Thứ Ba, 9 tháng 2, 2016

Nhất Chi Mai/ Dân Sài Gòn và Đừng buồn nghe con



Nhất Chi Mai
(Bài đối với nhà thơ, nhà điện ảnh Nguyễn Thị Hồng Ngát)

Cây mai già không coi mình cằn cỗi
Mỗi mùa xuân về vẫn trỗi nụ xinh
Trao hồn hoa trên cánh mỏng trắng tinh
Gửi hy vọng của lòng mình trong đó
Vượt qua tháng ngày đông dài buốt giá
Gạn đục lấy trong trao cả tin yêu
Sức sống mãnh liệt, dẫu đã về chiều
Nuôi giấc mơ tặng đời nhiều quả ngọt
Rất lặng thầm, nghe sao như thánh thót
Lời Nhất Chi Mai lọt tới tim người
Ngay thẳng, giản dị, chân tình bạn ơi
Tự trái tim sẽ rạng ngời tỏa sáng


Tiếng Sóng Biển 09.02.2016


Dân Sài Gòn

Tấm lòng Sài Gòn sao mà rộng rãi
Ổ bánh mì đem tặng lại người nghèo
Những thùng nước chè khuyến mãi đem treo
Ngay nơi cửa dịu lòng theo cơn khát
Những quán cơm một, hai ngàn rẻ mạt
Đỡ đói lòng ai chẳng kiếm đủ bát ăn
Tự nguyện chia sẻ lộc vãi Thánh thần
Là trái tim của người dân nơi ấy
Ơi Sài Gòn, chân thành không che đậy
Văn minh xưa giờ mới thấy hơn người
Mặc “kẻ lạ” đang tràn ngập khắp nơi
Dân Sài Gòn vẫn rạng ngời nhân ái.
TSB



______________________

Đừng buồn nghe con

Chợt thấy con buồn vì lá thư lạ
Có lẽ tại con lỡ quá yêu nàng?
Xuân mới đâm chồi, thu nào vội sang?
Hồng chưa nở, sao lá vàng đã héo?
Kỷ niệm đầu đời cất trong ngăn kéo
Đâu dễ lãng quên, trong trẻo mắt ai?
Con ơi, đừng buồn, ngày tháng phôi phai
Mẹ yêu con năm tháng dài hơn thế
Mọi thăng trầm trong cuộc đời dâu bể
Mẹ gánh cho con, bất kể gian nan
Mong hạnh phúc sẽ trọn vẹn chứa chan
Cho đời con chỉ toàn niềm vui sướng
Ngẩng đầu lên con, bước tương lai hướng
Mây sẽ tan, vầng dương lại sáng trong
Rồi đến một ngày thỏa nỗi ước mong
Có người yêu con hết lòng như mẹ

Tiếng Sóng Biển 01.02.2016




Giận làm chi?

Giận hờn cho thoáng mưa bay
Cho thu tàn uá lạnh đầy trong tim
Giận nhau hoang oải cánh chim
Chiều phai nhạt nắng, gió im thôi vờn
Em giận anh, sầu hoàng hôn
Bơ vơ trăng lạnh mỏi mòn ngóng trông
Sáng mai trời sẽ ửng hồng
Em quay trở lại ấm nồng hơn xưa....

TSB


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét