Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014

Anh ngỡ em quên



Anh nhắc em sao không còn nhớ
Ngày mình chạm nhau, phút gặp gỡ ban đầu
Anh trách em, vì chuyện gì đâu
Quên viết thơ, dành anh câu âu yếm.

Em không quên những phút giây kỷ niệm
Ấn tượng đầu tiên, anh khiến em cười
Sau bao ngày nước mắt lỡ rơi rơi
Tình tri kỷ chờ một đời đang đến
Thế gian đổi thay, điều kỳ diệu xuất hiện
Hạnh phúc giản đơn, rất hiếm trong đời
Tình dịu ngọt, ngân khúc nhạc chơi vơi
Ghép hai nửa tâm hồn ngời ngợi sáng
Thỏa giấc mơ xưa, đẹp như thơ lãng mạn
Cảnh như tranh, lòng thanh thản an bình
Biết trân trọng nhau, tình lan tỏa lung linh
Giao hòa, yêu thương, gia đình đằm thắm
Anh hiểu được em, đại dương xanh thẳm
Sâu sắc, bao la, nồng đậm tình người
Rất chân thành, chỉ yêu mình anh thôi
Nên gắn bó muôn đời cùng em mãi.
Dẫu còn xa nhau, chờ em không ngại
Vượt khó khăn, ta sẽ lại trùng phùng
Xây tổ ấm đẹp cho hạnh phúc chung
Trao yêu thương vĩnh cửu cùng năm tháng.

Yêu anh thật nhiều! vầng Trăng tỏa rạng
Bản lĩnh, tự tin, trong sáng tâm hồn
Ngóng chờ anh mỗi chiều tím hoàng hôn
Tiếng Sóng Biển sẽ vẫn còn vọng mãi….




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét