Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Anh là thế



Anh chẳng chê em
sao không để tóc dài
Chẳng trách em mặc váy đầm chỉ có hai quai
Luôn lo em đi giầy cao
lỡ trượt chân ngã xoài trên dốc
Không bao giờ anh muốn em phải khó nhọc tới thân
Bất cứ lúc nào
anh cũng mong mình được ở gần
để chăm sóc cho em
dẫu thời gian làm phai dần mái tóc
Và mỗi khi em khóc
anh xót xa ngăn từng hạt ngọc rơi
Cặp mắt buồn, anh chẳng nói nên lời
Vòng tay ôm, gắn đôi môi trìu mến.
Giữa đám chân dài
anh chỉ thấy bóng dáng em hiển hiện
Chỉ cần có em, dầu đi đến nơi nào
Dù phải vất vả, khó nhọc tận sức ra sao
Anh không ngại
bởi tình yêu đã trao em tất cả.
Chẳng bao giờ anh dối trá
Chỉ ghẹo em cười nhằm giải tỏa nỗi buồn
Nếu thấy mình sai, anh cũng dám nhận luôn
Không cự cãi, chẳng tìm nguồn biện hộ
Trước đám đông anh sẵn sàng tuyên bố
“Anh cần em, chẳng thể bỏ suốt đời,
dù bệnh tật hay già yếu...
mãi mãi anh vẫn yêu em như thế thôi.
Và sẽ nắm tay em, chẳng bao giờ buông lơi, xa cách”.


TSB 10.2015

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét