Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

Mỹ vẫn tiếp tục lãnh đạo thế giới

Ai cũng biết hai câu "Đứng mũi chịu sào" và "Thuyền to sóng cả". 

Nước Mỹ vốn hùng mạnh, vượt trội về kinh tế và kỹ thuật, nên mọi sản phẩm được sản xuất ở Mỹ rất hiện đại, đảm bảo chất lượng tuyệt hảo. 

Lãnh đạo nước Mỹ là những tinh hoa tuyệt đỉnh nhất, được nhân dân lựa chọn và bầu ra, nên họ dốc lòng dôc sức làm việc cho đất nước, thực sự phục vụ ý nguyện của nhân dân.

Không có ở đâu hội tụ nhiều tinh hoa của toàn thế giới như ở Mỹ. Ai đến nơi này cũng được hưởng quyền tư do phát huy tài năng và tìm kiếm cơ hội cho chính mình mà không bị kỳ thị, cho dù bạn có nguồn gốc từ đâu.
 

Trong mọi lĩnh vực và phương diện, nước Mỹ luôn đi trước, dẫn đầu. Luôn sẵn sàng nhận lãnh trách nhiệm can thiệp, giúp đỡ nhân dân các nước yếu chống lại độc tài, tàn ác, bảo vệ hoà bình, mang lại nền Tự do, Dân chủ và quyền làm người, quyền được tự quyết định vận mạng đất nước mình cho nhân dân. 

Nước Mỹ cũng chưa từng xâm chiếm để cướp đất của bất cứ nước nào. Họ chỉ giúp về mặt quân sự và sau chiến tranh là kinh tế, rồi lại rút quân, trả lại quyền lãnh đạo cho người bản xứ. Nước nào được Mỹ giúp đỡ cũng trở nên cường thịnh, nếu biết tận dụng sự giúp đỡ của Mỹ để vươn lên như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan....

Nhân dân Mỹ tự hào và yêu đất nước của mình. Họ dốc sức xây dựng một xã hội văn minh, thịnh vượng. Họ sẵn sàng làm tất cả cho Tổ quốc họ ngày càng mạnh giầu.Và cũng bình tĩnh, giúp đỡ lẫn nhau trong mọi biến cố. Chính vì thế, văn hóa Mỹ không cần quảng bá, cứ tự nhiên lan rộng, ngấm sâu vào các tầng lớp dân chúng khắp thế giới.

Chính vì nước Mỹ chủ trương chống lại độc tài tàn ác, mong muốn đem lại nền Tự do, Dân chủ và quyền được sống, được tôn trọng cho nhân dân toàn thế giới. Cho nên những nước độc tài muốn đè đầu cưỡi cổ nhân dân, muốn thâu tóm quyền lực độc tôn cho một nhóm lãnh đạo, bắt nhân dân phải tôn sùng cá nhân như các nước CS hay ISIS thì căm ghét Mỹ, tìm cách bóp méo, bôi nhọ̣ văn hóa và việc làm của Mỹ..... Chỉ vì chúng sợ nếu thay chế độ Dân chủ, dân được tự do bầu cử đúng nghĩa, thì chính quyền sẽ thuộc về nhân dân, bởi do dân bầu và sẽ phải phục vụ nhân dân. Bọn chúng sẽ mất quyền và lợi béo bở mà chúng đang được độc quyền thụ hưởng. 
Vì vậy chúng tung đủ thứ tin thất thiệt về nước Mỹ và ca ngợi sự phát triển "thần tốc" của Tầu Khựa.
Song TQ dù có phát triển thực sự, nhưng muốn thu phục được lòng dân các nước để dẫn dắt được thế giới thì còn xa vời lắm, vì sự tráo trở, lừa dối và cái danh chuyên sản xuất hàng nhái đã đủ để chẳng nhân dân nước nào muốn tuân phục TQ. Chưa nói ai cũng biết, lãnh đạo TQ "nói vậy, mà không phải vậy" bao giờ.


Simon Johnson

Phạm Nguyên Trường dịch
Các báo cáo về cái chết của sức mạnh Mỹ thường bị phóng đại rất nhiều. Trong những năm 1950, Liên Xô được cho là đã vượt qua Mỹ; hiện nay, Liên Xô đã không còn. Trong những năm 1980, Nhật Bản đã được coi là sắp sửa vượt mặt Mỹ; hiện nay, sau hơn hai thập kỷ trì trệ, không có ai nghĩ đến kịch bản này một cách nghiêm túc nữa. Và trong những năm 1990, liên minh tiền tệ được coi là có khả năng đưa châu Âu lên vị trí nổi bật hơn; hiện nay, các nền kinh tế châu Âu thường xuyên trở thành đầu đề của báo chí thế giới, nhưng không phải theo khía cạnh tốt.
Eocnom_1367027551
Bây giờ đến lượt Trung Quốc. Cho đến gần đây, nhiều người cho rằng Trung Quốc đã sẵn sàng đảm nhận vai trò lãnh đạo thế giới, đấy là nói nếu nước này chưa thực sự giữ vai trò như thế. Hôm nay, những nghi ngờ về triển vọng trong dài hạn của nền kinh tế Trung Quốc đang làm náo động thị trường chứng khoán trên toàn thế giới (trong đó có cả thị trường Mỹ).
Những vấn đề của Trung Quốc và chính sách kinh tế của nước này, trong đó có biện pháp quản lý tỷ giá hối đoái, cần phải được xem xét một cách nghiêm túc. Nhưng Trung Quốc không lãnh đạo thế giới và cũng sẽ không làm được chuyện đó trong tương lai gần. Vẫn chi có Mỹ mới đủ khả năng lãnh đạo thế giới – tin hay không thì cũng thế.
Trung Quốc, như một siêu cường thế giới được xem xét một cách nghiêm túc nhất trong tác phẩm thuộc hàng sest-seller Eclipse: Living in the Shadow of China’s Economic Dominance (tạm dịch: Nhật thực: Sống dưới cái bóng của nền kinh tế Trung Quốc) của Arvind Subramanian, xuất bản năm 2011. (Tác giả hiện là cố vấn trưởng về kinh tế ở Bộ Tài chính Ấn Độ, và tôi là đồng nghiệp và đôi khi các đồng tác giả với ông ở Quỹ Tiền tệ Quốc tế và Viện Kinh tế Quốc tế Peterson.)
Người ta hy vọng rằng chính phủ Ấn Độ sẽ chú ý đến báo cáo của Subramanian về cách thức Trung Quốc tăng trưởng thông qua xuất khẩu hàng hóa chế tạo và cải thiện năng suất lao động trong những lĩnh vực liên quan. Trung Quốc đã hội nhập vào chuỗi cung ứng toàn cầu – sản xuất tất cả hàng hóa cho các công ty khác – trên quy mô mà trước đây không ai có thể tưởng tượng được và các nhà quản lý Trung Quốc đã học được những biện pháp để làm ra sản phẩm tốt hơn.
Nhưng những kinh nghiệm khác của Trung Quốc thì không được tốt như thế. Trong những năm 2000, Trung Quốc có những khoản thặng dư tài khoản vãng lai rất lớn và đã tích lũy được khoản dự trữ ngoại tệ cực kỳ lớn – trong đó, những khoản nợ của kho bạc Mỹ đã là mấy ngàn tỷ USD. Mặc dù trên giấy thì đây là khoản tiền làm người ta choáng váng, nhưng khoản dự trữ lớn như thế thực chất là vô dụng. Nếu Trung Quốc bán tài sản của họ ở Mỹ, đồng USD sẽ yếu đi và các công ty Mỹ sẽ dễ xuất khẩu và dễ cạnh tranh với hàng nhập khẩu hơn.
Nhưng những lo lắng của người Mỹ về việc đang bị người ta qua mặt thì không phải là mới. Cuối những năm 1980, nhiều người đã tỏ ra lo lắng khi một công ty Nhật Bản mua New York City’s Rockefeller Center. Nhìn lại, đó là một trong những sự kiện lớn nhưng không gây ra bất kỳ hậu quả nào của thế kỷ XX. Tương tự như vậy, người Mỹ rất có thể sẽ nhìn lại khoản tiền mà chính phủ Mỹ nợ Trung Quốc và chỉ đơn giản là nhún vai.
Vấn đề lớn hơn là chính sách tỷ giá hối đoái của Trung Quốc. Trong một thời gian dài, Trung Quốc ngăn không để đồng nhân dân tệ bị định giá quá cao – và đây là chính sách tốt, như công trình nghiên cứu của Subramanian khẳng định. Nhưng trong những năm 2000, Trung Quốc đã đi quá xa. Vì những lý do đó vẫn còn đang được tranh luận, đồng nhân dân tệ bị đánh giá quá thấp; kim ngạch xuất khẩu lớn hơn hẳn nhập khẩu và thặng dư tài khoản vãng lai đạt hơn 10% GDP. Đáng lẽ để cho đồng nhân dân tệ được đánh giá cao hơn, giảm dần sự phụ thuộc vào xuất khẩu, các nhà chức trách Trung Quốc lại thích tích lũy dự trữ ngoại hối (những khoản nợ của Kho bạc Mỹ).
Bây giờ Trung Quốc phải tìm biện pháp duy trì tăng trưởng trong khi nhu cầu của thế giới giảm. Quay lại tỷ giá hối đoái được định giá thấp một cách đáng kể gần như chắc chắn sẽ kích hoạt phản ứng của quốc tế, trong đó có phản ứng của quốc hội Mỹ. Nhưng đột ngột chuyển sang tăng trưởng nhằm đáp ứng nhu cầu tiêu dùng trong nước là việc không dễ dàng. Trung Quốc sẽ không sụp đổ (đây không phải là Liên Xô) và nước này cũng khó có khả năng rơi vào tình trạng trì trệ theo kiểu Nhật Bản. Nhưng Trung Quốc đang già đi nhanh chóng – và có thể trở thành già nua trước khi trở nên giàu có.
Thập niên nào cũng có những người dự đoán sự cáo chung của quyền lực Mỹ. Và có một số lý do để lo ngại – đặc biệt là khi một số chính khách Mỹ không thừa nhận bản chất của vai trò toàn cầu của Mỹ. Ví dụ, 70 năm trước đây, Mỹ đã dựng lên hệ thống thương mại và tiền tệ của thế giới, nhưng bây giờ các đảng viên Cộng hòa trong Quốc hội không chịu hỗ trợ cho những thay đổi ở IMF – trong đó có những cải cách nhạy cảm mà hầu như tất cả các nước khác đều ủng hộ.
Tuy nhiên, Mỹ hiện đang thúc đẩy tự do thương mại hơn nữa giữa các nước khu vực Thái Bình Dương và giảm đáng kể những rào cản thương mại với châu Âu. Nếu Mỹ có những quy tắc đúng – ủng hộ những công dân bình thường, chứ không phải là ủng hộ những tập đoàn tự tung tự tác – những sáng kiến trong lĩnh vực thương mại của nước này sẽ tạo ra những đóng góp lớn cho tăng trưởng toàn cầu và sự thịnh vượng của chính mình.
Tương tự như vậy, trong lĩnh vực chính sách tiền tệ, vấn đề lớn đối với thế giới trong những năm tới là khi nào thì Cục dự trữ liên bang (FED) sẽ tăng lãi suất và tăng bao nhiêu. Khi các quan chức trong lĩnh vực tiền tệ tập trung về dự hội nghị Jackson Hole hàng năm, họ sẽ xem xét rất nhiều nhân tố có liên quan của nền kinh tế thế giới. Nhưng Ủy ban thị trường mở liên bang (Federal Open Market Committee), tức là cơ quan đưa ra chính sách, sẽ thay đổi lãi suất dựa gần như hoàn toàn vào cách hiểu của họ về tình hình kinh tế Mỹ. Một lần nữa, những nước khác trên thế giới sẽ phản ứng với biện pháp mà Mỹ đưa ra.
———————————————————
Simon Johnson, một cựu kinh tế trưởng của IMF, giáo sư tại MIT Sloan, cộng tác viên cao cấp ở Peterson Institute for International Economics, và đồng sáng lập blog The Baseline Scenario hàng đầu về kinh tế học. Ông là đồng tác giả, cùng James Kwak, cuốn White House Burning: The Founding Fathers, Our National Debt, and Why It Matters to You.
Bản tiếng Việt: Blog Phạm Nguyên Trường

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét