Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Tâm hồn nghệ sỹ


Nghề của anh, chàng kỹ sư sắt thép
Suốt ngày đụng chạm, hết kẹp, đến dao
Máy chạy thật nhanh, lắm lúc cao trào
Kêu ầm ĩ, rung ào ào như lốc
Với vẻ bên ngoài, nghiêm lạnh khô khốc
Chẳng quản sớm khuya, khó nhọc đời thường!
Em vẫn thấy, sao anh thật dễ thương
Vì em hiểu, tâm anh dường ngược lại
Anh yêu những gì, đời anh đã trải
Mỗi bước đi lên, đều phải dốc lòng
Giám đốc kỹ thuật, trách nhiệm phải trông
Phải gắn bó với từng dòng chi tiết
Phải tới kiểm tra, xít sao từng việc
Nên anh thương cỗ máy giống như người
Bao nhiêu năm lặn lội bốn phương trời
Xách Catap đến tận nơi sản phẩm
Ít khi ngồi bàn, tay sờ, mắt ngắm
Thiết kế phần mềm, máy nắm ý người
Tự động chương trình, máy múa anh coi
 „Bàn tay máy” như người xoay khéo léo
Biết nắm lấy dao cắt, chặt, co, kéo
Hiểu ý của anh, ngắt chéo, gọt tròn
Sản phẩm hoàn thiện, từng chi tiết con
Máy biết dũa, ri mài mòn, đánh bóng…
Lý giải tại sao, anh hoài nôn nóng
Yêu máy như con, cưng giống người tình
Mê mải suốt ngày, những sản phẩm tinh
Em bỗng thấy thương mình hơn tất cả
Tận tụy đêm ngày, không ngại vất vả
Lo tương lai, anh chẳng xá chuyện gì
Tính toán mọi việc, lường từng bước đi
Chờ tới ngày được ghì em đắm đuối….

2 nhận xét:

  1. Thật hạnh phúc cho anh Giám đốc Kỹ thuật vì anh có được một người yêu thương và hiểu anh đến tận tường như chính anh hiểu từng chi tiết của cái máy, con ốc
    Bạn có một trái tim thật nồng nàn, bạn yêu ạ

    Trả lờiXóa
  2. Hiiiiiiiiiiiii Chàng yêu máy móc nhưng cũng không quên mình đâu Bạn gái ạ.
    Cho mình hỏi, làm thế nào để đưa được nhận xét và trả lời cuả mọi người vào như trang Blog cuả bạn? Chỉ cho mình với nhé! Cám ơn Bạn nhiều!

    Trả lờiXóa