Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014

Không! Anh không thể

Em cứ giận hờn, luôn trách móc anh
Không vì tình yêu dành em tất cả
Không thể vì em, trèo lên núi đá
Hái một đóa hoa, trả giá cuộc đời.
Em dỗi: Hỏi anh mới có thế thôi
Mà đã chối bằng lời: „Anh không thể!“
Bực giận vu vơ, trách anh như thế
Em khóc hoài, kể lể thật xót xa….
Em bảo rằng, anh chẳng giống người ta

Nhưng em biết, anh thật thà, ngay thẳng
Không thể chết, khi em còn trong trắng
Cần có anh, che nắng buổi ban trưa
Cần được anh ngăn, khỏi kẻ lọc lừa
Cần anh chỉ, những điều chưa từng biết
Kể chuyện cười vui, khi em nhọc mệt
Hát em nghe, cho vơi hết tủi buồn
Đôi mắt này, dõi theo bước em luôn
Bởi tính em vẫn còn hay quên lắm
Tình anh trao em, từ tim sâu thẳm
Muốn vòng tay ôm, sưởi ấm thân Nàng
Anh sợ em cảm, áo ấm lười mang
Nên chìa vai dịu dàng làm chỗ tựa
Mỗi lúc ốm đau, em cũng nên nhớ
Anh tận tâm chăm sóc, ở cạnh Nàng
Đôi chân này, cùng em bước lang thang
Tấm lưng anh dễ dàng cho em nghỉ
Anh cõng em trên đường về như thế
Thương em nhiều, anh dấu để trong lòng
Sẽ làm hết mình, thỏa mọi ước mong
Giữa đời thực, chứ anh không thể chết
Chỉ vì đóa hoa em tưởng tượng, thêu dệt
Chiều ý em, tự chấm hết cuộc đời.


Không!
Anh không thể bỏ em lại, em ơi!
Khi vắng anh, cuộc đời em sẽ khổ!
Anh yêu em và biết rằng không có
Người thứ hai chứng tỏ được lòng mình
Như anh dành em, gánh mọi hy sinh
Sẵn sàng yêu em trọn tình mãi mãi.
Nếu tin anh, em hãy quay mặt lại
Nhìn mắt anh, cửa sổ trải tâm hồn
Sẽ thôi hờn giận, và hiểu anh hơn
Sẽ ngừng khóc, khi đời còn phía trước!


TSB

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét