Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

Ai là chồng?

TSB thấy bài này cuả anh SQ tếu táo, nghịch ngợm (mà cũng có khi có thật) nên viết thành thơ, gửi lên cho bạn đọc có dịp bình luận vui. Mong đừng ai phiền lòng nhé!
Theo Song _Que thanh niên lấy zdợoooo sớm có rất nhiều lợi ích này nhé:

1/ Vợ dậy cho ta tính phục thiện (sẵn sàng nhận lỗi tuy mình không làm gì sai cả).
2/ Vợ dậy cho ta tính kiên nhẫn, chờ đợi không biết mệt (để vợ sửa soạn đi lễ hay đi sắm đồ).
3/ Vợ cho ta sức khỏe (không hút thuốc lá, uống bia, đi chơi khuya với mấy thằng bạn cô hồn).
4/ Vợ dậy cho ta sự tế nhị (không bao giờ chê bai dù cơm khét, canh mặn).
5/ Vợ dậy cho ta sự lễ phép (đi thưa, về trình).
6/ Vợ dậy cho ta sự rộng lượng (kiếm được bao nhiêu tiền, tặng vợ hết)
7/ Vợ là huấn luyện viên thể dục tại gia của ta ( làm vườn, cắt cỏ, đổ rác, giặt quần áo, lau dọn nhà cửa, mang vác khi theo nàng ra phố)
8/ Vợ dạy cho ta tính gọn gàng, trật tự ( chỉ được bày biện của riêng trong một góc tủ vợ cho).
9/ Vợ dạy cho ta sự công chính ( ra đường cứ thẳng một đàng mà đi, không nhìn ngang liếc dọc, nhất là ở chỗ có nhiều phụ nữ).
10/ Vợ giúp cho ta trở thành người cha gương mẫu ( thay tã, tắm rửa, cho con bú, ru con ngủ..vv..)
11/ Vợ dạy cho ta biết giá trị của hai chữ Tự Do (nay không còn nữa).
12/ Vợ dạy cho ta biết phấn đấu với nghịch cảnh ( muốn chết nhưng cứ sống chơi).

SONG QUE

Ai là chồng?

Có vợ sung sướng lắm thay
Từ thân vơ vất - suốt ngày bận lo
Thể dục- quần áo chậu to
Giặt là sạch sẽ- gấp cho gọn gàng
Ra đường vợ cấm liếc ngang
Học tính nghiêm chỉnh cho “sang- khác người”!
Canh mặn, cơm khét- cũng cười
Ấy tính tế nhị- để người khỏi chê!
Kiên nhẫn chờ vợ làm về
Chở vợ bát phố thoả thuê sắm đồ
Sức khoẻ gìn giữ- vợ lo
Nên cấm tất cả- chẳng cho “thứ” gì!
Tiền lương đưa vợ hết đi
Ấy tính rộng rãi- còn chi mà sài?
Là chồng sao chẳng giống ai
“Đi thưa về gửi”- thuộc bài - nhớ nghe!
Lễ phép- lời vợ- khỏi chê
Tuân lệnh răm rắp- không dê gái ngoài
Ra đường không dám nhìn ai
Không lỗi cũng nhận- chiụ hoài thiệt riêng.
Gọn gàng, không được “làm phiền”
Khi vợ chát chít- kẻo “điên”- rồi đời!
Đêm về bồng bế à ơi
Thay tã, giặt dũ, được lời vợ khen
“Chồng em hiền thật là hiền”
Xứng danh bố trẻ- mới yên cưả nhà
Tự do- đành ngó người ta
Còn mình đau đớn, thôi đà lặng câm
Trong xó bếp- nước mắt thầm
Đau lòng muốn chết mà không ngỏ lời
Vợ dậy “cứ sống mà chơi”
“Phù hợp nghịch cảnh”- sống đời mới ngoan!

Còn đâu thân phận “làm Chàng”???
Thôi đành mặc váy cho “sang” với đời!
Tiếng sóng thà mãi chơi vơi
Cũng không muốn lấy một người thế đâu!!!
“Bản lĩnh”- để vợ vò nhầu!
Nàng nào như thế- quên mau cho rồi!
Tôn trọng nhau- nhẹ từng lời
Cùng chia công việc- cuộc đời sẽ vui
Nếu một phiá- phải ngậm ngùi
Còn đâu hạnh phúc? đành thôi- “giải thề”! (Xoá nguyện ước)
Tỉnh lại! rời khỏi cơn mê
Sống cho đúng mức- chẳng chê được người!
Chớ gượng gạo- chuốc tiếng cười
Vợ không tôn trọng- đáng đời anh chưa!?

Hiiiiiiiiiiiiiiii Chúc cho các đôi lưá yêu nhau luôn biết trân trọng, giúp đỡ nhau trong cuộc sống!
Không để ai phải đau khổ, ép mình vì ai!

Thohon Tiengsongbien
Em thấy bài cảm tác cuả anh SQ hay mà cũng đúng với nhiều gia đình, nhưng nếu nói tất cả đàn bà đều vậy thì „oan quá đi!“. Bằng chứng- hãy hỏi anh THANHLEKHAC - niềm vui khi còn vợ bên cạnh và nỗi đau khi vợ không còn nưã….
Xin đưa lên để bạn đọc cùng ngẫm nghĩ và đọc chơi bài đối lại cuả TSB.
Bài cảm tác cuả anh SONG QUE: 
Ai ơi, lấy vợ mần chi
Lấy về lao lực, có gì hay đâu?
Lấy về, ta phải làm trâu
Sáng, trưa, chiều, tối, đêm thâu cũng cày.
Cày tiền, cày bạc cả ngày
Tối về nó lại đọa đày thân ta.
Đi đâu, chẳng dám la cà
Đến giờ cứ phải về nhà mà ăn,
Nhiều khi thèm bát tái lăn
Nhưng lại sợ nó mặt nhăn như bì.
Lúc giận nó chẳng nói gì,
Suốt ngày mặt cứ lầm lì giống ma.
Nghi ngờ, nó lại điều tra
Nó bắt mình phải khai ra: con nào?
...
Lấy rồi chẳng biết làm sao,
Những người chưa lấy, chớ lao vô tròng!
Tiengsongbien xin phép đối lại
Lấy vợ- anh gọi "vào tròng"
Thà thôi đừng lấy- "phòng không" cho rồi!
Suốt ngày nếu thích- rong chơi
Ngó nghiêng gái đẹp- "À ơi"- đã thèm!
Được "chăm sóc"- sướng hơn tiên
Lang bạt khắp chốn, chẳng phiền đến thân
Phở lang chạ- đời bất cần
Nếu lỡ say xỉn- "bốn chân" bò về
Thích "bèo dạt"- cứ việc "phê"....
........
Khi nào già, ốm- bị chê rằng "gàn"
Tiền "hưu" cháy túi- hết sang
"Bút bi hết mực"- chẳng nàng nào theo
Đêm nằm xó bếp còng queo
Mới thấy chua xót- "phận bèo" dạt trôi
Quá tự tin- mải ham chơi
Khoác vào bệnh tật, "rồi đời" anh chưa?!
Ăn chơi- biết mấy cho vưà?
Dọc ngang thành "bụi"- say sưa nhanh tàn....
.......
Vợ- chọn cô thật diụ dàng
Đảm đang chiụ khó, nhẹ nhàng, cảm thông
Còn anh- phải đáng mặt chồng!
Nói năng biết nghĩ, và không "chạ tình"
Cùng xây tổ ấm thật xinh
Sẻ chia công việc- trọng mình, vì ta
Yên vui ông sẽ cùng bà
Nắm tay nhau mãi....chẳng xa, chẳng rời!
Hạnh phúc giản dị người ơi!
Ai cũng biết qúi- một trời nở hoa....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét