Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

Anh xin được tha thứ? Và Phận Quỳnh

“Ta ôm vào xoa dịu những vết thương
Của hết lượt đàn bà này
                                  ....... Đàn bà khác”.....
“Còn lại ta
Yêu chỉ mỗi mình em
Nhưng lại đem đớn đau dồn vai em gánh chịu
Đem thời gian rút xuân em khô héo
Đem cơi trầu bóp méo
                               .... Quắt khô đau
Đem đời ta vắt vẻo lướt qua nhau
Nhưng chưa một lần ta bên em, khi em cần ta nhất
Chưa một lần lấy khăn che nước mắt
An ủi em
                   ......thút thít đến nghẹn ngào.....”
(Thơ của Muà Thu Vàng)

Hình minh họa

Anh cay đắng lặng ngồi đó trăn trở
Khi theo bóng hồng, chót lỡ phụ Nàng
Rồi tự trách mình đã quá đa mang
Làm điểm tựa dễ dàng cho ai đó

An ủi, vuốt ve, tình thương anh tỏ
Khiến bướm đêm thì thầm rủ nhau về
Quên Tri kỷ, thả lòng giữa đam mê
Quên tình yêu và lời thề ngày cũ
Quên tất cả, say cơn mê ấp ủ
Nét son môi khiến hồn cứ đong đưa
Nhấp rồi lại quên, chẳng biết uống chưa
Quá mê mẩn say trong mưa tình ái....

Rồi một ngày, sơ tướp như hoa cải
Quay lại tìm em, sóng trôi mãi phương nào
Chẳng thể đứng yên, dáng dấp xanh xao
Đôi mắt buồn ngóng phương nào ..... xa lắm.

TSB




Bài Phậ̣n Quỳnh TSB đối bên Blog của chị Mai Bác Sĩ

Phận Quỳnh

Đêm vàng trăng sáng đỉnh phù vân
Quyến rũ Quỳnh hương đẹp tuyệt trần
Mềm mại uốn cong hình lả lướt
Yêu kiều thiếu nữ sắc thanh tân
Sương giăng phảng phất hồn ngây ngất
Gió gọi huyền mơ cảm bội phần
E ấp mỏng manh thương phận gái
Sớm tàn lưu lệ khiến sầu ngân

Tiếng Sóng Biển


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét