Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

Chút kỷ niệm buồn



Nụ hôn đầu đời anh giành tặng em
Chan nước mắt giữa môi mềm yêu dấu
Em đã khóc, vì không thể ẩn náu
Trong đáy tim anh, nồng hậu yêu thương
Muốn tựa vai anh đi nốt chặng đường
Nhưng còn sợ, lại tổn thương hơn nữa...
Anh muốn biết, tình em có sẻ nửa
Giành riêng anh, hay lần lữa đợi chờ?
Biết rằng anh, là người em v
ẫn mơ
Nên chẳng dấu, những vần thơ say đắm
Câu trả lời, tình em cũng chất nặng,
Anh không nghe, cứ gặng hỏi em hoài
Quá tủi thân, giọt lệ tràn mắt nai
Em cứ ngỡ, anh giống ai đùa rỡn....
Chưa biết nhiều về anh
Linh cảm như sóng gợn
Em nhận ra, nửa "Trái cấm" riêng mình
Một nửa Adam trời đất hiển linh
Mang đến cho em, ghép mình đôi lứa
Nước mắt lăn dài, tim hồng rực lửa
Em yêu anh, hồn chan chứa tình nồng
Em khóc vì anh, anh biết hay không?
Bởi luôn nghĩ, nghĩa "vợ chồng" ràng buộc.
Nhận lời tỏ tình, sợ mình đang chuốc
Nỗi đắng cay, ai chẳng thuộc riêng mình....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét