Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

Đừng nhé anh!



Chỉ chút giận nhau, sóng tan, nguyệt hạ
Cho nỗi buồn đậu trên má lăn dài
Đừng giận em, bỏ mặc tình phôi phai
Để năm tháng trôi hoài trong ác mộng

Đừng nhé anh, quên tình mình nhanh chóng
Quên phút giây dệt mộng đẹp ngày nào
Bỏ mặc Biển giữa bão đời chênh chao
Giọt lệ buồn lại tuôn trào chan chứa



Đừng nhé anh, vứt bỏ đi một nửa
Trái tim yêu cho tan giữa đất trời
Để nửa còn lại rách nát tả tơi
Trong đêm tối vùi lấp đời tàn tạ

Đừng nhé anh, đừng giận em thái quá
Tấm lòng này đã trao cả về anh
Nỡ nào giận, rồi chia cách sao đành?
Mặc thân xác tan nhanh trong cát bụi



Đừng giận em, cũng xin đừng tức tối
Chỉ vì ai lời nói chẳng vừa lòng
Hãy tha thứ, mới đạt được ước mong
Biết yêu thương, sẽ không còn giận nữa

Đừng giận em, sẽ lụi tàn ngon lửa
Đêm giá băng sẽ ngự giữa chúng mình
Nếu thực yêu, sẽ bết cách hy sinh
Tính ích kỷ không lớn hình choáng ngợp



Quên nhé anh, chút nứt rạn, không khớp
Hãy cùng em gắn mối hòa hợp chung
Chút chênh chao nếu ta chẳng thể dừng
Đ̣ích việc lớn sao bỗng dưng lên nổi?

Đừng nhé anh, chỉ vì đôi câu nói
Mà xa nhau sẽ mang tội với đời
Đừng giận nhau để tâm được thảnh thơi
Cho Tiếng Sóng lại ca lời thương nhớ.

Tiếng Sóng Biển





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét