Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

Hòn đá nợ đời
Nov 21, 2012 12:06 PMPublicPageviews 71 3

Cũng trong trang Blog cuả chị Ngọc Diệp, bài „Trên tay có  đá“ cuả Nguyễn Ngọc Tư  cho TSB cảm hứng để đối lại và cũng là để tự răn chính mình! Bạn hãy cho hòn đá nhịp đập cuả trái tim mình!


Mỗi người đều nắm trong tay
Hòn đá oan nghiệt- dễ gây hại người!
Phút giận dữ- đá xả hơi
Dễ làm sứt mẻ cuộc đời về sau!
Đá chọi xuống- làm người đau!
Phút thoả mãn ấy chẳng lâu- sẽ tàn!
Oán đã gieo- hận phải mang!
Nghiệp đời- ai thoát dễ dàng được đâu?
Ngôi lê- miệng lưỡi giết nhau!
Thoả vui cái miệng- đau đầu người ta!
Ngỡ đá mình chẳng ném ra,
Chính lời hoá đá để chà lòng đau.

Ghét người, dù nghĩ trong đầu
Hòn đá triũ nặng- gằn câu gắt người,
Cũng là "hòn đá" đó thôi!
Mang đậm oan nghiệt hại đời- khổ thay!

Nếu tự thân, ngày lại ngày
Bỏ xuống hòn đá dính tay- kiếp đời
Dù chỉ từng chút- nhỏ nhoi
Từ trong suy nghĩ cho lời dịu êm
Dù chưa nhẹ giọng ngọt mềm,
Gắng sao đừng để gieo thêm hận thù!
Bỏ đá xuống- mình chẳng ngu!
Chẳng thua chẳng thiệt, mặc dù chưa hơn
Lòng thanh thản- chẳng giận hờn!
Oán cừu hoá giải- không còn khổ đau!
Tâm trong sáng- nhẹ nhàng câu
Người khôn sẽ hiểu!- Cần đâu "đá đời"?!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét