Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014

Thơ hồn


Tôi không phải nhà thơ,
Cũng không là thi sĩ
Chỉ chút lãng du dung dị rất đời
Thơ như suối tình tự, thả hồn trôi
Những rung cảm biến thành lời đằm thắm
Những yêu thương dịu trong tim in đậm
Những nôn nao khi nắng ấm trở mùa
Những làn gió nhẹ giữa nắng ban trưa
Hay giọt mồ hôi mới vừa rơi xuống
Từng hạt mưa bay tưới mát đồng ruộng
Chấp chới cánh cò, giấc mộng thủa nào….
Những cảm xúc trong trắng thanh tao
Cứ ùa về xôn xao như vẫy gọi
Từng câu chữ, chỉ thay lời muốn nói
Vần điệu thấp, cao gói trọn tâm tình
Mộc mạc, đơn giản, mang ý nhỏ xinh
Không hoa mỹ, chỉ tự tình cuộc sống
Những dấu yêu ấp ủ hoài thành mộng
Chứa chất buồn, vui, mong ngóng, đợi chờ
Mọi trăn trở đều gửi cả vào thơ
Mong chia sẻ, trọn ước mơ cuộc sống.
Chẳng phải “Nhà Thơ” lạc hoài trong mộng
Không phải “Thi Nhân”, để cống hiến đời
Những vần điệu bay trong gió lả lơi
Áng văn mượt mà sáng ngời lấp lánh…..
Đơn giản là tôi, trong mọi hoàn cảnh
Xúc cảm yêu thương, ấm, lạnh riêng mình
Rừng cây lá đổ, tuyết trắng lung linh
Mọi sự kiện, những hiện tình đang sống
Những cảnh quan, tình người trải rộng
Những khổ đau, hay khát vọng chưa thành
Những nguồn cảm xúc riêng dành tặng anh…..
Theo tâm sự chẩy tràn nhanh như suối
Trái tim nhỏ nhoi không bao giờ nguội
Mối nhiệt tâm cứ tiếp nối không tàn
Viết cho Bạn, viết cho cả thế gian
Mong cuộc sống chỉ còn toàn điều tốt!

Tiếng Sóng Biển


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét