Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

Tiếng chim hót trong bụi mận gai


Dec 21, 2011 9:20 PMPublicPageviews 11 3
Nhân đọc lại trích đoạn cuả tiểu thuyết này, em muốn gửi vào đó rung cảm cuả chính lòng mình.....

Lanh lảnh trời cao vút tiếng chim
Hay chăng anh hỡi- em đi tìm?
Tiếng lòng gọi bạn tình xa vắng
Vang vọng như tiếng chuông- thấu tim.

Tiếng hót xua tan buổi sớm mai
Vút lên đau đớn khúc ngân dài
Nơi đâu? anh có nghe em gọi?
Theo gió, hương nồng gửi đến ai

Rút máu tim mình- dệt khúc ca
Chim kia vắt cổ- tiếng ngân nga
Xuống trầm, lên bổng, khi da diết
Anh cách biển trời- xa thật xa….

Em mãi gọi anh, như tiếng chim
Cô đơn lạc cánh giưã trời...tìm
Giưã rừng rực nắng ban trưa đổ
Cất giọng lẻ loi tự đáy tim.

Mận gai trói cánh- chẳng sao bay
Gắng gượng gọi anh suốt một ngày
Khan giọng nghẹn lời- tuôn nước mắt
Âm thanh dần đục- anh đâu hay?!

Anh ở chốn nào?- đến với em!
Chiều tàn theo bóng dương đang chìm
Gọi anh- những tiếng lòng xa xót
Giọng hót tắt dần giữa lặng im

Bụi Mận đắm vào giữa giấc đêm
Theo gai máu nhỏ- lịm dần tim
Không còn trong trẻo như ban sáng
Yếu ớt giọng chim khản đặc thêm


Trút cả cuộc đời vào tiếng ca
Cuả loài chim nhỏ nhưng hiền hoà
Hết mình dâng hiến- tình thánh thiện
Gót trọn cho Người, rồi mãi…..xa…..


Hay chăng anh hỡi, tấm lòng em?
Lẻ loi đơn chiếc đêm hằng  đêm
Như con chim nhỏ- bị khép cánh
Khản giọng gọi anh- thơ nỗi niềm…..
TSB

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét