Thứ Năm, 11 tháng 2, 2016

Em xin tặng



Em không muốn, nhốt lại hồn thơ yêu
Tội nghiệp lắm, những vàng chiều nhung nhớ,
Bởi những vần thi, chính là hơi thở
Tự đáy tim em, viết tặng cho đời

Không mầu mè, đôi lúc cũng lả lơi
Bởi cuộc sống có muôn lời tình tự
Xin tặng cho Anh, kẻ bộ hành lữ thứ
Nỗi cô đơn luôn chế ngự trong lòng.

Xin tặng Người, em vẫn ước mong
Một lần thôi, gặp nhau trong đời thực
Xin tặng cho Nàng, những đêm thao thức
Nhớ người thương, chuẩn mực của riêng mình!

Xin tặng Đời, thơ chợt sáng lung linh
Bởi trái tim yêu dân mình đắm đuối
Có thể vần mơ sẽ gây nên tội
Chỉ xin một câu, tha thứ cho nàng!

Tiếng sóng lòng em vốn dĩ đa đoan
Ôm khát vọng yêu dịu dàng say đắm
Vần thi tình cháy trong từng cơn mộng
Hướng về Anh trao mơ ước đáy lòng

Xin tặng Người mà em vẫn chờ trông
Từng đêm vắng, hồn nồng nàn trăn trở
Giữ riêng mình, những dạt dào nhung nhớ
Thả sóng ngàn, lời dang dở vì yêu

Xin tặng cho Ai đơn lẻ mỗi chiều
Tim giá buốt, cô liêu vì chờ đợi
Xúc cảm tâm hồn cháy thành câu nói:
Em thương anh! vời vợi nỗi lòng này…..

TSB

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét