Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

Thoát xác




Đời vô tình, sao bắt trải bôn ba....
Đành đau khổ cuối trời xa cô quạnh
Vốc bàn  tay trong đêm buồn đặc quánh
Hứng nước mắt rơi, nghe chạnh nỗi lòng

Vầy vũ đêm dài, trong nỗi khát mong
Hồn chua xót, khi không còn ai nữa
Trái tin nát vì tình xưa một thuả
Ôm trăng gầy, khép cửa một mình ...đau!


Anh đã đến bên, xoa dịu đời nhau
Nguồn ánh sáng, x
ua u sầu đen tối
Tắm mát tâm hồn, gột tình vô tội
An ủi lòng bớt nhức nhối vì ai...
Em chợt thoát xác lãng đãng canh dài
Trong vô định, gót hài tìm chỗ đứng
Dạo giữa vườn thơ ngát hương thơm lựng
Nồng nàn vấn vương dẫu có phai chiều
Tìm lại tình thương chứa đựng tin yêu
Những sợi nắng vẫn lưu nhiều nỗi nhớ
Con đường em đi, dù nhiều trắc trở
Nhớ về anh, hoa nở lại trong hồn!....

TSB

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét