Thứ Hai, 21 tháng 12, 2015

Đừng trách trăng buồn



Xin đừng trách em, mảnh trăng côi
Một kiếp lỡ làng treo góc trời
Chẳng dám yêu ai, sợ phận mỏng
Riêng mình đau đớn giữa trời trôi

Đừng giận trăng gầy lúc vỡ đôi
Ôm lòng đơn lạnh, lánh xa người
Để cho nước mắt hoen mi ướt
Than khóc vì tình ai đã phôi

Đừng hận trăng buồn, lặng lẽ trôi
Cô đơn đêm lạnh vẫn thương đời
Quên mình cay đắng, chìa tay ấm
Tỏa ánh nguyệt vàng, rạng sáng ngời

Xin đừng hờn oán, làm trăng đau
Tận sức vì ai, nhận lấy sầu
Chua xót nên treo mình lẻ bóng
Thơ buồn vương vấn mãi ngàn sau

Xin đừng dằn vặt, hãy quên đi
Tan nát khi xa, có được gì?
Duyên hết, biển tình nay đã cạn
Trách nhau cũng thế, đời còn chi?


 TSB 20.12.2015

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét