Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

Hà Nội xưa và nay

Tôi xa Hà Nội khi chưa tròn mười tám
Chớm xuyến xao, lãng mạn với Tây Hồ
Những chiều tà, giữa sen nở đung đưa
Con thuyền nhỏ chỉ vừa cho hai đứa
Thưởng thức Bánh Tôm, nhìn người qua phố
Ngắm tà áo bay trong gió dịu dàng
Thong thả, mềm mại thiếu phụ thật sang
Dáng trinh nữ gọn gàng trông tươi trẻ
Tà áo dài cứ bồng bềnh như thế
Áng mây bay nâng bước để ru hồn.



Hà Nội rộn ràng trong mỗi hoàng hôn
Mùi phở thơm vẫn còn luôn quất quít
Sợi bánh trắng ngần, phủ trên là thịt
Từng lát mỏng tang, kèm ít hành tươi
Một chút rau thơm, ớt lát gọi mời
Thưởng thức nóng, để xa rồi nhớ mãi....

Vài năm một lần, tôi quay trở lại
Nhớ mùi Ngọc Lan tỏa ngát sân chùa
Đêm nồng hương Sữa, hoa Sấu như mưa
Bàng xòe tán lưa thưa chùm quả chín
Hàng xà cừ đứng vẫy chào bịn rịn
Bao nhiêu năm phủ rợp kín con đường



Trong trái tim tôi, Hà Nội yêu thương
Nay đã khác, người dường như sầu thảm
Họ đấm đá, chửi rủa nhau không ngán
Con gái chua ngoa, trai loạn ngôn từ
Đâu rồi Hà Nội, trang nhã Anh thư?
Nét lịch lãm, quyến rũ như mất hết.
Trí thức Hà Nội vốn danh hào kiệt
Tháp Bút, núi Nghiên đã viết sử vàng
Nay bị mài mòn khí tiết hiên ngang
Chịu khuất phục giữa bạo tàn oan trái



Hà Nội bây giờ oằn mình hoang oải
Phố chen chúc nhau nắng trải phố phường
Cây chết rụi trong tay bọn nhiễu nhương
Tàn phá hết, khiến con đường cháy khát.
Hà Nội du côn hùng hổ đốn mạt
Chặn đánh người dân, mặn chát máu rơi
Tiếng kêu than dậy khắp cả vùng trời
Dân oan tứ xứ khắp nơi ngồi vật vạ.
Hà Nội của tôi, hồn thiêng tơi tả
Tham tiền giặc Trung, bán cả giang sơn
Bắt dân câm miệng, nuốt xuống căm hờn
Mặc Biển Đông đang dậy cơn sóng dữ.

Hà Nội đâu rồi, ngàn xưa một thủa?
Thanh nhã Tràng An lưu giữa tim người
Nét quyến rũ giờ đã để vuột trôi
Nay còn lại những mảnh đời vô vọng.....


TSB

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét