Thứ Tư, 27 tháng 1, 2016

Anh và tôi

Hai người lính của hai chiến tuyến, họ không hề có tội và cũng chẳng thù hận nhau.
Vì sau "Thống nhất" nhìn đất nước cứ kiệt quệ dần, Tham nhũng tràn lan, xã hội suy đồi. Địa chủ, cường hào ác bá và "đế quốc, thực dân bóc lột". Thứ mà ĐCSVN hô hào họ đánh đổ để "cứu nước", thực ra chỉ để xây dựng một "đế chế toàn trị" của Đảng còn dã man, tàn bạo hơn, bóc lột thậm tệ hơn. Mọi ưu tiên xã hội về quyền và tiền đều nằm trong tay giai cấp thống trị mới "rất tập trung" của ĐCSVN. Mọi chính sách, qui định, nghị định...v.v.. đều nhằm phục vụ lợi ích của Đảng để "giữ gìn chế độ", chứ không phục vụ nhân dân và Tổ quốc. 
Nhìn cảnh đất nước đang bị móng vuốt của Trung khống chế, khó có đường lui, cả hai người lính đã từng đứng hai bên chiến tuyến bỗng thấy gần nhau hơn, họ muốn khoác vai nhau quên đi quá khứ đau buồn của dân tộc để cùng kề vai nhau chống kẻ thù xâm lược chung trước mặt.














Đất nước tôi chia hai miền Nam – Bắc
Bao năm dài dằng dặc khúc ruột đau
Chiến tuyến chia ngăn hai đứa hai đầu
Trong trái tim, hằn rõ câu Tổ Quốc

Anh cầm súng quyết tâm bảo vệ nước
Giữ biên cương cho dân được yên bình
Chịu đựng gian khó, chẳng ngại hy sinh
Thề quyết tử, hiến mình cho Dân tộc.
***

Miền Bắc tôi tiết kiệm từng cân thóc
Gửi chiến trường, giành độc lập non sông
Thương Miền Nam, thống nhất ai cũng mong
Căm Mỹ – Ngụy chất chồng cao hơn núi

Bao năm chiến tranh, ai cũng mong đợi
Ngày đoàn viên, ta phới phới niềm vui
Chấm hết thương đau, tay nắm ngậm ngùi
Độc lập, tự do, cuộc đời thăng tiến
***

Có ngờ đâu anh phải chạy ra biển
Trốn sự trả thù hiện diện khắp nơi
Tôi ngơ ngác trước lừa dối câu lời
Lòng tự hỏi, ai là người “giải phóng”?

Phố xá Sài Gòn đẹp như trong mộng
Hàng hóa ngập tràn, cuộc sống đủ đầy
Tôi như người rừng, ngơ ngẩn chốn đây
Lòng thầm ước thiên đàng này không mất
***

Tự đáy lòng, tôi nói lên sự thật
Xin lỗi anh, tôi đã đánh mất mình
Tiếc cho đồng đội đã bị hy sinh
Vì cuộc chiến quá cạn tình vô nghĩa

Thống nhất làm chi? Thật là mai mỉa!
Đảng cho công an chĩa súng ngực dân
Cướp đất bán Trung, đồng hóa dần dần
Giặc tham nhũng thành tay chân Trung hết

Mất biển đảo, tự do bị tiêu diệt
Chỉ Đảng vơ lợi, dân thiệt ngậm hờn
Việt Nam Cộng Hòa, hay Đảng tốt hơn?
Tôi tự hỏi mà lòng còn day dứt.

Tiếng Sóng Biển viết theo cảm xúc từ lời kể của một "anh bộ đội cụ Hồ“

17.01.2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét