Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

Thượng Đế cho ta


Đồng tiền xưa nay vốn rất bạc
Sang tay nhau là đã khác từng ngày
Lúc rất nhiều, để rồi lại trắng tay
Thời gian trôi, sẽ đổi thay hoàn cảnh
Ai biết điều gì trước đâu mà tránh?
Nắm được quyền, có gánh nổi họa vùi?
Ai dám tự tin, khẳng định suốt đời
Vững trên đỉnh, mà không rơi xuống vực?
Đừng gieo họa, đừng khiến người uất ức
Chỉ Thời gian nắm quyền lực khôn lường
Gặp lúc thịnh, mà hành sự nhiễu nhương
Sẽ có ngày nhận tai ương đau khổ
Hãy chìa tay giúp đỡ người khốn khó
Chớ gian tham, ba họ chịu tội sau
Qui luật đổi rời, hoán vị cho nhau
Chẳng ai mãi sẽ được giầu ba họ
Cũng chẳng ai phải chịu khổ ba đời
Chim lúc sống mổ đàn Kiến tả tơi
Khi chết đi, đành thành mồi cho Kiến
Cây gỗ con làm ngàn diêm thuận tiện  
Thiêu rừng cây, chỉ que nhỏ tiêu rồi
Có quyền lực, chớ vội dại khinh người
Khi thành đạt, chớ ngạo đời khoe mẽ.


Thượng Đế cho ta hình hài như thế
Cặp mắt tinh nằm phía trước để nhìn
Thẳng mà đi, mạnh dạn cứ tiến lên
Quên quá khứ, chớ hận lên móc lại
Ngài cho ta một cái lưỡi mềm mại
Chỉ nói lời hay, nhân ái ngọt ngào
Ngài cho ta một cái đầu ngẩng cao
Hộp sọ cứng, kín đáo che tri thức
Của báu để dành, không ai cuỗm được
Vốn quí do ta tích phước cả đời
Ngài ban mỗi người chiếc mũi nhận hơi
Một cái miệng không buông lời tục tĩu
Nơi nhập nguồn sống, chớ trộn bẩn thỉu
Bệnh tật phát sinh, vì thiếu khôn ngoan
Ngài cho ta đôi tai hướng thế gian
Nghe hai phía, không phải toàn câu chửi
Thượng Đế cho ta lưng thẳng không cúi
Cớ làm sao phải quì gối làm chi?
Tiền tài ngoại thân, đâu đáng giá gì?
Trái tim đỏ, hãy đập vì nhân loại
Biết trao yêu thương, muôn đời sống mãi
Không cầu xin cũng nhận lại mừng vui
Nhân – Quả đáp đền, tự tại mình thôi
Ngài đã ban, hãy LÀM NGƯỜI cho xứng.


TSB 18.10.2015

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét