Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

Tự đắc
Nov 16, 2012 4:31 PMPublicPageviews 54 1
Vưà đi xa về, TSB được biết- lại có kẻ vào nhà người ta lên giọng chửi bậy lung tung, làm phiền người khác. Nên ngẫu hứng tặng bạn đọc bài này, giành cho những kẻ mục ruỗng về đạo đức, thiểu năng về tri thức và mù về danh dự- phải thức tỉnh.
TSB nghĩ, các bạn đừng ngại gì loại người này. Đã biết "mèo nào cắn mỉu nào đâu?!

Tưởng mình là kẻ khôn ngoan
Giữ tình chung thuỷ, nào màng đến ai
Không chim chuột, tình chng phai
Nên cao giọng phán-„ con này, thằng kia“
Chưa hiểu người- đã vội chê
Bản thân thất bại- lối về cô đơn!
Tự mình cứ tưởng mình hơn
So với bè bạn - mình còn thua  xa!
Vài cắc bạc- vênh váo „Ta!“
Chôn vùi danh dự- chỉ là „tép“ thôi!
Khôn ngoan „đá đáp“ với đời!
Cớ sao gây sự- tự khơi lòng sầu?
Ngoài đời nào có biết nhau?!
Sao vội nặng tiếng- vò nhầu người ta?

Thơ và đời- giống lời ca!
Nếu lòng thanh thản- thơ đà bay cao
Mang tình yêu - những thanh tao
Tặng đời chút nhớ- đâu nào đã „dê“?
Xỉ vả người- mình tự „quê“!
Khinh ai - mình cũng ê chề đó thôi!
„Dạng cẳng chân, chỉ tay người“ (muốn làm kẻ trên chốc)
Vỗ ngực tự đắc- kẻ thời rỗng không!
Hơn nhau thực sự tại tâm!
Kém cạnh- chính„thứ nhận lầm“- khó coi!
Tự thân giống kẻ tôi đòi
Mới cao giọng vội xả hơi phán bưà!

Lịch sự sẽ biết „dạ, thưa“
Góp ý đúng chỗ- lời vưà lòng nhau!
Không làm người khác phải đau!
Nếu lầm- xin lỗi! cho nhau ấm tình!
Xấu đẹp- chính tại lòng mình!
Đừng vội lên mặt tưởng khinh được người!
Nếu trách chỉ trách mình thôi!
Gắng sống trọn nghiã- ông trời sẽ tha
Chớ nặng lời trách người ta!
Biết đâu người chẳng như là mình nghi?!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét