Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

Cuối thu và Tình đông


Cuối thu

Con đường xưa lá đổ giăng đầy
Kỷ niệm nào như sương khói bay
Thu khiến trời vàng mầu sắc uá
Trái tim buồn buốt giá heo may

Giọt lệ nào rơi xuống chốn đây?
Nôn nao thương cảnh cuối thu gầy
Cây cành trơ trọi, buồn hoang oải
Người cách ngàn trùng đâu có hay?

Cô đơn một bóng giữa thu phai
Dạo bước lang thang những dặm dài
Chỉ nhớ về anh, mong thỏa ước
Bên nhau tay nắm vai kề vai.

TSB 20.10.2015



SÓNG LÒNG
Mây vờn bến mộng nỗi mênh mông
Tiếng sóng cô đơn vỗ nát lòng
Trắng muốt góc trời sương tuyết phủ
Đen ngòm ngọn núi gió mưa đông
Sầu chân lữ khách chưa dừng lại
Hận bước giang hồ chẳng thể mong
Lạc bước khi chiều con phố ngủ
Tình đời cay đắng lắm hay không ?...
                         Nhật Nguyên
                            8/6/2015

TÌNH ĐÔNG (đối bài Sóng lòng)
Trăng treo trên biển vắng mênh mông
Đơn lạnh canh khuya bỗng chạnh lòng
Chợt nhớ tới người, nên mất ngủ
Gọi thầm, lệ ướt những chiều đông
Bến xưa mãi đợi đò dừng lại
Con sóng dịu êm vẫn khát mong
Lang bạt suốt đời cũng chẳng đủ
Xa nhau ngàn dặm, Xuân còn không?
TSB 16.110.2015


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét