Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

Mẹ của con



Mái tóc bạc vì mỏi mòn cuộc sống
Dẫu khó khăn, tình vẫn rộng biển trời
Con ước cận kề, được gọi „Mẹ ơi!“
Từ trái tim, ngỏ những lời tha thiết

Mẹ sinh ra anh, cho tình con dệt
Giấc mộng trăm năm da diết nhất đời
Con biết ơn, trân trọng lắm Mẹ ơi!
Dịu dàng thủ thỉ những lời âu yếm.

Mẹ tần tảo vì các con cần kiệm
Gánh nặng trên vai, kiếm bữa mỏi mòn
Chắt chiu từng ngày, lo cho các con
Nay là lúc, xin làm tròn chữ Hiếu

Không được Mẹ sinh, nhưng tim con hiểu
Lòng Mẹ bao dung, yêu cả dâu hiền
Thương thật nhiều, cầu chúc Mẹ Bình Yên
Luôn Mạnh Khỏe, triền miên Vui, May Mắn!

Con thèm lắm, được nghe Mẹ căn dặn
Trân trọng bàn tay nhăn trước thăng trầm
Thương một đời vùi chôn mối tình câm
Vì các con, cứ âm thầm như thế….

Con ứa nước mắt, nghe lời anh kể
Bố “đi xa”, Mẹ còn trẻ, con đàn
Cắn răng chịu đựng, vượt mọi gian nan
Cứ “ở vậy” thả xuân tàn theo gió….

Mẹ của con, vần thơ này xin tỏ
Lòng biết ơn - con có Mẹ trên đời!
Con xin hết lòng, để Mẹ thảnh thơi
Sống vui vẻ, luôn cười trong hạnh phúc. 

TSB


Biển và Anh


Biển ru anh từ thủa còn nằm nôi
Bồng bềnh giấc mơ, nổi trông theo sóng
Gió vi vút giữa trời xanh lồng lộng
Mây cuồn cuộn bay, nắng bỏng da người
Lúc hiền hòa, biển dào dạt chơi vơi
Từng con sóng sáng ngời lên trong nắng
Lon ton ven bờ mỗi khi biển lặng
Đuổi bắt chú còng, mãi chẳng muốn về
Thổi tù và ốc, lắng tiếng say mê
Lâu đài cát dựng bên lề con sóng
Kiên nhẫn từng giọt, chẳng hề nôn nóng
Cứ chậm rãi xây, mặc sóng phá hoài
Đắp niềm hy vọng, mơ tới tương lai
Dấu chân nhỏ mãi nối dài trên cát…

Năm tháng trôi theo sóng xa lang bạt
Phập phồng yêu, đón khúc hát tự tình
Giữa biển trời, hoa xuân nở lung linh
Nhịp đắm say đua dập dình chao sóng
Lời hứa đầu tiên, trọn tình nồng ấm
Anh trao đi trong tĩnh lặng u hoài
Thời gian qua, lòng khắc khoải vì ai
Lỗi số phận, không an bài Hạnh phúc

Sâu thẳm trong tim, vẫn một điều ước
Biển vỗ về anh, sóng nước yên bình
Trăng giữa Đại dương rực sáng lung linh

Khơi trong tim, mối tình người Thi sĩ…..



Em mơ ngày bên anh
Nắng vàng trong trẻo sáng
Mây nhẹ trôi lãng đãng
Cây cối cũng tự tình
Được ríu rít bên Mình
Tay trong tay âu yếm
Cùng nhau dạo ven biển
Nghe sóng vỗ thầm thì
Hôn nhẹ lên cặp mi
Anh ôm ghì mạnh mẽ
Khi nghe em thỏ thẻ
Yêu anh nhất trên đời!
Chỉ cần mình anh thôi

Chẳng bao giờ rời nữa.

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Mỗi ngày qua



Cứ mỗi ngày, em gần anh thêm nữa
Đóa hoa tình xuân nở giữa hai ta
Cứ mỗi ngày hương nồng lại lan xa
Kéo xích lại, tình mặn mà tha thiết
Em gần anh hơn, Sóng tràn da diết
Ôm mộng tương lai, thêu dệt ước mơ
Cứ mỗi ngày qua trong nỗi đợi chờ
Gần anh hơn, bằng ý thơ trong sáng
Người tình của em, khúc ca lãng mạn
Giấc mơ ngày xưa, Biển cạn nỗi lòng
Giấu trong góc tim thầm vẫn chờ mong
Ngày gặp gỡ trùng phùng trong mơ ước
Và mình chạm nhau, để ta có được
Đóa hoa tình yêu như phước Trời ban
Em kề bên anh vượt cả Đại ngàn
Nối niềm tin bằng muôn vàn say đắm
Cứ mỗi ngày, tình mình thêm sâu đậm
Gắn kết cùng nhau, đầm ấm chan hòa
Cứ mỗi ngày và lại mỗi ngày qua
Em gần anh hơn cho lời ca đằm thắm!


Điện thoại tình yêu



Dòng điện ngược mình gắng gọi cho nhau
Cả hai đứa đều lớn đầu đó nhé
Chẳng chờ được lâu, hồn như con trẻ
Một thoáng xa, lại nhung nhớ rồi buồn.
Bần thần ngóng trông, chưa nhạt hoàng hôn
Đã vội vã bồn chồn tin nhắn tới.
Anh gọi cho em, chẳng muốn chờ đợi
Em gọi về anh, muốn nói cùng Chàng
Nhớ anh thật nhiều, nỗi nhớ mênh mang
Vòng tay ấm dịu dàng em khao khát.
Mình ơi mình, tình sóng xa dào dạt
Hướng về anh chao chát bến bờ
Ngày mình bên nhau, sẽ đẹp như mơ
Niềm hạnh phúc chực chờ bung sắc thắm
Hoa tình yêu chất trong tim sâu nặng
Hướng về nhau, dù chẳng được cận kề
Run rẩy tự tình, chia sẻ đam mê
Hẹn anh nhé, ngày trở về đắm đuối!

Con đò chiều



Con Đò chiều trôi xuôi dòng nước chẩy
Buồn ngẩn ngơ, run rẩy với cô đơn
Nước nôn nao, đẩy nhịp mạnh chập chờn
Đò cứ thế, mặc sông dồn chao chát
Buồn mối tơ duyên, không còn khao khát
Đò buông nhịp khua, trôi dạt bến bờ
Rồi bất chợt giây phút gặp như mơ
Sóng ru nhẹ từng lời thơ tha thiết
Sông nước, Đò tình quấn nhau quên hết
Có bạn sánh đôi, chiều dệt sắc hương
Đò nao lòng chao trong Sóng thân thương
Nghe tiếng gọi, giữa đêm trường xa vắng
Trái tim rung lên không còn câm lặng
Giấc mơ ngày xưa ban nắng cho đời
Đò nhẹ nhàng chao trên Sóng chơi vơi
Niềm Hạnh phúc cuối trời lung linh sáng.

Tình yêu qua chữ


TSB đọc tâm sự của nhà văn Nguyễn Quang Vinh qua bài «Một m ình», lắng tâm sự của bác qua câu chuyện «con chữ» quá hay và quá xúc động, nên mạo muội tặng bác bài thơ TSB viết theo cảm xúc nhất thời, mong bác không chê.

Lặng ngắm không gian tĩnh chốn quê
Mỗi khi tết đến, xuân đang về
Nhớ bầu vú mẹ, nơi triền cát
Dõi mắt xa xăm lạc bước mê

Từng con chữ nhỏ ghép nên câu
Thả hồn thanh thản, tạm quên sầu
Ngóng cơn gió biển về trong nắng
Se lạnh ướt môi, em ở đâu?

Chữ mang tình anh đến muôn nơi
Chất nặng nỗi đau thương kiếp người
Chữ như hạt cát nơi quê mẹ
Chia sẻ ấm nồng, mãi chẳng vơi

Anh viết bằng tình yêu đắm say
Cảm thông, thân thiện, nghĩa đong đầy
Dốc tâm, hết sức vì nhân ái
Văn bút tự lòng cất cánh bay

Chữ mềm như nước, nhọn giống chông
Sắc chống ngoại xâm, ủ tình nồng
Chữ cũng cương quyết, không ngán sợ
Đả phá c ửa quyền, chữ hóa ngông

Chữ mang nguồn sống từ quê hương
Chữ bỏng như cát, mát vô thường
Chữ thấm nước mắt, hay nóng nẩy
Tình yêu trong chữ vẫn ngát hương

Tiếng Sóng Biển

Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

Sự thực về Putin và Nước Nga

Các Bạn thân mến,
Đọc được bài này trên trang nguoivietdiendan.com, tôi thật sự xúc động, xúc động đến nghẹn ngào về dân Ukreina, một Dân tộc Anh Hùng, đã dám đứng lên chống lại Putin, chống lại cường quyền, bạo lực. biết đoàn kết lại dũng cảm tay không đương đầu với súng đạn Nga để tự bảo vệ Tổ Quốc mình.
Chợt liên tưởng tới Việt Nam mà đau xót. Sao nó giống nhau đến vậy. Hãy đọc bài này và các bạn sẽ biết mình phải làm gì cho tương lai Dân tộc Việt!
                                Biểu tình chống Putin và cuộc chiến chống nhân dân Ukreina

http://nguoivietdiendan.com/vi/news/The-Gioi/Su-thuc-ve-Putin-va-Nuoc-Nga-1702/
Theo Dân Quyền: anh Trần Đức Nguyên nói một cháu ở Pháp (con một bạn thân của anh Nguyên) mới gửi cho tôi bài đính kèm. (Bauxite VN cũng đăng ghi chép nhiều kỳ của một chị người Việt sống lâu năm ở Kiev). Xin chuyển tới các anh chị bài này để có thêm thông tin giúp cho đánh giá tình hình về Ukraine-Crimée-Nga đang nóng bỏng
Trần Đức Nguyên
Gửi các bạn của tôi
Thực sự thì tôi không có ý định viết bài này, nhưng sau khi đọc những thông tin từ Việt Nam tôi quyết định phải viết, viết để ít nhất là những người bạn của tôi, những người đã có một thời gắn bó với nước Nga có một cái nhìn khác với cái nhìn của truyền thông Nga đưa lại
1. Nước Nga và Putin trong mắt tôi.
Putin có lượng cử tri ủng hộ trong nước rất lớn. Ở Việt Nam cũng vậy, rất nhiều người cho Putin là nhà lãnh đạo toàn tài, người phục hưng nước Đại Nga trên thế giới.
           Ở Nga giới truyển thông cũng mua chuộc, đàn áp, bắt bớ và bịt mồm như ở Việt Nam
Đối với tôi Putin sinh ra gặp thời. Thời kỳ của Putin là thời kỳ giá dầu và giá gaz cao kỷ lục. Ngân sách của nước Nga được xây dựng trên 80% là dựa vào nguồn thu từ bán dầu và gaz. Chỉ cần giá dầu tụt xuống dưới 100$/ thùng thì ngân sách Nga đã có vấn đề. Giá dầu vào năm 1998 vào khoảng hơn 10$ / thùng (đã có lúc như vậy ). Dựa vào nguồn thu này Nga có thể chi rất nhiều vào quân đội và trả lương cho các công chức nhà nước (cũng nói thêm rằng bộ máy hành chính vô cùng cồng kềnh, quan liêu, tham nhũng, phần lớn là những kẻ làm việc không hiệu quả kiểu “uống nước chè”như Việt Nam nhưng Putin không cải cách để tạo ra tầng lớp ủng hộ mình ). Lượng cử tri ủng hộ lớn chính vì vậy. Nếu giá dầu như năm 1998 thì Putin cũng không khác mấy Ensin đâu. Hình ảnh Putin lúc đó sẽ giống như độc tài Lukasenko của Bạch Nga. Không có gì mạnh mẽ và phát biểu nặng lời như những kẻ gặp thời. Xưa kia thời Xô Viết sau khi Liên Xô có vũ khí hạt nhân Tổng Bí Thư đảng cộng sản Liên Xô giữa cuộc họp Liên Hiệp Quốc đã rút giầy ra để gõ lên bàn. Có thể ở đâu đó người ta khâm phục hành động của ông ta, còn thế giới văn minh người ta cho đó là hành động không xứng đáng.
Từ khi Putin lên nắm quyền đã tìm mọi cách để đưa tất cả hệ thống truyền thông Nga vào tay mình. Mọi thủ đoạn đã được dùng đến (bắt bớ, doạ nạt để đuổi các chủ sở hữu các kênh truyền hình ra nước ngoài, mua chuộc, doạ nạt các nhà báo…. ). Kết quả là gần như 100 % phương tiện thông tin đại chúng (có lẽ trừ kênh Đoz) nằm trong sự kiểm soát của Putin. Ở 1 đất nước mà internet còn chưa thông dụng như ở Nga thì điều đó có nghĩa là Putin hầu như đã nắm được tư tưởng của người Nga. Khoảng 80 % thông tin liên quan đến chính trị trên phương tiện thông tin đại chúng của Nga là không đúng, có lợi cho chính quyền. Phương tiện thông tin này biến Putin thành 1 siêu nhân: Putin lái tầu ngầm, Putin cởi trần thuần hoá hổ, Putin lái máy bay tiêm kích, Putin lặn xuống hồ Baical…. Các bạn có thấy giống những thông tin trước đây của truyền thông Irak về độc tài Sadam mỗi năm bơi qua sông trong nước lạnh không? Có liên tưởng nào đến chuyện khi nhà lãnh đạo Triều Tiên chết chim cũng khóc và núi thì lở không? Trong quan niệm của tôi những chế độ độc tài mới cần những lãnh tụ siêu nhân. Trong một nhà nước văn minh các nguyên thủ Quốc gia họ như những CEO của các công ty văn minh, dân bầu lên làm việc, đúng trách nhiệm, đúng pháp luật, hưởng đúng như hợp đồng, và không làm tốt thì từ chức. Họ làm việc cần mẫn, không ồn ào, khoa trương nhưng hiệu quả và quan trọng là vì dân tộc, đất nước. Dân Nga có cần 1 Tổng thống thuần hoá hổ, giỏi võ….. khi đại bộ phận dân chúng sống nghèo khổ, đất nước lạc hậu nhưng ông ta là người giàu nhất thế giới với tài sản 120 tỷ $ và đeo những đồng hồ giá 500000 $ khi lương chính thức là hơn 100000 $ / năm?
Nước Nga bây giờ tư tưởng bị bóp nghẹt. Đúng, có thể họ sống không tồi về vật chất do những nguồn lợi do bán tài nguyên. Nhưng ở thế kỷ này cuộc sống đâu chỉ có cơm ăn, áo mặc, nghỉ ngơi… Cuộc đời còn những giá trị con người, quyền tự do tư tưởng mà nước Nga không có cho những công dân của mình. Con đường của nước Nga phải là cải cách kinh tế, phát triển những nghành khác để không phụ thuộc vào bán tài nguyên, phải thay đổi hoàn toàn hệ tư tưởng và những quan niệm trước đây. Rất nhiều người Nga (trong đó có cả Putin ) vẫn có sự nuối tiếc với một đất nước rộng lớn như Liên Xô ngày xưa. Họ không thể sống được với ý nghĩ một Đại Nga không còn, chỉ có nước Nga lạc hậu về công nghệ, tư duy….. vì vậy đôi khi họ muốn chửng tỏ sự vĩ đại của nước Nga bằng việc tổ chức 1 Olimpik đắt đỏ nhất trong lịch sử (chi hết 51 tỷ $ trong khi đó Olimpik Vankuver lần trước chỉ hết có 8 tỷ $. Các chuyên gia tính rằng những công trình đó xây nên sẽ khó khai thác sau này và sẽ cần 7 tỷ $ để bảo dưỡng trong 3 năm ). Những người dân bình thường đâu biết 35 % số tiền đó đã bị các quan chức ăn cắp. Họ muốn chứng tỏ sự vĩ đại của nước Nga bằng việc xâm lược 2 vùng đất (Abkhazia và Nam Osetia) của Grudia (1 nước anh em thuộc Liên Xô cũ ), đưa quân vào 1 nước anh em như Ucraine hay bảo vệ chế độ độc tài cha truyền con nối của Siria mặc dù chế độ này đã dùng vũ khí hoá học giết hàng nghìn người trong đó có cả trẻ em.
Muốn trở thành một nước lớn anh phải sử xự như MỘT CƯƠNG QUỐC chứ không phải như một kẻ cướp dùng vũ lực. Bản thân anh phải là nước mạnh về kinh tế, công nghệ, tư tưởng, cấu trúc, con người… Lúc đó tự khắc các nước sẽ tự coi anh là thủ lĩnh. Chúng ta coi Mỹ là cường quốc không phải bởi chỉ vì Mỹ có tầu sân bay…. mà bởi cơ cấu chính trị, tư tưởng, bởi công nghệ, bởi nhưng Bin Get hay Buffer, Jobs, bởi Faccebook và Google…., có thể bởi Coca- cola, Macdonalds hay quần bò…. Hành xử như Nga chỉ có Trung quốc thôi và sẽ mãi mãi không là cường quốc thực sự.
Nước Nga rộng lớn mêng mông, con người cũng nhiều loại. Nước Nga có một tầng lớp nhỏ là trí thức có kiến thức sâu rộng, hiểu biết siêu phàm… Chính từ đây sinh ra những nhà văn, nhà thơ, nhà khoa học vĩ đại. Rất nhiều người trong dân chúng là những người hiểu biết kém, ý thức chính trị lệch lạc, có những giá trị tinh thần không cao. Nếu đọc kỹ những tác phẩm nghệ thuật của Nga chúng ta thấy rõ điều này, thấy rõ tác giả nhiều lúc như bị ngập vào cái vũng bùn tăm tối, rất muốn tìm một giải pháp, 1 con đường ra. Không phải bỗng dưng 1 nhà văn vĩ đại của nước Nga đã nói: Nước Nga nổi tiếng bởi hai thứ: những thằng ngu và những con đường! Và vì vậy không có gì lạ là uy tín của Putin cao nhất sau khi đánh Grudia và sau khi đưa quân vào Ucraine mới đây. Hoàng đế của Nga không phải là Hoàng đế mà là Sa Hoàng. Mỗi dân tộc có lẽ xứng đáng với người thủ lĩnh của mình. Tôi thì nghĩ rằng Putin muốn đi vào lịch sử. Khi mọi thứ đã đủ rồi ông ta muốn lưu danh muôn thủa. Lịch sử Nga thường nhớ đến Ivan hung bạo, Piot đệ nhất, Ekaterina 2, Stalin… Có lẽ Olimpik đắt giá nhất trong lịch sử vì điều đó, có lẽ xâm lược Ucraine cũng vì điều đó. Trong suy nghĩ của Putin sẽ tuyệt vời sao khi sách lịch sử Nga viết rằng: Tổng thống đã trả lai Crimea cho Đại Nga! Nhưng điều này cũng thật thảm hại chăng? Thế giới (nhất là những người hiểu biết ) yêu và kính trọng nước Nga không phải vì Ivan hung bạo hay Stalin…. mà vì Lep Tolstoi và Puskin, Ecenhin, Blok, Dostoevski, Mendeleep,……
2. Xâm lược Ucraine
Nga đưa quân đội chính qui vào chiếm toàn bộ sân bay, kho tàng vũ khí, nhà Quốc hội ...của Ukreina với lý do "Bảo vệ kiều dân Nga" và Putin nói dối rằng đây là "Địa phương quân" của Ukreina nổi dậy, mua quần áo, trang bị tới tận răng "ở ngoài chợ" - Đó là lời của 1 Nguyên thủ Quốc gia với toàn Thế giới (!)
Cuộc xâm lược Ucraine là một chiến dịch được chuẩn bị chu đáo nhiều năm nay. Từ khi cuộc biểu tình hoà bình ở Kiev bắt đầu diễn ra truyền thông Nga tiến hành một chiến dịch tuyên truyền nhằm bóp méo mọi thứ (80 % thông tin sai sự thực trắng trợn). Các vùng miền Đông Ucraine người ta thường xem các kênh truyền hình bằng tiếng Nga nên thông tin cũng sai lệch.
Truyền thông Nga gọi những người biểu tình ở Kiev là những kẻ khủng bố, những kẻ quá khích cực hữu, những kẻ phát xít. Tôi đã đến Maidan rất nhiều lần và vô cùng khâm phục sự tổ chức và ý thức chính trị của họ. Họ là những sinh viên, cựu binh, những doanh nhân, hoạ sĩ….. (đủ mọi nghề ) đến từ khắp mọi miền của Ucraine (phần nhiều hơn là miền Tây). Đây là một bác sĩ nổi tiếng Ucraine, cháu của bác sĩ Bogomoles mà hiện nay có viện mang tên ông ở Kiev, bà phụ trách viện quân y dã chiến. Đây là những cô sinh viên đến từ miền Tây làm y tá tình nguyện. Đây là một người bà hơn 50 tuổi làm y tá, trên áo có ghi số điện thoại của người thân để thông báo nếu bà bị trúng đạn, 2 bố con 1 viện sĩ Hàn Lâm Ucraine đến từ Kiev…. Không phải rằng vì chính quyền không ký hiệp ước với châu Âu mà họ họ phản đối. Họ đứng dậy đấu tranh vì một cuộc sống và tương lai tươi sáng hơn, khi không có tham nhũng trắng trợn ở mọi tầng lớp quan chức, khi quan toà hay công an không bị mua bán, khi chính quyền không coi nhân dân như cỏ rác, một xã hội mà phẩm giá con người được tôn trọng, những giá trị tinh thần cao cả được đánh giá, mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, thế hệ trẻ được đánh giá theo tài năng thực sự của mình chứ không phải vì con ông cháu cha. Maidan tổ chức như 1 công xã, có bếp ăn, toalet, chỗ tắm gội…. cho hàng trăm nghìn người, wifire miễn phí…. Họ chiến đấu như vậy 3 tháng trời mùa đông, có lúc nhiệt độ ban đêm – 25, -26 độ C. Hàng đêm cứ vào lúc nửa đêm họ đồng thanh hát Quốc ca Ucraine, mỗi chủ Nhật họ tập trung Đại hội nhân dân có lúc hàng triệu người, và cái cảnh trong bóng đêm tất cả mọi người đều bật đèn điện thoại và hát Quốc ca thật bi tráng. Qua rồi cái thời kỳ người ta làm cách mạng vì miếng cơm, manh áo. Có lẽ bây giờ là thời kỳ những cuộc cách mạng vì phẩm giá con người.
                 Những chiến lũy Quyết tử của dân Ukreina trên đường phố với súng ống thô sơ
Có biết bao những cảnh cảm động trong 3 tháng đó: những người cựu binh khoảng 50 tuổi nói với các cô gái “các con lui xuống đi, việc của các con là sinh con, để việc đánh nhau này cho các chú!”, một người phụ nữ Kiev lấy thân mình che cho 1 phụ nữ ở Donhesk, bị lựu đạn nổ mất cả mảng lưng, những người bảo vệ Maidan cầm những cái mộc bằng gỗ xông lên, 1 người bị lính bắn tỉa bắn gục, 3 người cầm mộc che để cấp cứu, còn những người khác vẫn xông lên, những cha đạo cầm thánh giá đứng giữa hai làn đạn…… khi cảnh sát tấn công, tiếng chuông báo động nhà thờ vang lên lúc 4 h sáng y như hồi trung cổ, và dân chúng người đi xe, người chạy bộ, mấy tiếng sau đã tập trung mấy chục nghìn người….. Và đến hôm nay 100 người đã hy sinh. Người ta gọi họ là 100 chiến binh thần thánh. Trên con phố trung tâm ở mối gốc cây có ảnh của họ. Họ là những người rất bình thường: một sinh viên 17 tuổi đến từ Ternopol, một hoạ sĩ nổi tiếng, một nhà báo, một cậu thanh niên 19 tuổi đang học năm thứ ba đại học…. Máu đổ bao giờ cũng là điều đáng sợ, nhưng NHỮNG NGƯỜI ANH HÙNG không hề chết, bởi vì rất đơn giản họ đã đoàn kết được dân tộc, dân tộc Ucraine như tái sinh (các bạn xem video cảnh người ta tiễn đưa những anh hùng về với đất mẹ Ucraine dưới đây). Con phố này hôm nay ngày nào cũng có hàng đoàn người đi viếng những người anh hùng, cả phố ngập trong hoa. Giữa mùa đông, hoa đắt đỏ như vậy, những người dân bình thường dành những đồng tiền cuối cùng của mình mua hoa đi viếng họ. Hôm qua chế độ của Ianukovich còn vững chắc đến mức tưởng không thể sụp đổ, mọi thứ đã sụp đổ trong một ngày chỉ vì sự dũng cảm và ý thức người dân Ucraine. Dân tộc Ucraine dường như tái sinh lại, họ chứng tỏ họ là một DÂN TỘC đáng được kính trọng. Mọi thứ bắt đầu xây mới. Cuộc sống phía trước còn khó khăn nhưng có một điều rõ ràng rằng với 1 dân tộc như vậy các chính trị gia cũng phải thay đổi.
Đúng lúc con đường Tự Do và Dân Chủ hình thành thì xuất hiện Putin cùng quân đội của mình. Aleksandr 3 đã từng nói “đồng minh của chúng ta chỉ là quân đội và hạm đội”, Putin thật xứng đáng là hậu duệ của các vị Sa Hoàng hiếu chiến. Nga không làm bạn với ai cả mà chỉ muốn dùng vũ lực. Truyền thông Nga đưa tin rằng khắp nơi trên Ucraine, đặc biệt là Kiev đầy bọn phát xít, khắp nơi là bạo lực, trấn lột, vi phạm quyền của những người nói tiếng Nga. Tôi tự hỏi rằng biết bao nhà báo,… những người tham gia truyền thông, chả lẽ họ cam tâm bán linh hồn cho quỉ dữ chăng? Thực sự thì họ cũng khó vì một số nhà báo Nga đã bị khởi tố vì dám nói sự thật về Ucraine. Chính truyền thông “bán mình” của Nga đã làm cho dân Nga và những vùng miền Đông tin vào những điều bịa đặt để chính quyền Putin có thể đạt được mục đích của mình tại Ucraine.
               Họ tổ chức nấu ăn theo kiểu Công xã xưa, nấu ăn miễn phí cho người biểu tình
12000 quân đặc biệt tinh nhuệ của Nga đổ bộ vào Crimea với lý do bảo vệ người nói tiếng Nga, bao vây các sân bay, doanh trại quân đội, các vị trí trọng yếu với yêu cầu quân đội Ucraine phải đầu hàng và giao nộp vũ khí (trên mảnh đất của Tổ Quốc mình!). Quân đội Nga bao vây quốc hội để lập nên Quốc Hội và Chính Phủ mới do người của Nga lãnh đạo. Không có gì lạ khi Quốc hội này quyết định sát nhập lãnh thổ vào Nga và quyết định trưng cầu dân ý về việc này. 12000 quân lính Nga mặc quân phục Nga không có các ký hiệu, nhưng dùng vũ khí tối tân của Nga, đi xe biển số Nga…., các quân nhân không ngại trả lời phỏng vấn nói mình từ Nga tới và tung ảnh lên các mạng xã hội. Trong khi đó truyền thông Nga và Putin trả lời phỏng vấn gọi họ (12000 lính) là những đội “Tự vệ Crimea”, ông ta còn nói thêm rằng “còn quân phục thì mua trong cửa hàng bán đầy! “. Xin nhắc các bạn là đây là câu trả lời cho thế giới của một nguyên thủ quốc gia một đất nước muốn thế giới coi mình là cường quốc!!!! Nếu lấy lý do bảo vệ dân nói tiếng quốc gia để đưa quân vào thì Trung Quốc có thể chiếm nhiều nước châu Á, Tây ban nha có thể chiếm nửa châu Mỹ, còn nước Anh thì chiếm nửa thế giới luôn.
Truyền thông Nga và Việt Nam đưa tin quân đội Ucraine chống đỡ yếu ớt hoặc đã đầu hàng. Không có đơn vị nào đầu hàng cả trừ 1 chuẩn đô đốc thực ra là người của Nga. Binh sĩ Ucraine rất anh hùng. Họ không được quyền nổ súng trên đất mình để phia Nga không tạo cớ, vì vậy đôi khi họ dùng tay không và những lá cờ để chống lại quân Nga. Khắp nơi trên Ucraine các điểm tòng quân đều xếp hàng dài, những ông già hết tuổi, những chàng thanh niên không đủ điều kiện sức khoẻ nài nỷ để được tòng quân bảo vệ Tổ Quốc..
3. Tương lai
Tôi chỉ muốn nói với các bạn 1 điều như thế này thôi: có lẽ chúng ta đang sống ở một thời khắc lịch sử. Thời bây giờ thế giới nhỏ bé lắm, thế giới phải chung tay để dẹp bỏ những điều ác, tránh tình trạng 1 kẻ độc tài, lãnh đạo nước lớn gật đầu một cái làm biết bao gia đình có thể ly tán, bao triệu người đau khổ!
Quân Nga vẫn không rút khỏi Crimea, các vùng miền Đông cũng đang căng thẳng. Có lẽ Ucraine sẽ mất Crimea. Nhưng có lẽ người Ucraine và thế giới cần một cú sốc như thế này để hiểu nước Nga (ít nhất là thời Putin):
                             Dân Ukreina tới xin được tòng quân chống Kẻ xâm lược Nga Xô
Người Ucraine sẽ phải chọn con đường của mình là châu Âu, càng tách khỏi Nga càng tốt. Con đường vào châu Âu đã rõ ràng phải phấn đấu và làm càng nhanh càng tốt. Nếu trước đây 1 bộ phận dân chúng Ucraine còn không muốn vào NATO thì bây giờ không còn con đường nào khác. Putin luôn muốn thấy Ucraine lục đục nhưng bây giờ Ucraine đoàn kết hơn bao giờ hết. Ucraine sẽ không bao giờ còn làm một nước trung lập.
Trước năm 1994 Ucraine là cường quốc hạt nhân thứ 3 thế giới sau Nga, Mỹ. Lúc đó đã có Hiệp Định Budapest được ký, trong đó nói rõ Ucraine từ bỏ vũ khí hạt nhân, Nga, Anh, Mỹ sẽ là những nước bảo đảm cho an ninh, chủ quyền lãnh thổ…. của Ucraine. Năm 1997 Ucraine còn có hiệp ướp không xâm phạm lãnh thổ với Nga. Nga với tư cách là nước bảo đảm lại đem quân chiếm đất của Ucraine. Thời xưa thủ lĩnh của nước Đức Bismak (người thống nhất nước Đức) đã nói rằng: “Bất kỳ thoả thuận nào với người Nga đều không có giá trị bằng tờ giấy mà trên đó ghi thoả thuận”. Thật đáng buồn nhưng thế giới phải nhớ đến lời của Bismak khi có việc với nước Nga thời Putin. Nếu thế giới để yên cho Nga xâm chiếm đất Ucraine thì sẽ có sự thay đổi lớn trên toàn thế giới. Bất kỳ một nước lớn nào cũng cho mình quyền được vi phạm các hiệp định quốc tế mà thế giới đã bỏ bao năm nay để đạt được. Những năm 30 của thế kỷ trước Hitle lấy cớ bảo vệ người nói tiếng Đức đã đem quân xâm chiếm Áo và Tiệp Khắc. Cộng đồng thế giới đã nhắm mắt làm ngơ. Những gì xảy ra sau đó ai cũng biết. Thế giới hôm nay với vũ khí hạt nhân nếu xảy ra chiến tranh có thể là một thảm hoạ khủng khiếp.
                  Những đứa con dũng cảm của Dân tộc Ukeina sẵn sàng chết cho Quê hương
Sự việc này nếu không giải quyết các nước trên thế giới sẽ thấy rằng: con đường duy nhất để tự bảo vệ mình là phải có vũ khí hạt nhân. Thế giới thử đi thuyết phục Iran, Triều Tiên…… từ bỏ con đường chế tạo vũ khí hạt nhân đi. Thế giới sẽ đứng trước một cuộc chạy đua hạt nhân mới, đáng sợ hơn là có cả những nước Hồi giáo tham gia.
Sẽ có thông điệp gì cho các nước trên thế giới, đặc biệt vùng Liên Xô cũ? Nếu anh muốn hướng tới xã hội dân chủ thì anh hãy nhìn gương Grudia và Ucraine!
Các bạn của tôi, những người đã gắn bó với tiếng Nga, văn hoá Nga, tôi rất hiểu các bạn. Các bạn coi nước Nga thân thuộc như bạn bè, và điều đương nhiên các bạn có cảm tình với những gì liên quan đến nước Nga, trong đó có Putin. Rất nhiều tầng lớp trí thức Nga đang phản đối chiến tranh ở Nga. Chúng ta biết nước Nga thời chúng ta rất trẻ, sau khi chúng ta sống ở Việt Nam thời rất khó khăn, tình cảm như mối tình đầu. Nhưng khi các bạn đã đi khắp nơi trên thế giới và hãy đến Nga sống một thời gian thôi, các bạn sẽ thấy đầy thất vọng. Tôi thì tôi yêu nước Nga của Puskin và Tolstoi, của Levitan và Chaikovski,…… của những người Nga bình dị với tâm hồn hiếu khách, của những cô gái Nga xinh đẹp….. chứ không phải nước Nga của Stalin hay Putin….
Còn một vấn đề nữa: chúng ta là một nước nhỏ nằm ở vị trí nhạy cảm, biết bao cuộc chiến tranh đã trải qua, bao máu đã đổ. Tôi thường nói rằng: nếu máu đổ để cuộc sống tốt hơn thì chúng ta đã ở Thiên Đường từ lâu rồi! Chúng ta muốn xây dựng một cuộc sống để con em chúng ta không bao giờ còn phải nhìn thấy cảnh chiến tranh, chia lìa, máu đổ. Nhưng nếu thế giới này còn cảnh nước to hơn, mạnh hơn có thể dễ dàng xâm chiếm nước khác thì chiến tranh, xung đột là không tránh khỏi. Hôm nay nếu chúng ta thờ ơ để trộm vào nhà hàng xóm thì ngày mai sẽ đến lượt nhà ta thôi. Cách đây mấy hôm Trung Quốc phát biểu rằng: quyền độc lập, nguyên vẹn lãnh thổ của Ucraine cần được tôn trọng. Hôm qua Trung Quốc đã có những lập trường khác, chả lẽ lại có những trò chơi: anh nợ tôi và ngày mai anh phải ủng hộ tôi? Nếu thế giới để Nga xâm lược Ucraine thì ngày mai có thể thế giới tỉnh dậy với các tin tức như sau: Trung Quốc cho lực lượng gìn giữ hoà bình vào quần đảo Trường Sa, Việt Nam tuyên bố tổng đọng viên….. hoặc Trung Quốc và Philipin giao tranh dữ dội ở biển Đông….
Các bạn hãy hiểu vấn đề như nó có, hãy truyền thông điệp cho những người bạn hiểu biết khác. Biết đâu những cố gắng của chúng ta sẽ làm cho những kẻ thích gây chiến phải chùn tay, và thế giới mà chúng ta đang sống khỏi phải trải qua một cuộc chiến hoang tàn nữa.
(st)
Kili

Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

Đừng giận em nhé anh!



Có những lúc, mình chẳng chạm mặt nhau
Nhưng hãy tin, và đừng sầu anh nhé!
Công việc nhiều, bộn bề em không thể
Chờ được anh đành để nhớ trong lòng!
Đừng giận em! chỉ vì quá khát mong
Có lúc hư, thức chờ trông anh tới!
Rồi đôi lần chậm, để anh phải đợi
Nghĩ ngợi lung tung, khơi kỷ niệm buồn.
Xin hiểu cho em! mắt lệ sẽ tuôn
Nếu vì em, anh phải luôn lo lắng….

Cuộc đời em, nỗi buồn xưa đeo nặng
Khi gặp anh nắng lại ấm trong hồn
Yêu thật nhiều, tha thiết những nụ hôn
Mơ một ngày giữa hoàng hôn tay nắm
Vai kề bên anh, mắt trong mắt đắm
Trái tim đập dồn, dấu lặng giữa đời nhau
Biết rằng bên anh, em sẽ hết u sầu
Không lo lắng, không đau và trăn trở!
Tình chúng mình sẽ như vườn xuân nở
Ngát hương yêu đằm thắm - nợ duyên đời!
Tâm hồn ta bát ngát tựa biển khơi
Tấm lòng nhân tặng người niềm hạnh phúc
Tựa vào nhau giữa biển đời vinh, nhục
Sẻ cùng nhau cả những  lúc thăng trầm
Yêu và Thương tình sẽ chẳng lặng câm
Lời âu yếm luôn nồng nàn trao gửi…..

Đừng giận em! Muôn ngàn câu muốn nói
Yêu anh thật nhiều!
 Xin yêu mãi ngàn năm!.....

TSB


Chia xa



Dáng anh khuất trong dòng người qua lại
Đôi mắt em còn dõi mãi theo Chàng
Trái tim nhỏ run từng nhịp lan man
Dòng lệ ướt ứa tràn nơi khoé mắt

Trách trời cao, nỡ nào đành sắp đặt
Cho mình gặp nhau, rồi cách đôi đàng?
Tình thắm nồng thiêu cháy kiếp đa đoan
Môi khô rát, khát hương tràn ân ái...

Mình ơi mình! sao không quay trở lại?
Xiết chặt tay em, ta mãi không rời
Trong chống chếnh, tim thầm gọi "Anh ơi!"
Phút xa cách, mây vần trời chao đảo

Thân rã rời, hồn rên lên ảo não
Vắng anh rồi, thuyền giữa bão trùng dương
Con sóng trào dâng cuốn dội triều cường
Em đã khóc, không ngượng ngùng - đau đớn....

Những ngày bên anh, dịu dàng sóng gợn
Bao yêu thương trói gọn trái tim này
Từng phút chạm nhau, ngợp giữa đắm say
Để vĩnh viễn hồn này bên anh mãi....

Em gắng vì anh, vượt qua trở ngại
Chờ ngày bên nhau kết lại tơ lòng
Ước nguyện tương phùng, hai đứa đều mong

Chúa ban phước cho tình nồng muôn kiếp....

Trước phút chia xa


Phút chia ly đã cận kề
Bước chân lưu luyến, lối về bâng khuâng
Tâm ngơ ngác, ngấn lệ dâng
Bàn tay níu giữ, bần thần vì ai
Phía trước, một chặng đường dài
Không anh, đơn chiếc má phai sắc rồi
Vì anh gắng gượng nụ cười
Nhưng tim héo hắt, mưa rơi trong hồn
Bước chân xiêu vẹo, chập chờn
Mạch không liền nhịp, bồn chồn xót thương
Môi tái ngắt, mắt mù đường
Tâm gào đau đớn, lệ vương khóe buồn
Xa rồi, hai đứa hai phương
Có còn mong muốn môi hường chạm nhau?
Anh hay chăng, cuối trời sầu
Tim con sóng nhỏ quặn đau vì Chàng?!


Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014

Tình của anh



Tình yêu thương của anh
Trong lành như dòng suối
Êm đềm da diết gọi
Nôn nao những đợi chờ
Lung linh đẹp như mơ
Ru hồn thơ vào mộng
Đêm hằng đêm em ngóng
Được nhìn thấy bóng chàng
Nụ cười thắm dịu dàng
Mắt mênh mang nỗi nhớ
Tình mình không trăn trở
Không một thoáng muộn phiền
In đậm dấu tơ duyên
Hẹn nhau trong tiền kiếp
Nên yêu nhau tha thiết
Kết tơ dệt mộng vàng
Say đắm giữa miên man
Em và chàng trao gửi….

Tiếng Sóng Biển


Anh ngỡ em quên



Anh nhắc em sao không còn nhớ
Ngày mình chạm nhau, phút gặp gỡ ban đầu
Anh trách em, vì chuyện gì đâu
Quên viết thơ, dành anh câu âu yếm.

Em không quên những phút giây kỷ niệm
Ấn tượng đầu tiên, anh khiến em cười
Sau bao ngày nước mắt lỡ rơi rơi
Tình tri kỷ chờ một đời đang đến
Thế gian đổi thay, điều kỳ diệu xuất hiện
Hạnh phúc giản đơn, rất hiếm trong đời
Tình dịu ngọt, ngân khúc nhạc chơi vơi
Ghép hai nửa tâm hồn ngời ngợi sáng
Thỏa giấc mơ xưa, đẹp như thơ lãng mạn
Cảnh như tranh, lòng thanh thản an bình
Biết trân trọng nhau, tình lan tỏa lung linh
Giao hòa, yêu thương, gia đình đằm thắm
Anh hiểu được em, đại dương xanh thẳm
Sâu sắc, bao la, nồng đậm tình người
Rất chân thành, chỉ yêu mình anh thôi
Nên gắn bó muôn đời cùng em mãi.
Dẫu còn xa nhau, chờ em không ngại
Vượt khó khăn, ta sẽ lại trùng phùng
Xây tổ ấm đẹp cho hạnh phúc chung
Trao yêu thương vĩnh cửu cùng năm tháng.

Yêu anh thật nhiều! vầng Trăng tỏa rạng
Bản lĩnh, tự tin, trong sáng tâm hồn
Ngóng chờ anh mỗi chiều tím hoàng hôn
Tiếng Sóng Biển sẽ vẫn còn vọng mãi….




Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

ĐẶNG VĂN SINH: Bàn về Tuyển tập Thơ Việt ở Đức

ĐẶNG VĂN SINH: Bàn về Tuyển tập Thơ Việt ở Đức: Đài Trang: Bàn về   Tuyển tập Thơ Việt ở Đức Tạo sân chơi cộng đồng Tôi không phải một nhà văn, cũng không phải là nhà thơ, chỉ...

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

Sự thực trong mối quan hệ Việt Nam - Trung Quốc

TSB vô tình tìm thấy bài này trong Wikipedia Kopie về cho bạn đọc cùng tham khảo. 
http://vi.wikipedia.org/wiki/Quan_h%E1%BB%87_Trung_Qu%E1%BB%91c_%E2%80%93_Vi%E1%BB%87t_Nam

Giai đoạn 1972 - 1990


Một áp phích của Việt Nam năm 1979 cho thấy quan hệ căng thẳng giữa hai nước vào thời điểm này.
Gia tăng cẳng thẳng trong quan hệ hai nước. Việt Nam thân Liên Xô, còn Trung Quốc bắt tay với Mỹ. 1972 Nixon sang thăm Trung Quốc, đưa Việt Nam lên bàn cân, Trung Quốc ủng hộ Mỹ tấn công toàn diện Việt Nam. Hai nước ký Tuyên bố chung Thượng Hải, đặt nền móng cho liên minh chiến lược chống lại Liên Xô. Sự bắt tay của Trung Quốc với Mỹ càng làm Việt Nam xích lại gần Liên Xô. Đồng thời Trung Quốc ép Việt Nam từ bỏ lối đánh tổng tiến công, chỉ dùng cấp trung đội trở xuống, chấp nhận chia cắt đất nước (Theo Lê Duẩn).[cần dẫn nguồn] Chiến tranh biên giới Việt Trung xảy ra tháng 2 năm 1979 là cực điểm của quan hệ căng thẳng giữa Việt Nam và Trung Quốc. Trong thời gian đó, Việt Nam gọi Trung Quốc là "phản động", "bành trướng", "bá quyền". Đồng thời Trung Quốc cũng gọi Việt Nam là "tiểu bá". Việt Nam cũng thường chỉ trích Trung Quốc đã theo chiến lược "liên Mỹ đả Việt" và xem đó là quốc sách trong thời điểm đó, đặc biệt sau khi Việt Nam biết được những cuộc mật đàm giữa Chu Ân Lai và Henry Kissinger.
Sau khi Quân đội Nhân dân Việt Nam và Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam tấn công, nổi dậy và kiểm soát toàn bộ miền Nam Việt Nam, thống nhất hai miền vào năm 1975, quan hệ Việt Trung ngày càng căng thẳng. Một mặt do quan hệ Liên Xô Trung Quốc trở nên thù địch, mà Việt Nam lại về phe Liên Xô, ký hiệp định Quân sự toàn diện với Liên Xô (nhưng khi chiến tranh biên giới 1979 xảy ra, Liên Xô đã đứng ngoài cuộc). Trung Quốc trợ giúp toàn diện chính quyền Khmer Đỏ tại Campuchia, tiến hành quấy phá biên giới phía nam Việt Nam. Khi quân đội Việt Nam tràn sang đánh chính quyền Khmer Đỏ và giải phóng Campuchia, Trung Quốc càng thù địch với Việt Nam hơn. Điều phải đến đã đến, chiến tranh Biên giới Việt Trung 1979 xảy ra, kéo dài suốt hơn 10 năm, để lại nhiều hậu quả cho phía Việt Nam. Cuộc đưa quân sang Campuchia của Việt Nam khi đó cũng là chủ đề đáng được nhắc lại vì phía TQ cho rằng cuộc chiến 1979 chủ yếu để 'dạy cho VN một bài học' vì 'xâm lăng Campuchia', nước khi đó là đồng minh.[5]. Theo Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, Trung Quốc đánh Việt Nam "Cũng một cách nữa là họ trả thù cho Pol Pot. Đồng thời lúc bấy giờ ông Đặng Tiểu Bình cũng muốn quan hệ với Mỹ cho nên đánh chúng tôi để cho Mỹ thấy rằng là giữa Trung Quốc và Việt Nam không phải là đồng minh, không phải là cùng nhau Cộng Sản nữa. Trung Quốc muốn cho Mỹ tin để phát triển quan hệ với Trung Quốc. Vì Trung Quốc lúc bấy giờ muốn phát triển quan hệ với Mỹ. Đánh Việt Nam là một món quà tặng cho Mỹ"[6]
Xem thêm Chiến tranh biên giới Việt-Trung, 1979
Năm 1988, Hải quân Quân giải phóng Nhân dân Trung Hoa đưa quân chiếm đóng bãi đá Colin, bãi đá Len Đao và bãi đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa, do 3 bãi đá này không có quân đội đồn trú nên Hải quân Nhân dân Việt Nam phải đưa quân ra bảo vệ, đánh trả và cuộc chiến nổ ra vào ngày 14 tháng 3 năm 1988. Phía Việt Nam mất 3 tàu vận tải của hải quân Việt Nam, 64 thủy binh Việt Nam đã thiệt mạng. Trung Quốc bị hư hại tàu chiến, thương vong 24 thủy binh. Kể từ đó Trung Quốc đã chiếm đóng bãi đá Gạc Ma và hai nước cùng cho hải quân ra đóng giữ một số bãi ngầm khác mà hai bên cùng tuyên bố chủ quyền.
Xem thêm Hải chiến Trường Sa 1988

Bình thường hóa quan hệ năm 1990

Năm 1989, với việc rút quân của Việt Nam khỏi Campuchia, quan hệ Việt Trung có cơ sở để bình thường hóa. Hội nghị Thành Đô ngày 3-4/9/1990 là bước ngoặt của quan hệ Trung Việt. Tại đây, phía Việt Nam có Nguyễn Văn Linh, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, Đỗ Mười, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng và Phạm Văn Đồng, cố vấn Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam. Phía Trung Quốc có Tổng Bí thư Giang Trạch Dân, Thủ tướng Lý Bằng. Cuộc gặp mặt này là theo sự "quân sư" của Đặng Tiểu Bình. Hai bên ký kết Kỷ yếu hội nghị đồng thuận bình thường hóa quan hệ hai nước. Cuộc gặp mặt bí mật này không được công bố trong nước.
Ngày 5/11/1991, Đỗ Mười, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam và Võ Văn Kiệt, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng đến thăm Trung Quốc. Ngày 7/11/1991, hiệp định mậu dịch Trung - Việt và hiệp định tạm thời về việc xử lý công việc biên giới hai nước đã được ký tại Nhà khách quốc gia Điếu Ngư Đài, Bắc Kinh.

Giai đoạn sau 1991


Cột mốc ở khu vực biên giới Việt Nam - Trung Quốc
Quan hệ Việt Nam-Trung Quốc trong những năm đầu thế kỷ 21 phát triển theo hướng Việt Nam ngày càng có quan hệ sâu rộng với Trung Quốc trong hầu hết các lĩnh vực, đặc biệt là kinh tế và chính trị. Báo chí Việt Nam những năm gần đây luôn luôn ca ngợi tình hữu hảo hai nước, cho dù hai bên có tranh chấp tại khu vực biển Đông mà cả 2 nước đều tuyên bố chủ quyền. Dưới thời Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu, Việt Nam ký hai Hiệp định Biên giới trên bộ và phân chia vịnh Bắc Bộ với Trung Quốc. Theo báo chí chính thống của Việt Nam, Việt Nam có quan hệ mật thiết "môi hở răng lạnh" với Trung Quốc. Hai nước đều do hai Đảng Cộng sản lãnh đạo.
Giai đoạn sau này đánh dấu bằng một số mốc sau:
Các vấn đề còn nổi cộm trong quan hệ giữa hai nước bao gồm:
  • Phân chia biên giới trên biển: Đường lưỡi bò của Trung Quốc trên vùng biển mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền
  • Chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Tháng 1/1974, hải quân Trung Quốc đụng độ với hải quân Việt Nam Cộng hòa tại Hoàng Sa và chiếm đóng các đảo này. Năm 1988, Trung Quốc đưa quân chiếm một số đảo tại quần đảo Trường Sa.[7] Năm 2009, Trung Quốc tuyên bố lãnh thổ của họ tại biển Đông (hay Nam Trung Hoa) kéo dài toàn bộ vùng biển này, theo hình lưỡi bò. Ngược lại, chính phủ Việt Nam cũng tuyên bố chủ quyền với 2 quần đảo, bác bỏ những tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc và gọi đó là những tuyên bố vô căn cứ.

Ảnh hưởng về Văn hóa

Trung Quốc tiếp tục có những ảnh hưởng về Văn hóa tới Việt Nam kể từ sau khi bình thường hóa quan hệ, cho phép các loại hình văn hóa của Trung Quốc được xuất bản rộng rãi tại Việt Nam. Rất nhiều các loại phim Trung Quốc được dịch và trình chiếu tại các đài truyền hình Trung Ương và địa phương.

Quan hệ kinh tế và thương mại

Trong chuyến thăm Trung Quốc của Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh tháng 5-2008, hai bên nhất trí phát triển “quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện”. Hiện nay, Việt Nam mới chỉ thiết lập quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện vớiNga và Trung Quốc.
Từ khi bình thường hóa quan hệ năm 1991 đến nay, quan hệ kinh tế thương mại Trung Quốc – Việt Nam được khôi phục và phát triển nhanh chóng. Kim ngạch thương mại giữa hai nước từ hơn 30 triệu USD năm 1991 lên 22,5 tỷ USD năm 2009, tăng gấp gần 700 lần. Trung Quốc đã trở thành bạn hàng lớn nhất của Việt Nam. Lợi ích thương mại song phương mang lại cho hai nước là điều dễ dàng nhìn thấy. Nhưng cùng với thương mại song phương liên tục tăng trưởng, vấn đề mất cân bằng trong thương mại giữa hai nước đã ngày càng bộc lộ. Việt Nam hết sức coi trọng vấn đề nhập siêu trong thương mại với Trung Quốc.[8]
Hàng hóa xuất khẩu sang Trung Quốc của Việt Nam chủ yếu gồm dầu thô, than đá và một số nông sản nhiệt đới, sản phẩm nhập khẩu từ Trung Quốc chủ yếu có máy móc thiết bị, thép, sản phẩm hóa chất, thiết bị vận tải, nguyên phụ kiện dệt may, da giày, phân bón và vật tư nông nghiệp, và hàng tiêu dùng. Có thể thấy, những năm gần đây, kết cấu hàng thương mại giữa hai nước thay đổi không lớn, Việt Nam vẫn dựa vào xuất khẩu nhiên liệu và nông sản phẩm là chủ yếu, còn nhập khẩu từ Trung Quốc chủ yếu là hàng công nghiệp và hàng tiêu dùng. Tuy nhiên, những năm gần đây, quan hệ kinh tế còn có những vấn đề nổi cộm. Trước hết là vấn đề mất cân bằng trong thương mại song phương. Năm 2009, riêng nhập siêu từ Trung Quốc chiếm tới 80% tổng lượng nhập siêu của Việt Nam.
Về chất lượng, Trung Quốc cũng xuất sang Việt Nam theo đường tiểu ngạch nhiều loại hàng hóa không đảm bảo chất lượng chỉ chạy theo mẫu mã, thị hiếu và giá rẻ, trong văn hóa bình dân của Việt Nam, hàng Trung Quốc hay hàng Tàu hay made in China nhiều khi dùng để ám chỉ các loại hàng hóa kém chất lượng nhưng giá rẻ mạt, nhiều mẫu mã, đa dạng, các loại hàng nhái, hàng giả từ đơn giản cho đến những hàng hóa trong lĩnh vực công nghệ cao như điện thoại, máy tính, xe cộ.... Chưa kể đến Trung Quốc còn xuất sang Việt Nam nhiều hàng hóa trong lĩnh vực thực phẩm, tiêu dùng với nhiều sản phẩm có tẩm, ướp, bảo quản, chế biến, sản xuất bằng các loại hóa chất độc hại, bằng công nghệ gây hại mà thị trường Trung Quốc đã tẩy chay khi phanh phui ra các vụ bê bối thực phẩm như các loại hoa quả, thực phẩm, xí muội, ô mai, nước tương, sữa, trứng gà..., ngoài ra còn có đồ chơi trẻ em có chứa chì, dày dép, đồ điện tử độc hại, bạo lực, kích dục, chứa chất nổ, dễ gây thương tích, ảnh hưởng đến nòi giống, sinh sản.... Trung Quốc cũng xuất sang Việt Nam các giống cây trồng, vật nuôi có nguy cơ gây hại đến các giống loài bản địa, gây hại đến nông nghiệp của nước sở tại như ốc bươu vàng, đỉa trâu, sâu, nhộng, trùng cho chim cảnh, rùa tai đỏ và một số giống vật nuôi nguy hiểm khác.... điều đáng lưu ý là những sản phẩm này tràn lan trên thị trường Việt Nam, không thể kiểm soát được và người tiêu dùng Việt Nam đang dùng hàng ngày do giá rẻ và không phân biệt được thật giả, chất lượng, xuất xứ.
Tiếp đó là vấn đề trúng thầu của các doanh nghiệp Trung Quốc trong các dự án trọng điểm của Việt Nam mà báo chí trong nước vẫn đưa lên gần đây. Đa số các dự án lớn đấu thầu công khai thì đều lọt vào tay nhà thầu Trung Quốc do giá chào thầu của họ rất rẻ. Vấn đề tham gia của Trung Quốc trong các dự án nhạy cảm, như trồng rừng ở biên giới, dự bán Bauxite Tây Nguyên, các dự án Nhiệt điện, cơ sở hạ tầng. Vốn cho vay của Trung Quốc ngày càng tăng trong tổng lượng vốn vay của Việt Nam, dự báo cho một sự lệ thuộc của nền kinh tế Việt Nam vào Trung Quốc.

Quan hệ chính trị

Trước khi xảy ra những tranh chấp chủ quyền hải đảo do phía Trung Quốc đơn phương gây ra, hai nước đã từng nỗ lực đẩy mạnh quan hệ. Về mặt ngoại giao chính thức, Việt Nam luôn cam kết tuân theo "Phương châm 16 chữ vàng", là láng giềng tốt của Trung Quốc. Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng họp báo (ngày 10.4.2007 tại Bắc Kinh) và tuyên bố: “Quan hệ Trung-Việt chưa lúc nào tốt đẹp như lúc này”.[9]
Các phương tiên truyền thông của Trung Quốc tuyên truyền làm đa số người dân Trung Quốc luôn nhầm lẫn rằng Việt Nam là kẻ thù của nước họ. Báo Trung Quốc cho rằng Việt Nam chiếm đất, chiếm các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Trung Quốc nhằm đoạt nguồn dầu khí và hải sản của họ.[10] Quan hệ kinh tế giữa hai nước thắt chặt với nhiều dự án lớn được các nhà thầu Trung Quốc thắng thầu và triển khai. Đặc biệt, dự án Bauxite thể hiện quan hệ mật thiết giữa hai Đảng lãnh đạo của hai nước. Bôxít Tây Nguyên này do Trung Quốc đề ra từ năm 2001 và được Đảng Cộng sản Việt Nam tuyệt đối thực hiện,
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, 13 năm từng làm đại sứ tại Trung Quốc, viết:
- Tư tưởng bành trướng, bá quyền, ích kỷ nước lớn của những người cầm quyền ở Trung Quốc 1.000 năm nữa vẫn không hề thay đổi.
- Chớ vội tin lời của những người nắm quyền ở Trung Quốc nói, hãy xem những việc họ làm.
- Nhiều khi ở cấp cao của họ nói với cấp cao của ta lời lẽ rất ôn hòa có vẻ vô tư, biết điều, nhưng lại ngầm chỉ đạo cho cấp dưới cứ lấn tới, giọng lưỡi bề trên, đe dọa, để đạt yêu cầu của họ, thiệt hại cho ta.

Một số nhận định

Vũ Hồng Lâm nhận định :
Quan hệ Việt-Trung trong gần 2200 năm lịch sử của nó đã trải qua nhiều thăng trầm biến đổi. Có lúc Việt Nam là quận huyện của Trung Quốc mà cũng có lúc Việt Nam lại thuộc về Pháp, lấn lướt được Trung Hoa. Có lúc Việt Nam chịu thần phục Trung Quốc nhưng có lúc lại liên minh với Liên Xô để đối đầu lại Trung Hoa. Mỗi giai đoạn như vậy, trong nội bộ Việt Nam cũng như Trung Quốc đều có các quan điểm khác nhau. Phía Việt Nam có phe nhấn mạnh điểm đồng và có phe nhấn mạnh điểm dị. Phía Trung Quốc có phái coi Việt Nam như kẻ trong nhưng cũng có phái xem Việt Nam như người ngoài. Tuy nhiên, xuyên suốt gần 22 thế kỷ, tương quan vị thế giữa Việt và Trung vẫn mang một hằng số. Quan hệ Việt-Trung có thể ví như quan hệ giữa một người và một con chíp (micro- processor) gắn vào thân thể người đó:
  • không rời nhau được, nhưng lại
  • không đồng hóa được nhau, nhất là
  • không bao giờ cùng đẳng cấp,
  • và nhiều đặc điểm khác.
Xuyên suốt gần 22 thế kỷ, cái nhìn của Trung Quốc về Việt Nam giống như cái nhìn của một người về con chip gắn vào thân thể người đó. Cái nhìn của Việt Nam về Trung Quốc giống như cái nhìn của con chip về cơ thể mà nó gắn vào.[12]
Cũng như một số quốc gia trong khu vực, Việt Nam có người láng giềng phương Bắc to lớn là Trung Quốc. Quan hệ Việt - Trung đã trải qua những thăng trầm lịch sử, được bình thường hóa vào năm 1991 và hiện tại trong quan hệ giữa hai nước “điểm nhạy cảm” là biển Đông lại dậy sóng.Với tầm quan trọng của biển Đông, Trung Quốc luôn coi đây là "không gian sinh tồn",đặt mục tiêu phải sở hữu bằng được các lợi ích của biển Đông, tuyên bố chủ quyền đối với hầu hết lãnh hải biển Đông, biến biển Đông thành “ao sau” nhà mình, nhằm mở rộng cương vực sinh tồn, tạo thêm sức mạnh trong cán cân quyền lực ở châu Á - Thái Bình Dương. Các lấn chiếm của Trung Quốc trên biển Đông không những sẽ hạn chế khả năng, triển vọng kinh tế của Việt Nam, mà còn làm cho Việt Nam rất dễ bị sức ép của Trung Quốc về phương diện quân sự. Xung quanh những bất đồng về biển Đông, hai nước đã không ít lần có đụng độ vũ trang, va chạm trên biển, lúc căng thẳng, lúc chùng xuống, song mật độ thì có vẻ như ngày càng dày hơn dù hai nước tuyên bố kiềm chế và giải quyết thông qua đối thoại, thương lượng hòa bình. Trong điều kiện đó, Việt Nam cần nhiều bạn bè đồng minh hơn bao giờ hết.[13]
Trung Quốc "nghiễm nhiên đứng được trên nóc nhà Đông Dương – vị trí chiến lược trọng yếu của Việt Nam – qua kế hoạch khai thác bô-xít Tây nguyên, rồi thuê rừng đầu nguồn trong 50 năm, tự ý bày ra “đường lưỡi bò” để chiếm gần trọn biển Đông, cấm đánh cá, bắn giết, bắt, phạt tiền ngư dân VN, thuê dài hạn 1 đoạn bờ biển Đà Nẵng. Đó là chưa kể họ xây đập trên thượng nguồn sông Mêkông khiến tác hại đến “vựa lúa”, hoa màu và thủy sản ở Nam Bộ.... Thế là, trên khắp đất nước ta, từ “nóc nhà Đông Dương”, từ rừng núi tới đồng bằng, đến ven biển đã có hàng vạn người Trung Quốc rải ra, có là mối nguy tiềm ẩn không? Từ những tình hình trên, rõ ràng Việt Nam ta bị hại đủ đường, và bị o ép tứ phía. Vì đâu nên nỗi này? Nhân dân ta nghĩ gì?" [14]
Nhà thơ Bùi Minh Quốc cho rằng:
Lâu nay khi nói đến chống diễn biến hòa bình chúng ta thường chỉ chú ý nhìn về phía tây, phía các nước đế quốc thù địch cũ. Thế là chệch hướng rất tai hại, là mất cảnh giác rất nghiêm trọng, một sự mất cảnh giác chiến lược...Trước hết phải vạch ra cho cụ thể, dứt khoát: trong các thế lực thù địch hiện nay, thì thế lực nào là nguy hiểm nhất? Câu trả lời đã rõ như ban ngày: đó là thế lực bành trướng hiện đại trong giới cầm quyền Trung Quốc, chứ không phải những thế lực từ phương tây hay từ cộng đồng người Việt hải ngoại." [14]