Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2015

Tượng đài mòn



Ơi “những tượng đài phơi giữa lối mòn”
Liệu giữ cho đời  được dấu son
Để tên Người vẫn còn sáng mãi?
Dù Đảng tô vẽ tạo nên huyền thoại
Dân nào vui, khi phải đói vì Người?

Ơi những bức tượng được dựng khắp nơi
Là nước mắt, mồ hôi của người cùng khổ
Mượn danh Bác, vơ vào túi chúng nó
Hàng trăm tỉ đồng chứng tỏ “Bác vì dân”
Những bức tượng thực ra chẳng ai cần
Khi dân đói, phải lần từng miếng sống?
Họ thừa tiền xây tượng đài cao rộng
Bỏ mặc dân chết trong nỗi nghèo hèn
Cho thế hệ trẻ đu dây thành quen
Người về hưu phải bon chen khốn khổ

Những tượng đài phai mòn trong mưa gió
Nhạt thếch lòng tin, rêu cỏ hoang vu
Xây làm chi, tạo thêm mối căm thù
Hàng ngàn tỷ, chỉ kẻ ngu mới thuận
Càng tỉnh nghèo, càng muốn làm “điểm nhấn”
Hy vọng vơ thêm, kịp kế cận bề trên
Từ quan, đến tướng chăm chắm vét tiền
Mặt trơ trẽn khoe “ý nguyền” vì Bác
Nói thì hay, việc làm thực lại khác
Tượng đài dựng lên, cốt chia chác nhau thôi
Nếu tôn vinh, “học gương Bác” giữ lời
Thì phải nhớ, mãi không thôi tiết kiệm
Trung hiếu với dân, vì nước dâng hiến
Cán bộ làm gương liêm khiết, công bằng
Một vợ, một chồng, không được lăng nhăng
Luôn chính trực, và nhẹ nhàng phục vụ.

TSB

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét