Thứ Tư, 10 tháng 9, 2014

Người đàn bà



“Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc,
Em tìm gì khi thất vọng về tôi?”

Từng sợi phai sương trút xuống tả tơi
Trên khóe mắt đọng lệ rơi chua xót
Em chẳng tìm lại những lời mật ngọt
Đã dụ em vào đắng đót cuộc đời
Đành lặng câm, hóa đá trái tim côi
Trong đêm vắng một mình ngồi xõa tóc
Xuân trôi đi với bao điều khó nhọc
Tủi phận đành quên hạnh phúc ngày nào
Em lỡ chọn lầm cuộc tình chênh chao
Giọt lệ đắng thầm tuôn trào day dứt….

Xa rồi xa, những điều không chân thật
Lời dối gian người cứ khất lần hoài
Tiếc cuộc tình theo gió dần phôi phai
Người Đàn bà lạc loài không thân phận
Nuối tiếc làm chi, một thời hương phấn
Trao cho người, mãi ân hận về sau

Người đàn bà im lặng gìm nỗi đau
Nuốt uất ức, nén sầu vì con cái
Đôi mắt mở to, ngỡ như ngây dại
Ánh chiều rơi, hoang oải cả thân hình
Giấu đêm trong tóc, ngậm tủi làm thinh
Ôm đau đớn chỉ riêng mình quằn quại…..

Tiếng Sóng Biển


2 nhận xét:

  1. Ánh chiều rơi, hoang oải cả thân hình
    Giấu đêm trong tóc, ngậm tủi làm thinh
    Ôm đau đớn chỉ riêng mình quằn quại…..
    Ui!...... đọc bài thơ như thấy con tim ai đó đang rỉ máu!.....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Một đoạn đời đành buông chìm mãi mãi
      Tuổi thanh xuân trôi vuột lại phía sau
      Ngậm hờn tủi, gìm nén giấu nỗi đau
      Chỉ vì con, tiếng nấc sầu riêng giữ

      Xóa