Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

Lời ru cuả anh
Nov 20, 2012 4:12 PMPublicPageviews 99 4
Mỗi đêm về, lời ru anh vọng lại
Từ phương trời xa- thư thái tâm hồn
Với ước nguyện- em sẽ ngủ thật ngon
Niềm hạnh phúc- no tròn trên khuôn mặt.

Em quen có anh- những chiều về nắng tắt
Vòng tay yêu thương- ánh mắt diụ dàng
Quen anh gọi- giọng âu yếm phương nam
Nghe quyến rũ, nồng nàn, đằm thắm

Quen thấy anh- hình hài sống động
Nét môi yêu nôn nóng mỉm cười
Khi nhìn thấy em, anh gọi „Mình ơi!“
Sao da diết- thương góc trời phương đó…

Câu chuyện tình yêu kéo dài muôn thuả
Chẳng muốn xa nhau nên lần lưã từng giờ
Anh ngồi đó, đằm thắm- em mơ
Giấc ngủ say- anh chờ- hôn em mãiiiii

Trong sâu thẳm- em quờ sang- tỉnh dậy
Anh chẳng còn đây- nước mắt ưá lưng tròng
Ngày gặp lại, hai đưá cùng chờ mong
Mình bên nhau trong ấm nồng, say đắm

Khi em ngủ rồi, anh mê mải ngắm
Khuôn mặt trẻ thơ- trông giống thiên thần
Vô tư lự, chẳng còn thấy nếp nhăn
Giọt nước mắt- khô nhanh như khi khóc

Thương em thật nhiều- bước đường dài khó nhọc
Anh muốn dang tay- diù em dọc sông đời
Chèo thuyền tình xuôi về hướng biển khơi
Trao đắm đuối- mắt em ngời hạnh phúc!

Đêm đông gà gáy chuyển canh,
Cụ ngủ không được, cụ đành tự ru…
Hứng tình khao khát người xưa,
Tay tròn làm gối, mây mưa, nõn nà…
Trở mình sờ phải vợ già,
Sực tỉnh, mới biết chỉ là chiêm bao
Sông Quê

Sông quê quyến rũ yếm đào
Vén váy lặn ngụp nên nao cả hồn
Đêm về mới thấy bồn chồn
Nằm mơ chợt khát nụ hôn thuả nào
Trằn mình trong giấc chiêm bao
Quờ tay chạm phải má nào nhăn nheo
Giật mình hồn viá bay vèo
Tưởng tiên thì cũng gắng trèo một phen
Chẳng ngờ má ấy thân quen
Vợ mình- thôi vậy, ôm em cũng đành.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét