Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014

Con xin nợ mẹ



Con nợ lại mẹ, một lời cám ơn
Và xin hứa sẽ làm tròn phận sự
Một đứa con, biết tự mình làm chủ
Biết yêu thương, học được chữ thánh hiền
Con nợ mẹ, những tháng ngày bình yên
Khi phôi thai, con triền miên đạp phá
Con xin nợ mẹ, tấm lòng cao cả
Thật bao dung như lá ngợp trên rừng
Con nợ mẹ, ngày còn nhỏ bỗng dưng
Lăn ra ốm, mẹ khôn cùng lo lắng
Con nợ lại mẹ, một thời áo trắng
Cắp sách tới trường, mà chẳng lo chi
Con nợ mẹ, năm tháng dài ra đi
Để mẹ buồn, ướt mi vì nhung nhớ
Con xin nợ mẹ, từng làn hơi con thở
Từng bát cơm ngon, mớ cá, thịt thà
Dù bây giờ, con đang ở rất xa
Lòng vẫn thế, hướng quê nhà thương Mẹ!
Mẹ của con, suốt đời này vẫn thế
Cho thật nhiều, nhưng chẳng kể công chi
Chỉ riêng con, chưa kịp có nhiều gì
Để biếu mẹ, phòng khi trời trở gió
Đây lòng biết ơn, con xin bày tỏ
Mong mẹ thương, tha cho đứa bất tài!
Con sẽ gắng học, vươn tới tương lai

Dành cho mẹ một ngày mai TẤT CẢ !

TSB


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét