Thứ Hai, 26 tháng 10, 2015

Con chó và người đàn ông câm

Hình minh họa

Con chó ngước nhìn Chủ
Người đàn ông cô độc
Họ hiểu nhau qua dấu ngoắc, không lời
Mặc cho xã hội chọc ngoáy không thôi
Hai kẻ đó
Chẳng rời nhau nửa bước
Họ luôn chia nhau thức ăn kiếm được
Tỏ sự quan tâm, chó ngước mắt trông chừng
Mọi ý của Chủ
Chó chẳng thể dửng dưng
Mối giao hòa như cùng chung ngôn ngữ
Chẳng ai biết
Họ hiểu nhau tới từng câu chữ
Bao buồn vui, chẳng thể giữ trong lòng
Thất vọng cuộc đời khiến ông hóa lặng câm
Còn con chó, sinh lầm nhà kẻ ác

Đời vốn đảo điên, tình người đen bạc
Khi còn trẻ thơ, thề sống thác có nhau
Đến lúc vinh hiển, họ có nhớ mình đâu?
Đi giáp mặt, còn quay đầu không biết
Làm quan to, tài lộc vào, quên hết
Bạn thủa hàn vi mọi thua thiệt cùng chia
Cướp đất, phá nhà, đuổi bạn ra đê
Xây dinh thự riêng đề huề thụ hưởng
Vểnh mặt vung tiền phô trương sung sướng
Vợ trẻ, xe sang, đã tưởng vững bền
Nên ra ngoài cậy thế đảo điên
Vạn người ghét, thề nguyền đòi trả nợ....

Thế rồi lệnh trên quyết tiêu diệt chó
Bọn chúng lao vào, con vật bỏ chạy nhanh
Chỉ nửa bước thôi, cuộc tẩu thoát sẽ thành
Bỗng nó nghe thất thanh một tiếng rú...
Ôi đớn đau, đúng giọng của Chủ
Con chó dừng chân quay lại chỗ hiểm nguy
Thanh gỗ phang, máu tóe, nó chết đi
Mắt còn mở, lệ đọng mi lóng lánh....

Ai khốn nạn đã tạo ra thảm cảnh?
Kẻ vô lương, không thể tránh họa vùi
Đến một ngày, tất cả đều đổi ngôi
Kẻ quan tham, giờ đành ngồi trong ngục
Bạn bè, “người thân” những tháng năm trước
Chẳng ai tới thăm, không được tiếng hỏi han
Chỉ còn duy nhất, một kẻ lang thang
Đến lặng lẽ, tấm lòng vàng nhân ái
Nước mắt hối hận “quan” xưa chẩy mãi
Vẫn dối rằng, đây chỉ tại bệnh thôi....


TSB viết theo ý tưởng của nhà văn Kim Lân trong bài “Sự im lặng của nỗi buồn” đăng trên báo Pháp Luật và Đời sống ngày 19.10.2015 tại VN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét