Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

Hãy yêu thương Mẹ



Mẹ già như trứng đầu non
Như đèn trước gió chỉ còn lắt lay
Hãy chăm sóc mẹ mỗi ngày
Bằng lời thăm hỏi, nâng tay mẹ dìu
Hãy bày tỏ những tin yêu
Nhẹ nhàng lời nói, hãy chiều, hãy thương
Mẹ có mắng, cũng nhịn nhường
Người già khó tính chuyện thường có sao!?
Hãy nhớ rằng mới ngày nào
Ta còn nhỏ dại, mẹ trao những gì
Mẹ nâng ta từng bước đi
Đút từng thìa nhỏ, kiên trì dỗ ăn
Từng đêm đắp lại tấm chăn
Từng ngày tần tảo trở trăn kiếm tiền
Đêm dài thức chẳng ngủ yên
Khi ta đau ốm, mẹ hiền đâu than?

Nay mẹ lẩm cẩm phàn nàn
Tay run xúc vãi chỉ toan cằn nhằn
Tuổi già đâu thể tinh nhanh?
Lưng đau, chân yếu mới đành dựa con
Nỡ nào bỏ mẹ mỏi mòn
Buồn trong sầu tủi cô đơn một mình?
Những gì mẹ đã hy sinh
Nỡ nào gay gắt cạn tình không thương?

Mỗi người chọn một con đường
Xử nhân bạc bẽo là phường vứt đi!
Dù danh tước có là gì
Mẹ mình không trọng, làm chi quí người?
Dẫu rằng đưa đẩy đầu môi
Tâm tính tráo trở, được rồi quay lưng
Có tiền lắm giống lá rừng
Mà không thương mẹ, người dưng ngọt ngào
Chỉ là giả dối đổi trao
Sa cơ mới biết kẻ nào có Nhân.

Hãy giúp mẹ lúc mẹ cần
Hãy làm điểm tựa nâng thân mẹ ngồi
Hãy nhặt từng hạt cơm rơi
Nhẹ nhàng nâng giấc khi trời đổi thay
Hãy xoa bóp giúp chân tay
Khi mẹ đau mỏi, mỗi ngày hỏi han
Tình yêu thương sẽ ngập tràn
Cháu con kính trọng, xua tan tủi buồn
Niềm vui thường trực luôn luôn
Gia đạo yên ấm tạo nguồn lộc sinh.


TSB

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét