Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

Đừng bỏ em!



Bất chợt nghe tin chồng bạn mình ra đi khi tuổi đời còn trẻ, TSB quá choáng và khi nghe kể lại phút cuối cùng cuả anh- TSB đã thương cho bạn gái mình quá, nên xúc cảm viết bài thơ này thay lời bạn gọi chồng.


Tỉnh lại đi anh, hãy trả lời em!
Đừng lặng lẽ, nằm im lìm như thế
Mới ngày mùng 2, xuân đời còn trẻ
Anh đừng đi, giữa lễ tết quê nhà!
Anh hỡi anh ơi, đừng vội lìa xa
Tình chúng mình còn mặn mà đằm thắm
Đừng bỏ em, những ngày dài trĩu nặng
Với cô đơn, vành tang trắng mái đầu
Các con chúng mình cũng xót xa đau
Khi mái tóc xanh, phủ mầu khăn trắng.
Tỉnh lại đi anh! chút thôi-  hãy gắng,
Trở về bên em- ta sẽ chẳng rời
Đừng bỏ em, một mình với lệ rơi
Khóc thương anh- trong rã rời đau đớn
Xuân về chưa, mà gió rên rùng rợn
Tuyết đầy trời, mây xếp gợn u buồn
Nước mắt lăn dài, mưa ròng rã tuôn
Đừng bỏ em, giữa muôn vàn thương nhớ
Giữa tiếng khóc than, đêm về nức nở
Khi vắng anh, trăn trở giấc mơ sầu.
Tỉnh dậy đi anh, mình lại có nhau
Đừng xa em, giọt lệ châu không vỡ
Tình chúng mình, không nhuốm mầu dang dở
Trái tim em không sao nỡ lìa Chàng
Anh bỏ em đi, sao quá vội vàng
Con phố vắng mênh mang buồn ủ rũ
Hàng cây lặng im, ru cho anh ngủ
Giấc an lành, ngàn thu cũ yên bình!
Cầu cho anh, được thụ hưởng thánh linh
Trái tim em, in hình anh mãi mãi…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét