Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Em đi rồi

ối với mưa rừng chiều)



"Tiếng dế buồn đọng lại phía chân mây"
Để hồn ta hoang vắng đầy giá lạnh
Cho thế giới này trở nên ảo ảnh
Những hạt mưa bay mỏng mảnh sợi tình

Em đi rồi, giữa cuộc đời phiêu linh
Trái tim ta đau một mình cô lẻ
Nếu biết tình đầu nhạt nhòa như thế
Yêu làm chi cho thân thể úa nhầu?

Em đi rồi đất trời quặn niềm đau
Vốc đêm tối chôn sâu vào kỷ niệm
Muốn quên đi nhưng mỗi lần thu đến
Lệ vẫn hoen mi, hồn bện nỗi buồn.


TSB

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét