳnh

CÒN ĐỢI?
(Bài đối XA VẮNG thơ anh Lý Đức Quỳnh)

Nao lòng nhớ về nơi chốn cũ
Người xưa có còn ngóng trăng tà?

NAO nao một bóng giữa chiều tà
LÒNG vẫn hướng lòng miền đất xa
NHỚ mãi vần thơ người gửi tặng
VỀ loài hoa sóng chẳng phai nhòa
NƠI này viễn xứ nuôi tình mộng
CHỐN ấy lặng thầm mở lối hoa
CŨ không lời hẹn đan tay thử?
NGƯỜI XƯA CÓ CÒN NGÓNG TRĂNG TÀ?

Tiếng Sóng Biển 11.07.2016

Hinh anh doc dao ve dinh, chua co Viet Nam hinh anh 2 

CỔ TỰ
(Ngẫu hứng cũng dùng vần của bài XA VẮNG)

Chốn ấy thương thay buồn cổ tự
Cô đơn tĩnh lặng giữa hoang tà

CHỐN xưa ai có thấu chăng là
ẤY một bóng hình xa cách xa
THƯƠNG phận hồng nhan trong tĩnh lặng
THAY đời xuống tóc lệ chan hòa
BUỒN trong tủi phận, không mơ mộng
CỔ giữa đời thường, tàn kiếp hoa
TỰ động dâng mình cho nguyện cũ
CÔ ĐƠN TĨNH LẶNG GIỮA HOANG TÀ


Tiếng Sóng Biển 11.07.2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét