Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014

Tự do trong nhà kính



Những chú chim nhởn nhơ trong nhà kính
Tha hồ bay, tưởng mình được tự do
Vội cất giọng ngợi ca đời líu lo
Thức ăn sẵn, không bao giờ rét mướt
Chúng tự hào khoe có bộ lông mượt
Nhẩy múa tung tăng, chao lượn nô đùa
Tưởng cuộc sống đẹp tựa như thơ
Mặc thế giới, ngủ mơ trong khung kính.
 
Rồi một ngày lũ chim bỗng chợt tỉnh
Mới biết lòng tham, toan tính người đời
Phận mỏng manh, chỉ là thú vật nuôi
Bị bán đứng, không một lời thương xót
Bấy nhiêu tháng ngày, nghe lời mật ngọt
Lỡ ngủ mê đua tiếng hót bầy đàn
Đâu có ngờ cuộc sống đầy dối gian
Chỉ vì tiền họ quyết làm điều ác.
Xõa cánh đau thương, gục đầu ngơ ngác
Mất giọng ca, chim xơ xác héo mòn
Khát vọng tự do buộc phải vùi chôn
Đành cúi đầu héo mòn trong tủi nhục.
 
Họ hứa „Độc lập, Tự do, Hạnh phúc“
Thỏa cánh bay, tự túc kiếm miếng ăn
Đất nước thanh bình, chẳng còn khó khăn
„Thế giới đại đồng, tiến nhanh vũ bão“....
Bị đóng khung, mới biết họ lừa đảo
„Vô sản“ là đây, loài cáo rình mồi
Thiệt trăm đường chỉ có lũ chim thôi
Nuôi béo múp suốt đời quân gian tặc
Hy sinh bản thân, chưa hề thắc mắc
Chịu chết vì ai? Bây giờ giặc là ai?
Lũ cáo già đang được thể dương oai
Giăng lưới khắp bắt muôn loài tuân phục
 
Vì tự do, chim ơi đây là lúc
Vùng thoát lên tìm hạnh phúc cho mình
Vì danh dự của bao lứa hy sinh
Vì nước non, giữ trọn tình dân tộc.
 
Tiếng Sóng Biển


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét